Nghe Phong Tôn Giả nhắc tới chuyện này, Mộ Thanh Loan cũng dỏng tai lắng nghe. Đối với lai lịch của Tiêu Viêm, nàng cũng vô cùng hiếu kỳ. Phong Tôn Giả tuy giao thiệp rộng rãi, nhưng có được một bằng hữu khiến ngài phải quan tâm đến mức này thì nàng quả thực chưa từng thấy bao giờ.
Tiêu Viêm siết chặt nắm tay, trong mắt lóe lên những tia sắc bén. Hồi lâu sau, khi đã nén lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng, hắn mới hít sâu một hơi rồi cất lời:
- Phong lão chắc hẳn cũng biết một vài chuyện lão sư đã làm năm xưa chứ?
- Lúc hắn gặp chuyện, ta lại không ở cùng. Đợi đến khi ta phát hiện ra thì tên gia hỏa Hàn Phong lại nói rằng lão già ấy luyện đan thất bại, bị cắn trả nên đã tự bạo mà chết. Những lời này tất nhiên ta không tin, ta đã tra hỏi hắn nhiều lần nhưng kẻ này cực kỳ giảo hoạt, luôn tìm cách lảng tránh nên ta không tài nào hỏi ra được gì. Vài lần như vậy, gã đột nhiên biến mất khỏi Trung Châu. Tới lúc đó ta mới mơ hồ cảm thấy sự mất tích của lão già ấy có lẽ liên quan đến Hàn Phong, nếu không tại sao hắn phải rời khỏi Trung Châu mấy năm trời mà không chút tung tích?
Phong Tôn Giả nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, chậm rãi nói.
Tiêu Viêm khẽ thở dài, thấp giọng đáp:
- Lão sư năm đó, đích thực là bị Hàn Phong hãm hại.
GÀO!!!
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, sắc mặt Phong Tôn Giả lập tức trở nên âm hàn, một luồng sát ý lạnh lẽo từ trong cơ thể cuộn trào tuôn ra, khiến cho nhiệt độ của cả vùng trời này cũng hạ xuống rất nhiều.
- Tên súc sinh này! Dược Trần đã nhặt hắn từ một hài nhi bị bỏ rơi, nuôi nấng trưởng thành, lại còn truyền thụ cho một thân bản lĩnh, vậy mà hắn dám ra tay với sư phụ mình sao? Nghiệt súc! Lương tâm đúng là bị chó tha rồi! Lão phu sớm biết thế này, năm xưa đã một chưởng đập chết tên súc sinh này!
Phong Tôn Giả gầm lên phẫn nộ. Nhìn thấy dáng vẻ nổi giận của ngài, Mộ Thanh Loan bất giác rụt cổ lại. Phong Tôn Giả ngày thường luôn có phong thái phiêu dật như gió thoảng mây trôi, lúc nào cũng điềm tĩnh, hiếm khi nào nàng thấy ngài thất thố đến vậy.
- Dược Trần? Chẳng lẽ đó là vị bằng hữu sinh tử tri giao của lão sư, cũng chính là vị Các chủ chưa từng lộ diện của Tinh Vẫn Các, Dược Trần Dược Tôn Giả?
Mộ Thanh Loan đang lẩm bẩm, bỗng như nhớ ra điều gì, đôi mắt đẹp kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, thất thanh nói.
- Các chủ?
Tiêu Viêm nghe vậy cũng sững sờ, hắn chưa từng biết sư phụ mình còn là Các chủ của nơi nào.
- Tinh Vẫn Các đúng là do ta và Dược Trần cùng nhau sáng lập, nhưng hắn không thích quản lý mấy việc này nên mọi thứ đều do ta chưởng quản. Dù những năm nay hắn mất tích, vị trí Các chủ vẫn luôn để trống. Bởi vì ta biết rõ, với bản lĩnh của hắn, hắn sẽ không dễ dàng chết đi như vậy.
Phong Tôn Giả nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Không ngờ lão sư lại có thân phận là Các chủ Tinh Vẫn Các, nói như vậy, chẳng phải mình cũng là một thành viên của Tinh Vẫn Các hay sao?
- Không nói chuyện này nữa. Đợi khi trở về, ta sẽ phát lệnh truy nã tên súc sinh Hàn Phong kia. Nếu hắn còn sống mà rơi vào tay ta, ta nhất định sẽ khiến hắn sống không được, chết cũng không xong!
Phong Tôn Giả lạnh lùng nói, xem ra Hàn Phong đã thực sự chọc giận ngài rồi.
- Lệnh truy nã đó, e là không cần nữa rồi…
Tiêu Viêm lắc đầu, cong ngón tay búng nhẹ, một bình ngọc trong suốt xuất hiện từ nạp giới. Ngón tay hắn lướt qua miệng bình, một đạo linh hồn thể hư ảo lập tức từ bên trong chui ra, hoảng hốt bỏ chạy.
- Tiêu Viêm, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu buông tha cho ta…
Linh hồn Hàn Phong vừa thoát ra đã gào lên giận dữ. Nhưng lời còn chưa dứt, âm thanh của hắn đột nhiên im bặt, vẻ mặt kinh hãi tột độ nhìn về phía trước.
- Hàn Phong!
Phong Tôn Giả dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm linh hồn Hàn Phong, hai chữ đơn giản nhưng ẩn chứa sát khí vô tận rít ra từ kẽ răng.
- Phong Tôn Giả?
Hàn Phong ngơ ngác nhìn Phong Tôn Giả, sau đó lập tức hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng quay đầu bỏ chạy thục mạng. Ánh mắt Phong Tôn Giả băng hàn, bàn tay vươn ra, cách không chụp về phía Hàn Phong. Một luồng hấp lực kinh khủng lập tức hút hắn trở lại, rồi hóa thành trảo siết chặt lấy cổ họng y. Giờ khắc này, khuôn mặt già nua hiền từ thường ngày của ngài trở nên vô cùng đáng sợ.
- Súc sinh, ngươi dám ra tay với lão sư của mình? Nếu không có Dược Trần, ngươi đã sớm bị chó hoang ăn thịt, đồ nghiệt súc không bằng heo chó!
Nhìn ánh mắt âm hàn đầy sát khí của Phong Tôn Giả, Hàn Phong sợ hãi tột cùng. Đối với vị Tôn Giả này, hắn luôn mang một nỗi sợ hãi từ trong tâm khảm. Hắn vội vàng kêu lên:
- Đừng giết ta! Mọi chuyện không liên quan đến ta! Ta cũng chỉ bị đám người Hồn Điện ép buộc mà thôi!
- Hồn Điện?
Nghe thấy cái tên này, sắc mặt Phong Tôn Giả cũng hơi biến đổi.
- Phong lão, thứ mà Hồn Điện cần chính là linh hồn lực của lão sư. Hiện tại, lão sư đã rơi vào tay bọn chúng.
Tiêu Viêm trầm giọng nói.
- Quả nhiên có liên quan đến đám vương bát đản này!
Phong Tôn Giả nghiến răng ken két. Những năm qua ngài cũng đã điều tra không ít, cũng phát hiện ra vài manh mối về Hồn Điện, chỉ không ngờ kẻ năm đó xuống tay với Dược Trần lại thật sự là đám gia hỏa âm hồn bất tán này.
- Tên nghiệt súc này, không thể giữ lại…
Sát khí lóe lên trong mắt, Phong Tôn Giả lạnh như băng nhìn Hàn Phong. Mặc dù năm đó Hồn Điện muốn đối phó Dược Trần cũng không phải chuyện dễ, bởi Dược Trần giao hữu rộng rãi, quen biết không ít cường giả, lại thêm thân phận Luyện Dược Sư đỉnh cấp. Với thân phận đó, chỉ cần Dược Trần hô một tiếng là có thể hiệu triệu vô số cường giả đến tương trợ, loại hiệu triệu lực này ngay cả Hồn Điện cũng phải kiêng dè. Nhưng cuối cùng Dược Trần lại đột ngột mất tích, hiển nhiên là có nội gián ra tay, khiến hắn không kịp kêu gọi giúp đỡ. Mà nội gián này, ngoài tên súc sinh Hàn Phong ra thì còn có thể là ai?
- Phong lão, xin khoan đã! Chúng ta còn cần Hàn Phong dẫn đường mới có thể tìm được phân điện giam giữ lão sư, hiện tại chưa thể giết hắn.
Thấy vậy, Tiêu Viêm vội vàng lên tiếng.
- E rằng thứ Hồn Điện coi trọng không chỉ là linh hồn của lão già đó, mà có lẽ là năng lực luyện đan của hắn. Năm xưa ta từng nghe phong phanh rằng Hồn Điện đang âm thầm tiến hành một kế hoạch cực lớn, mà kế hoạch này dường như đòi hỏi không ít Luyện Dược Sư có năng lực xuất chúng… Năm xưa, trong trận đại chiến tranh đoạt động phủ viễn cổ tại Trung Châu, ta và Dược Trần đã từng giao thủ với người của Hồn Điện. E rằng chính lúc đó, chúng ta đã bị đám âm hồn bất tán này để mắt tới.
Phong Tôn Giả khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nói.
- Động phủ viễn cổ?
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng hơi sững sờ.
- Đó là một chuyện lớn từ rất lâu rồi. Năm đó, tin tức về động phủ truyền ra đã hấp dẫn hơn nửa số cường giả trên Đấu Tông của Trung Châu kéo tới, người nào cũng có bối cảnh kinh thế hãi tục. Công pháp mà ngươi đang tu luyện cũng chính là do Dược Trần đoạt được từ nơi đó.
Phong Tôn Giả khẽ nói. Nghe thế, Tiêu Viêm không khỏi hít một hơi khí lạnh, thì ra công pháp Đốt Quyết lại có lai lịch từ động phủ viễn cổ ấy.
- Dược Trần hiện đang bị giam ở đâu?
Ánh mắt lạnh như băng của Phong Tôn Giả nhìn thẳng vào Hàn Phong.
- Ở tây vực Trung Châu có một tòa thành tên là Minh thành, nơi đó có một phân điện của Hồn Điện… Dược Trần đang bị giam ở đó.
Hàn Phong chần chừ một lúc rồi nói.
- Minh thành sao, không ngờ Hồn Điện lại có phân điện ở nơi đó…
Phong Tôn Giả nhướng mày, lại hỏi:
- Tòa phân điện đó có mấy vị tôn lão?
- Một vị.
Ánh mắt Hàn Phong khẽ lóe lên, thấp giọng đáp.
- Ngươi thật sự cho rằng bản tôn không biết gì về Hồn Điện sao?
Nghe vậy, Phong Tôn Giả cười lạnh một tiếng.
- Phân điện của Hồn Điện, dù ít cũng phải có hai vị tôn lão trấn giữ, huống chi đây còn là nơi giam giữ một người quan trọng như Dược Trần. Xem ra cái tà tâm của ngươi vẫn chưa chết hẳn a…
Nghe Phong Tôn Giả nói, thân thể Hàn Phong khẽ run lên, mà Tiêu Viêm đứng bên cạnh cũng biến sắc.
- Khốn kiếp, thiếu chút nữa đã bị tên hỗn đản này lừa gạt!
Một hay hai cường giả Đấu Tôn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Một đội hình có hai gã Đấu Tôn đã đủ để huyết tẩy bất kỳ thế lực nhất lưu nào ở Trung Châu. Nếu như hắn không tìm Phong lão trước mà trực tiếp đi đến Minh thành, e rằng đã tự chui đầu vào lưới.
- Cứ thu hắn vào trước đi, sau này có lẽ còn dùng được.
Ánh mắt Phong Tôn Giả lạnh lùng nhìn Hàn Phong, cười khẩy một tiếng rồi nói với Tiêu Viêm. Tiêu Viêm gật đầu, đưa bình ngọc ra, một ngọn lửa vô hình lập tức bay vào. Ngay sau đó, tiếng kêu la thảm thiết vang lên từ trong bình, bàn tay Tiêu Viêm vuốt qua miệng bình, ngăn tiếng kêu lại rồi tiện tay thu vào nạp giới. Hiện tại chưa thể giết tên gia hỏa này, nhưng để cho Vẫn Lạc Tâm Viêm hành hạ hắn sống dở chết dở thì vẫn được.
- Phong lão, bây giờ chúng ta nên làm gì?
Tiêu Viêm chần chừ một chút rồi hỏi.
- Việc này không thể lỗ mãng, cũng không thể để lộ ra ngoài, nếu không một khi Hồn Điện biết được mà di dời Dược Trần đi nơi khác thì sẽ càng thêm phiền phức. Ngươi cứ chờ một thời gian, ta sẽ phái người đến Minh thành điều tra trước, xem xét thực lực của phân điện Hồn Điện ở đó như thế nào rồi hẵng hành động cũng không muộn.
Vẻ phẫn nộ trên khuôn mặt Phong Tôn Giả chậm rãi thu lại, trầm ngâm một lát rồi nói.
- Vậy cũng chỉ có thể chờ thôi.
Tiêu Viêm có chút lo lắng nói.
- Yên tâm, ở Trung Châu này, người có thuật luyện đan sánh ngang với Dược Trần cũng không nhiều. Hồn Điện sẽ không dễ dàng động tới hắn đâu.
Phong Tôn Giả bình tĩnh nói. Nghe vậy, Tiêu Viêm chần chừ một chút rồi gật đầu. Thế lực của Hồn Điện quá lớn, tuyệt đối không thể đả thảo kinh xà.
- Ta sẽ về Tinh Vẫn Các trước, sau đó bắt đầu điều tra Hồn Điện. Còn ngươi thì sao?
Ánh mắt Phong Tôn Giả nhìn sang Tiêu Viêm, hỏi.
Tiêu Viêm trầm ngâm một lát rồi nói:
- Ta muốn đến trung tâm Trung Châu. Đan hội của Đan Tháp chỉ còn một năm nữa là bắt đầu, ta cần phải tham gia.
- Đan hội sao?
Nghe vậy, Phong Tôn Giả khẽ giật mình, rồi chợt cười nói:
- Như vậy cũng tốt. Nhớ lại cảnh tượng tên gia hỏa Dược Trần năm xưa khuấy đảo Đan hội, đoạt lấy ngôi vị quán quân đúng là không thể nào quên. Ngươi là đệ tử của hắn, tất nhiên không thể làm mất danh tiếng của hắn được. Hơn nữa, theo ta biết thì mười người đứng đầu Đan hội sẽ có tư cách tranh đoạt ‘Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa’, thứ này đối với ngươi có lẽ rất hấp dẫn đây.
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, không hề phản bác. Sau khi tiến vào Đấu Tông, hắn có thể cảm nhận được cảnh giới càng lên cao càng khó đột phá. Tuy rằng hôm nay dù có gặp lại cường giả như Phí Thiên, hắn cũng có khả năng tự bảo vệ mình, nhưng cường giả của Hồn Điện lại mạnh hơn Phí Thiên rất nhiều. Cho nên, hắn phải mau chóng tìm được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, đến lúc đó cho dù đối đầu với cường giả Đấu Tôn, hắn cũng có đủ sức đánh một trận