Thấy Tiêu Viêm đã quyết, Phong Tôn Giả cũng không nói thêm nữa, hơi trầm ngâm rồi từ trong nạp giới lấy ra một miếng cổ ngọc đưa cho Tiêu Viêm, nói:
- Ngươi hãy cầm lấy cổ ngọc này, ngày sau ta có thể dựa vào nó mà tìm được ngươi. Hơn nữa, nếu ngươi gặp phải rắc rối nào không giải quyết được thì hãy bóp nát nó, ta sẽ có cảm ứng.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, trịnh trọng nhận lấy cổ ngọc rồi cất vào nạp giới, ôm quyền với Phong Tôn Giả:
- Đa tạ Phong lão.
Phong Tôn Giả cười khoát tay, vỗ nhẹ lên vai Tiêu Viêm, chậm rãi nói:
- Dược Trần có thể truyền bí pháp đó cho ngươi, đủ thấy hắn coi trọng ngươi đến mức nào. Nhớ năm đó, tên súc sinh Hàn Phong kia thèm nhỏ dãi mà Dược Trần cũng không truyền cho hắn.
Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu. Hắn biết Dược lão đã dành rất nhiều tâm huyết cho mình. Bởi vậy, trong lòng hắn đã sớm coi Dược lão như phụ thân. Mấy năm nay, để có đủ thực lực giải cứu Dược lão, hắn cũng đã nỗ lực không ít.
Con đường tu luyện vốn cô tịch mà buồn tẻ, nhưng Tiêu Viêm vẫn có thể cắn răng đi đến tận hôm nay. Từ một tên phế vật của gia tộc vươn lên đến trình độ hiện tại, những gian khổ hắn phải trả giá không phải người thường có thể chịu đựng. Những nhân vật như Phượng Thanh Nhi, Đường Ưng tuy có thiên phú trác tuyệt, nhưng phía sau họ còn có thế lực khổng lồ chống lưng, còn Tiêu Viêm chỉ có Dược lão và sự cố gắng của chính mình.
- Sau khi về Tinh Vẫn Các, ta sẽ mau chóng tìm hiểu thế lực của Hồn Điện tại Minh thành. Đồng thời, ta cũng sẽ âm thầm liên hệ với một số người có giao tình với Dược Trần năm đó. Nếu có thể tập hợp họ lại, việc giải cứu Dược Trần cũng không phải là quá khó khăn.
Phong Tôn Giả nói. Tinh Vẫn Các tuy thế lực không yếu, nhưng so với Hồn Điện vẫn có chênh lệch không nhỏ. Hơn nữa, Hồn Điện thần bí khó lường, không ai biết thực lực chính xác của nó ra sao. Nếu không chuẩn bị đầy đủ, e rằng cuối cùng không những không cứu được Dược Trần mà Tinh Vẫn Các cũng sẽ bị liên lụy.
Tiêu Viêm gật đầu. Hắn cũng biết rất rõ thực lực khủng bố của Hồn Điện, nên tự nhiên hiểu rằng chuyện này không thể hành động lỗ mãng. Nếu đi sai một nước cờ, e rằng toàn quân sẽ bị diệt.
- Được rồi, thời gian cấp bách, ta cũng không giữ ngươi lại. Ngươi hãy nhớ phải cẩn thận một chút. Theo ta đoán, Phượng Thanh Nhi kia sẽ không dễ dàng buông tha Cổ Hoàng Huyết Tinh đâu, cho nên ngươi phải thu liễm lại. Dù sao Thiên Yêu Hoàng Tộc cũng không phải dễ đối phó. Nếu gặp phiền phức không giải quyết được thì cứ bóp nát cổ ngọc.
Phong Tôn Giả dặn dò.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, sau đó ôm quyền chào Phong Tôn Giả, nhìn Lâm Diễm ở bên cạnh rồi cả hai cùng động thân, thoát khỏi lưng chim ưng mà đáp xuống mặt đất.
Nhìn thân hình hai người Tiêu Viêm hạ xuống, Phong Tôn Giả trên trời cao cũng khẽ thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về Tây Vực của Trung Châu, lẩm bẩm:
- Lão già nhà ngươi, cuối cùng cũng có tin tức rồi. Yên tâm đi, ta sẽ cố gắng hết sức để cứu ngươi ra.
Dứt lời, tay áo lão vung lên, cuồng phong nổi dậy. Con cự ưng gầm lên một tiếng rồi hóa thành một đạo cuồng phong biến mất ở cuối chân trời.
Trên ngọn núi, hai người Tiêu Viêm thoáng hiện rồi dừng lại trên ngọn một thân cây. Ngẩng đầu nhìn về hướng Phong Tôn Giả biến mất, hai nắm tay của Tiêu Viêm cũng khẽ siết chặt. Cuối cùng cũng đã tìm được Phong Tôn Giả, sau này hắn không còn phải đơn độc chiến đấu nữa.
Về phần Ma Độc Ban trong cơ thể, với thực lực hiện giờ của Tiêu Viêm đã có thể giải quyết được nó. Tuy có thể luyện hóa nó trong một lần, nhưng hắn thấy không cần thiết phải làm vậy. Ma Độc Ban chứa đựng đấu khí vô cùng mạnh mẽ, nếu hấp thụ hết một lượt sẽ không mang lại nhiều lợi ích cho hắn. Cứ theo cách cũ, từ từ luyện hóa thì thích hợp hơn.
- Tiêu Viêm, bây giờ ngươi tính sao?
Lâm Diễm thu hồi ánh mắt, chuyển hướng nhìn Tiêu Viêm, cười hỏi.
- Đan Tháp ở thành nào?
Tiêu Viêm ho khan một tiếng, ánh mắt nhìn quanh bốn phía có chút xấu hổ. Hắn chỉ biết Đan Tháp nằm ở trung tâm Trung Châu, nhưng lại không biết vị trí chính xác.
Nghe vậy, Lâm Diễm trực tiếp đảo mắt xem thường. Danh tiếng của Đan Tháp tại Trung Châu có thể nói không ai không biết, không ngờ Tiêu Viêm lại hỏi một câu như vậy.
- Đan Tháp ở một nơi gọi là Đan Thành, đó dường như là nơi có số lượng Luyện Dược Sư đông nhất đại lục. Trong phạm vi mấy ngàn dặm xung quanh Đan Thành đều thuộc thế lực của Đan Tháp, nơi đó được gọi là Đan Vực. Chỗ này cách Đan Thành khá xa, cho dù sử dụng không gian trùng động thì cũng phải mất gần một tháng.
Lâm Diễm chỉ tay nói.
- Vậy ngươi dẫn đường đi, trước tiên tìm một tòa thành nào đó có không gian trùng động rồi đến Đan Thành.
Tiêu Viêm cười nói. Có người biết đường dẫn đi quả thật tiện hơn không ít, đỡ phải như con ruồi không đầu bay loạn. Tuy hiện giờ đến Đan hội vẫn còn khá nhiều thời gian, nhưng trước đó hắn cần phải tìm Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên.
- Ừ.
Lâm Diễm gật đầu, nói:
- Chắc là ngươi muốn tham gia Đan hội của Đan Tháp? Hắc hắc, gia tộc của tên Liễu Kình hình như cũng ở khu vực đó.
- Liễu Kình?
Nghe thấy cái tên quen thuộc này, khuôn mặt Tiêu Viêm cũng lộ ra vẻ tươi cười. Đối với gã bạn có cá tính hào sảng này, hắn cũng có không ít hảo cảm.
- Tên kia cũng rất quan tâm đến ngươi, thường xuyên nhắc tới luôn. Chẳng qua hiện giờ hắn đang là tộc trưởng nên trách nhiệm không nhỏ, lại còn bị mấy lão già trong gia tộc chèn ép, khiến hắn rất khó chịu.
Lâm Diễm cười nói.
- Nếu tiện đường thì… ghé qua thăm hắn một chút.
Tiêu Viêm cười cười, hắn cũng rất nhớ những người bạn ở nội viện năm đó.
Lâm Diễm gật đầu, sau lưng rung lên, đôi cánh đấu khí giang rộng. Chợt hai cánh vỗ mạnh, hắn trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang bay vút về phía xa. Tiêu Viêm cũng đạp không đuổi theo ngay sau đó.
…
Đây là một mảnh thế giới huyền diệu, mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, sương mù lượn lờ bao quanh, khung cảnh tựa như tiên cảnh. Năng lượng ở đây vô cùng nồng đậm, nếu tu luyện tại đây, hiệu quả e rằng hơn hẳn những nơi khác không ít.
Nơi này được vô số dãy núi hiểm trở che kín, thỉnh thoảng ở phía chân trời còn có vài đạo lưu quang lướt qua, mang theo những luồng khí tức cường hãn. Nếu ở nơi khác, cảnh tượng này hẳn sẽ khiến không ít người phải chú ý.
Dưới tầng mây mù là một ngọn núi vô cùng hiểm trở, trông như một thanh cự kiếm đâm thẳng lên trời cao. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mây mù lượn lờ, khó mà thấy được đỉnh.
Trên đỉnh núi mờ sương này có một tảng đá hình tròn, trên đó có một bóng hình xinh đẹp đang ngồi xếp bằng, hai tay kết xuất ấn pháp tu luyện. Hơi thở ra vào tựa như thực chất, ngưng tụ thành một luồng khí trắng nõn ngay chóp mũi, mãi không tan.
Bóng hình xinh đẹp này thân mặc y phục màu xanh không hoa lệ, nhưng lại toát lên vẻ thanh nhã. Ngang vòng eo thon nhỏ là một dải lụa màu tím thắt nhẹ, làm nổi bật những đường cong động lòng người. Ánh mắt nàng lộ ra một cỗ khí chất điềm tĩnh, dung mạo không hề thua kém Phượng Thanh Nhi, đôi mắt đẹp ẩn chứa một luồng linh khí, khiến người ta nhìn vào dù trong lòng có lửa giận ngút trời cũng phải dịu đi.
Nữ tử này tựa như một tiên nữ, một đóa thanh liên không nhiễm bụi trần, toàn thân toát ra khí tức thánh thiện, khiến người ta chỉ dám đứng nhìn từ xa mà không dám đến gần. Một cô gái hội tụ linh khí của đất trời như vậy, e rằng có rất nhiều nam tử khi đứng trước mặt cũng phải tự thấy xấu hổ.
Năng lượng thiên địa nồng đậm xung quanh đều tập trung quanh người nàng, như thể cùng chung một nguồn, không ngừng tuôn vào cơ thể theo ý niệm của nàng.
Cứ im lặng tu luyện như vậy gần một canh giờ, đôi mắt đẹp đang khép hờ của nữ tử mới từ từ mở ra. Khi đôi mắt ấy mở ra, một luồng hỏa diễm kim sắc thoáng hiện. Tức thì, một cỗ uy áp khác thường cũng theo đó lan tỏa khắp nơi.
Dưới cỗ uy áp này, dường như ngay cả năng lượng thiên địa xung quanh cũng trở nên đình trệ, mơ hồ có cảm giác hỗn loạn.
Nữ tử tao nhã đứng dậy, dáng người thanh cao vô cùng mê người. Nàng hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn một cái rồi mỉm cười, nói:
- Lăng lão, ra đi.
Khoảnh khắc nữ tử này mỉm cười, phong thái tuyệt mỹ vô song, cả đất trời xung quanh dường như cũng vì nụ cười này mà trở nên lộng lẫy hơn.
Sau khi thanh âm của nàng vang lên, một bóng ảnh phía sau chậm rãi hiện ra, hóa thành một thân ảnh già nua, cung kính cúi người thi lễ với nàng, cười nói:
- Linh giác của tiểu thư ngày càng tiến bộ rồi. Lão phu chỉ vừa mới đến đã bị phát hiện.
Đối với lời nói này, nữ tử chỉ mỉm cười không đáp. Ngọc thủ khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen, nàng hỏi:
- Lăng lão đến đây chắc là có chuyện?
- Nếu không có chuyện, lão phu nào dám quấy rầy tiểu thư tu luyện.
Thân ảnh ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt già nua. Đó chính là Lăng Ảnh, người năm xưa đã từng bảo hộ Tiêu Viêm. Mà nữ tử thoát tục trước mặt này, ngoại trừ Huân Nhi mà Tiêu Viêm ngày đêm mong nhớ, còn có thể là ai khác?
- Chuyện trong tộc, ta không có hứng thú.
Huân Nhi thuận miệng nói. Ngọc thủ vừa nhấc lên, mây mù lượn lờ xung quanh chợt ngưng tụ trong lòng bàn tay, hóa thành khuôn mặt thanh tú của một nam tử. Nàng nhìn gương mặt này, trên dung nhan tuyệt mỹ lộ ra nụ cười ôn nhu hiếm thấy.
Nghe vậy, Lăng Ảnh cũng cười một tiếng, chợt trêu tức nói:
- Ta nghĩ tiểu thư sẽ rất hứng thú với chuyện ta sắp nói đây.
Ánh mắt Huân Nhi vẫn chăm chú nhìn vào khuôn mặt nam tử do mây mù hóa thành. Nghe Lăng Ảnh nói vậy, nàng mới liếc nhìn ông một cái, mỉm cười:
- Hy vọng là thế. Nói đi.
Lăng Ảnh ho nhẹ một tiếng, rồi chậm rãi nói:
- Theo tin tức mới nhất ta nhận được, tại Trung Châu Bắc Vực, xuất hiện một người trẻ tuổi tên là Tiêu Viêm.
Phụt!
Gương mặt người trong lòng bàn tay do mây mù ngưng tụ bỗng tiêu tán. Thân ảnh xinh đẹp thanh cao động lòng người kia lúc này dường như đang run rẩy nhẹ nhàng. Một lát sau, nữ tử khẽ hít vào một hơi khí lạnh, thấp giọng hỏi:
- Có chắc chắn không?
- Theo ta dự đoán thì tám chín phần mười là hắn.
Lăng Ảnh mỉm cười.
Nữ tử thoáng xoay người lại, dung nhan xinh đẹp thanh cao giờ phút này lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Sau đó, nàng lập tức đi xuống núi, khuôn mặt kiên quyết không một chút do dự.
- Truyền lệnh xuống, ta muốn rời khỏi Cổ giới
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi