Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn ba ngọn hỏa diễm nhỏ bé nơi đầu ngón tay. Một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Diễm ở mũi thuyền, áy náy nói:
- Thời gian còn lại e rằng vẫn phải phiền ngươi điều khiển thuyền không gian, môn đấu kỹ ta đang tu luyện chỉ còn lại bước cuối cùng.
Nghe vậy, Lâm Diễm chỉ mỉm cười gật đầu, đáp:
- Chuyện nhỏ thôi, ngươi cứ an tâm tu luyện là được, chỉ cần đừng xảy ra sự cố gì ngoài ý muốn là tốt rồi. Hơn nữa, chúng ta còn khoảng mười ngày nữa là đến điểm cuối của không gian trùng động. Ngươi phải tỉnh lại trước lúc đó, vì khi ấy sẽ có chút rung động, e rằng sẽ ảnh hưởng đến ngươi.
Tiêu Viêm mỉm cười, ánh mắt lại một lần nữa dời về ba ngọn hỏa diễm nhỏ bé, sắc mặt cũng dần trở nên ngưng trọng. Lần tu luyện Lộng Diễm Quyết này có thành công hay không sẽ quyết định Hủy Diệt Hỏa Liên có thể tiếp tục được thi triển hay không. Đây chính là con át chủ bài của Tiêu Viêm, nếu xảy ra bất trắc, tổn thất sẽ vô cùng to lớn.
- Dung hợp…
Khẽ thở ra một hơi, hai mắt Tiêu Viêm lại chậm rãi nhắm lại, ba ngọn hỏa diễm nơi đầu ngón tay cũng theo đó mà nhập vào trong cơ thể…
Tâm thần chìm vào nội thể, bên trong ngọn Lưu Ly Liên Tâm Hỏa màu xanh biếc, ba ngọn thú hỏa đang lượn lờ du động. Thế nhưng, mỗi khi đến gần ngọn Dị Hỏa một khoảng cách nhất định, chúng lại bị chấn lui. Thú hỏa bình thường đứng trước Dị Hỏa cũng giống như thần dân diện kiến quân vương, trong lòng vô cùng sợ hãi…
Tâm thần Tiêu Viêm gắt gao khóa chặt ba ngọn thú hỏa đã được rèn luyện suốt hai mươi ngày không ngủ không nghỉ này. Một lúc sau, hắn hạ quyết tâm, một đạo pháp quyết từ trong miệng thốt ra.
Ngay khi đạo pháp quyết vừa dứt, một cỗ lực lượng vô hình lập tức trào ra, ghìm chặt ba ngọn thú hỏa rồi mạnh mẽ ép chúng va vào nhau!
Phừng!
Ba loại thú hỏa vừa va chạm, lực bài xích lập tức bùng phát, một luồng khói ba màu khuếch tán ra xung quanh. Nhưng khi tiếp xúc với lớp Lưu Ly Liên Tâm Hỏa màu xanh biếc bao bọc bên ngoài, nó liền bị trấn áp xuống.
Đối với đám khói ba màu bốc lên, Tiêu Viêm không hề để tâm, tâm thần vừa động, hắn lại mạnh mẽ dung hợp ba ngọn thú hỏa vào nhau!
Khi ba ngọn thú hỏa bị cưỡng ép áp súc lại một chỗ, lực bài xích nhất thời tăng vọt. Bề mặt hỏa diễm vốn tĩnh lặng bỗng sôi trào kịch liệt, vô số bọt khí không ngừng nổi lên, trông như sắp bạo liệt.
Sự biến hóa của ngọn hỏa diễm không hề khiến sắc mặt Tiêu Viêm thay đổi. Nhớ năm đó khi hắn sáng tạo ra Phật Nộ Hỏa Liên, cảnh tượng mới thật sự là kinh tâm động phách, chỉ một chút sai lầm cũng đủ để hắn bị chôn vùi trong vụ nổ kinh hoàng khi dị hỏa dung hợp. So với lúc đó, sự phản kháng của ba loại thú hỏa này chỉ như trò trẻ con mà thôi.
Nhưng dù là trò trẻ con, đây lại là bước bắt buộc phải trải qua để tu thành Lộng Diễm Quyết, cho nên Tiêu Viêm cũng dốc toàn lực ứng phó.
Nhờ có kinh nghiệm dung hợp dị hỏa năm xưa, lần này Tiêu Viêm cũng không hề luống cuống. Linh hồn lực nhanh như tia chớp xâm nhập vào trong ngọn hỏa diễm.
Linh hồn lực vừa tiến vào liền cảm nhận được sự cuồng bạo bên trong, tựa như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Ba ngọn hỏa diễm bài xích lẫn nhau, mỗi lần va chạm đều khiến ngọn lửa càng thêm cuồng bạo, cứ theo đà này, chuyện bạo liệt chỉ là sớm muộn.
Cảm nhận được ngọn hỏa diễm bên trong ngày càng muốn bùng nổ, sắc mặt Tiêu Viêm cũng dần ngưng trọng. Tâm thần hắn vừa động, ngọn hỏa diễm xanh biếc bao bọc bên ngoài nhanh chóng co rút lại, theo đó, lực áp súc bên trong cũng tăng vọt!
Ngay khi lực áp súc tăng vọt, ngọn hỏa diễm bên trong càng trở nên cuồng bạo hơn, trong chớp mắt đã phình lên gấp đôi. Dù thấy hỏa diễm sắp nổ tung, Tiêu Viêm vẫn không hề có ý định giảm bớt lực áp súc.
Ầm!
Dưới lực áp súc khủng bố, ba ngọn hỏa diễm đang kháng cự dung hợp rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa. Cuối cùng, ngọn hỏa diễm tựa như núi lửa phun trào, ầm ầm bạo liệt!
Hỏa diễm vừa nổ tung, sóng lửa nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, sau đó va chạm dữ dội vào lớp Lưu Ly Liên Tâm Hỏa bao bọc bên ngoài. Bị cỗ lực lượng đó công kích, ngay cả Lưu Ly Liên Tâm Hỏa cũng phải chấn động kịch liệt.
Lực lượng cuồng bạo không ngừng oanh kích vào Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, nhưng Tiêu Viêm đã sớm chuẩn bị nên không bị cỗ xung lực này làm tổn thương. Nếu không có sự chuẩn bị từ trước, cho dù thân thể hắn có cường hãn đến đâu, gặp phải sự va chạm từ bên trong như vậy cũng phải chịu thiệt thòi không nhỏ.
Tuy đã chống đỡ được lực đạo khi hỏa diễm bạo liệt, nhưng lần dung hợp này dường như đã thất bại?
Bên trong ngọn hỏa diễm xanh biếc, ba ngọn thú hỏa đều đã tiêu tán, chỉ còn lại ba ngọn lửa cực kỳ nhỏ bé đang phiêu đãng. Ba ngọn lửa nhỏ bé đến mức leo lét, tựa như chỉ một hơi thở cũng có thể thổi tắt.
Nhìn ba ngọn hỏa diễm như sắp tàn, trong lòng Tiêu Viêm lại nhẹ nhõm thở ra một hơi. Chợt hắn mỉm cười, ba ngọn hỏa diễm lại một lần nữa lay động rồi từ từ tiếp xúc với nhau.
Lần tiếp xúc này không hề có phản ứng kịch liệt như trước. Dưới sự điều khiển tinh vi của linh hồn lực, ba ngọn hỏa diễm lặng lẽ hòa vào nhau. Sau đó, dưới áp lực cực kỳ tinh diệu từ bên ngoài, ba ngọn hỏa diễm nhỏ bé bên trong lại có dấu hiệu bắt đầu dung hợp!
Dấu hiệu này tuy cực kỳ nhỏ, nhưng vẫn bị linh hồn lực của Tiêu Viêm phát hiện, trong lòng hắn lập tức dâng lên niềm vui sướng. Sau đó, hắn ổn định tâm thần, duy trì áp lực cố định này để ba ngọn hỏa diễm bên trong hoàn toàn dung hợp…
Việc dung hợp này không phải chuyện một sớm một chiều. Đây là một công việc tinh vi, cần một thời gian dài duy trì áp lực ổn định, đồng thời phải dùng linh hồn lực để điều khiển từng biến hóa nhỏ nhất của ba ngọn hỏa diễm. Nhưng với năng lực của Tiêu Viêm hiện nay, việc này cũng không quá khó khăn, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian.
Vào lúc tâm thần Tiêu Viêm chìm sâu vào việc dung hợp ba loại thú hỏa, thời gian cũng lặng lẽ trôi đi. Trong nháy mắt, chín ngày đã qua. Trải qua hai mươi chín ngày di chuyển, thuyền không gian đã ngày càng tiến gần đến điểm cuối của không gian trùng động.
Lâm Diễm ngồi ở mũi thuyền, theo thói quen truyền vào một chút đấu khí, sau đó lau đi mồ hôi trên trán. Gương mặt hắn mơ hồ lộ vẻ mệt mỏi, tuy việc điều khiển thuyền không gian một tháng không tiêu hao nhiều đấu khí, nhưng lại cực kỳ hao tổn tâm thần.
- Chỉ còn một ngày nữa là thoát khỏi trùng động rồi, tên này vậy mà vẫn chưa tỉnh?
Lâm Diễm liếc nhìn Tiêu Viêm trong khoang thuyền, rồi lại nhìn những chiếc thuyền xung quanh đang hưng phấn vì sắp đến nơi, không khỏi cười khổ một tiếng. Một tháng qua, hắn dường như đã thực sự trở thành người lái thuyền cho Tiêu Viêm…
- Khi đến cuối không gian trùng động, không gian sẽ dao động kịch liệt, lúc đó Tiêu Viêm nhất định sẽ bị quấy nhiễu, nếu xảy ra tình huống này, đấu khí trong cơ thể sẽ dao động không nhỏ…
Lâm Diễm trầm ngâm một lát, chợt khẽ than:
- Thôi kệ, nếu lúc ra khỏi không gian trùng động mà hắn còn chưa tỉnh, cũng chỉ đành đánh thức hắn dậy.
Sau khi quyết định, Lâm Diễm vội xốc lại tinh thần, tiếp tục duy trì sự ổn định của thuyền không gian, hóa thành một luồng sáng lao tới điểm cuối của không gian trùng động.
Một ngày trôi qua rất nhanh, nhưng trong lúc đó, Tiêu Viêm vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Thấy vậy, nét mặt Lâm Diễm không khỏi có chút dao động. Hắn có thể cảm giác được năng lượng trong không gian xung quanh bắt đầu trở nên nồng đậm, hiển nhiên khoảng cách đến lối ra của không gian trùng động đã ngày càng gần.
Ánh mắt trông về phía xa, mơ hồ có thể thấy một khe hở hình tròn tỏa sáng. Lâm Diễm quay đầu nhìn thoáng qua Tiêu Viêm trong khoang thuyền, cuối cùng cắn răng một cái, nhanh chóng bước về phía hắn.
Đi vào khoang thuyền, bàn tay Lâm Diễm vỗ về phía vai Tiêu Viêm. Ngay lúc bàn tay hắn sắp chạm tới, một luồng hỏa diễm xanh biếc như tia chớp tự động bạo xuất từ trong cơ thể Tiêu Viêm, hung hãn tấn công về phía Lâm Diễm!
Thấy thế, Lâm Diễm liền biến sắc, hắn có thể cảm nhận được trong ngọn hỏa diễm xanh biếc kia ẩn chứa một luồng năng lượng cực kỳ đáng sợ. Hắn vội vàng thi triển thân pháp quái dị kia, tránh thoát khỏi ngọn hỏa diễm.
Vừa mới tránh thoát, Lâm Diễm còn chưa kịp thở phào thì đột nhiên sau lưng lại nóng rực lên. Hắn hoảng sợ quay đầu lại, đã thấy một ngọn hỏa diễm xanh biếc đang phóng đại trong con ngươi.
Khoảng cách ngắn như vậy, dù có thân pháp quái dị kia trợ giúp, Lâm Diễm cũng khó lòng né tránh, bởi vậy hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn ngọn hỏa diễm xanh biếc tấn công tới thân thể mình.
- Định!
May mắn thay, ngay khi ngọn hỏa diễm xanh biếc sắp đánh trúng Lâm Diễm, một thanh âm trầm ổn đột nhiên vang lên trong khoang thuyền. Ngọn hỏa diễm kia liền khựng lại, nhưng nhiệt lượng do nó tỏa ra vẫn khiến Lâm Diễm cảm giác sau lưng mình như bị bỏng rát, hắn lập tức vội vàng né sang một bên.
Sau khi nhảy sang một bên, Lâm Diễm vẫn còn sợ hãi nhìn ngọn hỏa diễm xanh biếc, sau đó mới quay đầu nhìn sang Tiêu Viêm chẳng biết đã mở mắt từ lúc nào, cười khổ một tiếng:
- Tên tiểu tử nhà ngươi, cuối cùng cũng tỉnh rồi à.
Tiêu Viêm mỉm cười nhìn Lâm Diễm, gật đầu một cái, sau đó đưa tay thu ngọn hỏa diễm xanh biếc vào trong cơ thể. Ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa nhẹ, chợt một ngọn lửa nhợt nhạt như xương trắng phụt một tiếng, lặng lẽ hiện ra.
Ngọn lửa nhợt nhạt này chính là hỏa chủng Hóa Sinh Hỏa mới sau khi đã dung hợp thành công ba loại thú hỏa kia! Sau này Tiêu Viêm có thể thi triển Hủy Diệt Hỏa Liên hay không, tất cả đều phải trông cậy vào ngọn lửa nhỏ này!
Ánh mắt thỏa mãn nhìn ngọn hỏa diễm một lúc, Tiêu Viêm liền thu nó vào trong cơ thể. Lúc này hắn mới đứng dậy, đi ra khoang thuyền, ánh mắt nhìn về khe hở hình tròn tỏa sáng không xa, không khỏi mỉm cười:
- Đan Vực, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, ta tới đây…