Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1046: CHƯƠNG 1034: TRUNG VỰC, THIÊN HOÀNG THÀNH

Đây là một quảng trường ngổn ngang đá vụn. Giữa quảng trường rộng lớn là một bãi đá khổng lồ, phía trên có một không gian trùng động đen nhánh rộng hơn mười trượng đang chậm rãi xoay tròn, những gợn sóng không gian không ngừng từ bên trong lan tỏa ra ngoài.

Phốc! Phốc!

Quảng trường đá vụn vốn yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng động trầm thấp. Theo đó, không gian nơi trùng động dao động kịch liệt, từng bóng người từ bên trong thoáng hiện ra rồi lảo đảo rơi xuống quảng trường.

- Cuối cùng cũng ra khỏi cái không gian trùng động chết tiệt này, thật khó chịu quá đi!

Lâm Diễm vừa rơi xuống đất liền hít một hơi thật sâu, dáng vẻ như vừa được giải thoát khỏi lao tù.

Tiêu Viêm đứng bên cạnh cũng đồng cảm gật đầu. Hắn đưa mắt quét qua quảng trường rộng lớn, sau khi từng bóng người không ngừng thoát ra từ không gian trùng động, nơi đây cũng dần trở nên tràn đầy sức sống.

- Nơi này là Đan Vực sao?

Tiêu Viêm xoa xoa bàn tay, thu ánh mắt lại, tò mò hỏi.

- Không phải.

Lâm Diễm lắc đầu, nói:

- Nơi này chỉ là trung tâm của Trung Châu, được gọi là Trung Vực. Còn Đan Vực thì nằm ở trung tâm của Trung Vực.

- Trung Vực?

Tiêu Viêm ngẩn ra.

- Hắc hắc, nếu nói Trung Châu là trung tâm của Đại Lục Đấu Khí thì trung tâm của Trung Châu lại là nơi tập trung tổng bộ của các thế lực đỉnh cao.

Lâm Diễm cười nói:

- Vị trí hiện tại của chúng ta là phía tây nam Trung Vực. Trong khu vực này, thế lực nổi tiếng nhất là Âm Cốc và Phần Viêm Cốc, hai thế lực này chính là chúa tể của khu vực này. Đương nhiên, ngoài hai thế lực lớn đó ra còn có vô số các thế lực nhỏ khác, nhưng nếu so sánh với Âm Cốc và Phần Viêm Cốc thì còn kém xa lắm. Gia tộc của Liễu Kình cũng thuộc khu vực tây nam này.

- Phần Viêm Cốc?

Nghe đến đây, trong lòng Tiêu Viêm khẽ động. Hắn đã nghe danh thế lực này từ lâu, hơn nữa Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đã theo hắn bấy lâu nay cũng xuất xứ từ đây. Vì vậy, Tiêu Viêm cảm thấy vô cùng hứng thú với thế lực này.

- Nhất Điện Nhất Tháp, Nhị Tông Tam Cốc, Tứ Phương Các. Thực lực của Phần Viêm Cốc và Âm Cốc cho dù so với Phong Lôi Các cũng mạnh hơn không ít, đặc biệt là Phần Viêm Cốc, đã truyền thừa mấy trăm năm, nội tình vô cùng vững chắc. Hắc hắc, nói cho ngươi biết, trong Phần Viêm Cốc còn có một loại dị hỏa tên là Cửu Long Lôi Cương Hỏa.

Lâm Diễm đột nhiên kề sát vào Tiêu Viêm, thần bí nói.

Tiêu Viêm mỉm cười, lúc này hắn cũng có chút không biết phải nói sao. Mặc dù hắn biết Phần Viêm Cốc có dị hỏa nhưng không thể nào ra tay được. Chưa kể bản thân Phần Viêm Cốc có thực lực vô cùng khủng bố, cho dù hắn có thể đoạt được Cửu Long Lôi Cương Hỏa thì dị hỏa này cũng đã sớm bị các cường giả của Phần Viêm Cốc thiết lập phong ấn cực kỳ hoàn mỹ. Dù chiếm được cũng không cách nào thôn phệ, ngược lại còn đắc tội với một thế lực đáng sợ hơn Phong Lôi Các rất nhiều.

Tuy nhiên, dù không thể có ý đồ với Cửu Long Lôi Cương Hỏa, nhưng đối với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, Tiêu Viêm lại có hứng thú vô cùng. Trải qua mấy năm tu luyện, hắn vô cùng hiểu rõ sự huyền ảo của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, đặc biệt đối với người sở hữu nhiều hơn một loại dị hỏa như hắn thì quả là như hổ thêm cánh. Nếu có thể thu được hai phương pháp tu luyện còn lại của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, sức chiến đấu của Tiêu Viêm chắc chắn sẽ tăng vọt!

- Nếu có cơ hội, phải thử xem có thể lấy được hai biến còn lại của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hay không. Nhưng lần này, nếu không phải tình huống đặc thù thì cũng không nên để lộ việc mình biết Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Bằng không, nếu Phần Viêm Cốc cũng cố chấp như Phong Lôi Các thì e rằng lại có thêm rắc rối không nhỏ.

Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, thầm nghĩ trong lòng.

- Nơi này cách Đan Vực xa không?

Tiêu Viêm ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Diễm hỏi.

- Quãng đường không ngắn, nhưng ở Trung Vực có không ít không gian trùng động truyền tống, khoảng sáu bảy ngày là có thể tới Đan Vực.

Lâm Diễm tính toán một chút, rồi nhìn Tiêu Viêm nói:

- Gia tộc của Liễu Kình ở Thiên Hoàng Thành, cũng là một thành thị chúng ta cần đi qua. Ở đó có một không gian trùng động có thể đi thẳng tới Đan Vực.

Nghe vậy, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc, gật đầu cười nói:

- Vừa hay, có thể thuận tiện đến thăm hắn. Ta cũng đã nhiều năm chưa gặp Liễu Kình, không biết bây giờ hắn thế nào rồi.

Lâm Diễm cười nói:

- Liễu Kình hiện giờ đã là tộc trưởng gia tộc, thiên phú tu luyện của hắn tốt hơn ta nhiều. Lúc ta và hắn tách ra, hắn đã đạt đến cảnh giới Đấu Hoàng rồi, chắc bây giờ cũng đã là Thất Tinh Đấu Hoàng. Nếu ngươi đã quyết định, chúng ta lên đường thôi. Với tốc độ của chúng ta, khoảng một ngày là có thể đến nơi Liễu Kình ở.

Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu. Từ đây đến lúc Đan Hội bắt đầu vẫn còn một khoảng thời gian, hắn có thể tranh thủ trên đường đi thu thập một số loại thú hỏa, làm cho hỏa chủng Hóa Sinh Hỏa trong cơ thể lớn mạnh hơn.

Thấy Tiêu Viêm không phản đối, Lâm Diễm cũng không nói thêm lời thừa. Lưng khẽ rung lên, đôi cánh đấu khí vươn ra, thân hình khẽ động đã bay vút lên trời cao.

Cường giả cảnh giới Đấu Hoàng tuy ở Trung Châu không quá hiếm lạ, nhưng cũng miễn cưỡng được xếp vào hàng ngũ cường giả. Bởi vậy, một số người trên quảng trường nhìn thấy Lâm Diễm bay lên không trung không khỏi ném tới những ánh mắt hâm mộ. Tuổi còn trẻ mà đã đạt đến cảnh giới Đấu Hoàng, thành tựu sau này quả là không thể đo lường.

Trong lúc bọn họ đang hâm mộ, Tiêu Viêm lại nhẹ nhàng bước chân vào hư không, lăng không mà đứng, sau đó cùng với Lâm Diễm hóa thành một luồng ánh sáng biến mất trước những ánh mắt ngây dại trên quảng trường.

- Đạp không mà đi? Cường giả Đấu Tông? Tiểu tử kia lại là cường giả Đấu Tông?

Mãi sau khi hai người Tiêu Viêm biến mất ở cuối chân trời, một số người trên quảng trường mới hoàn hồn, rồi từng tiếng kinh hô vang lên. Đấu Tông, đạt đến cảnh giới này đã là cường giả ở Trung Châu, vô số người phấn đấu cả đời cũng khó lòng đạt tới. Bởi vậy, cũng khó trách những người này khi thấy một người trẻ tuổi như Tiêu Viêm có thể đạt đến Đấu Tông lại thất thố như vậy.

Thiên Hoàng Thành, một tòa thành không hề nhỏ hơn Thiên Bắc Thành. Hơn nữa, vì nơi này có không gian trùng động nối thẳng đến Đan Vực nên danh tiếng của nó còn vượt xa Thiên Bắc Thành.

Trong Thiên Hoàng Thành có vô số thế lực, nhưng đứng đầu là hai đại gia tộc Liễu Gia và Trình Gia. Hai gia tộc này có thể nói là hai thế lực mạnh nhất trong thành. Đương nhiên, cả hai đều không có tư cách kiến tạo không gian trùng động có cự ly truyền tống xa như vậy, bởi thế không gian trùng động này không thuộc về họ mà thuộc về Phần Viêm Cốc.

Phần Viêm Cốc chính là bá chủ chân chính trong phạm vi vài ngàn dặm này, trong tay nắm giữ rất nhiều thành thị, đối thủ duy nhất chỉ có Âm Cốc. Nhưng Âm Cốc xưa nay vô cùng thần bí, phạm vi thế lực không rộng bằng Phần Viêm Cốc, song vẫn không ai dám xem thường. Một thế lực có thể sánh ngang với Phần Viêm Cốc, không cần nghĩ cũng biết tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Thành thị mà Phần Viêm Cốc nắm trong tay rất nhiều, Thiên Hoàng Thành cũng là một trong số đó. Nói đúng ra, Liễu Gia và Trình Gia cũng có thể xem là thế lực phụ thuộc của Phần Viêm Cốc. Vì vậy, quyền quản lý không gian trùng động ở đây sẽ do đại diện của Phần Viêm Cốc lựa chọn, và người được chọn tự nhiên sẽ trở thành kẻ đứng đầu thực sự của tòa thành này. Trong mấy năm nay, quyền quản lý không gian trùng động không ngừng luân chuyển giữa hai nhà Liễu Gia và Trình Gia, nhưng vẫn chưa có bên nào có thể nắm giữ nó hoàn toàn. Đây có lẽ cũng là một thủ đoạn khống chế của Phần Viêm Cốc.

Với tốc độ của Tiêu Viêm, đến Thiên Hoàng Thành không mất quá nhiều thời gian, chỉ một ngày sau đã có thể nhìn thấy bóng dáng của tòa thành.

Trên đường đi qua các dãy núi, Tiêu Viêm cũng đã tìm kiếm một lượt và thu được hai loại thú hỏa. Tuy không quá mạnh nhưng có còn hơn không.

Tùy tiện dung luyện hai loại thú hỏa vào hỏa chủng Hóa Sinh Hỏa, cảm nhận được hỏa chủng dần lớn mạnh, Tiêu Viêm không khỏi mỉm cười. Thú hỏa trong thiên hạ nhiều vô kể nên việc thu thập cũng không quá khó khăn. Hơn nữa, ma thú ở Trung Châu nhiều vô số, với thực lực của hắn bây giờ, chỉ cần đi vào những dãy núi nơi ma thú hội tụ thì việc thu lấy thú hỏa cũng tương đối dễ dàng.

- Đây chính là Thiên Hoàng Thành mà ngươi nói ư?

Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn tòa thành trước mắt, không khỏi cười nói.

Lâm Diễm gật đầu, ánh mắt lướt qua xung quanh, nhắc nhở:

- Nơi này là phạm vi thế lực của Phần Viêm Cốc, ngươi làm việc phải cẩn thận một chút, cũng đừng sử dụng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Mặc dù Phần Viêm Cốc không giống Phong Lôi Các xem đấu kỹ như tính mạng, nhưng ngươi là người ngoài mà lại sử dụng đấu kỹ của họ, họ mà nhìn thấy thì trong lòng cũng sẽ khó chịu.

Trong lúc chạy tới đây, Tiêu Viêm cũng đã đem chuyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến nói cho Lâm Diễm biết. Lâm Diễm sau khi biết chuyện cũng cực kỳ kinh ngạc, không ngờ Tiêu Viêm không chỉ tu hành đấu kỹ của Phong Lôi Các mà ngay cả đấu kỹ của Phần Viêm Cốc cũng biết. Bởi vậy, hắn đã nhiều lần nhắc nhở Tiêu Viêm phải cố gắng che giấu.

Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn tòa thành xa xa đang lặng yên phủ phục trong rừng rậm, giống như một con cự thú khổng lồ.

- Đi thôi. Theo lời ngươi nói, quyền điều khiển không gian trùng động lần này là do Liễu Gia nắm giữ, như vậy cũng sẽ thuận lợi hơn không ít. Hơn nữa, cũng không biết Liễu Kình trong mấy năm nay đã ra sao rồi?

Khẽ thở ra một tiếng, trong mắt Tiêu Viêm cũng có chút tò mò. Liễu Kình năm đó cũng là một trong ba người đứng đầu Cường Bảng của Nội Viện, ngay cả hắn cũng phải nhìn lên. Không biết qua mấy năm nay, Liễu Kình đã đạt tới cảnh giới nào rồi?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!