Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1047: CHƯƠNG 1035: TRANH ĐOẠT TRÙNG ĐỘNG

Khi đến gần tòa thành, một bức tường thành uy nghiêm sừng sững hiện ra trước mắt hai người. Dưới cửa thành cao ngất, dòng người qua lại như mắc cửi, tiếng huyên náo vang dội khắp nơi.

Hai người thong dong tiến vào thành, dọc hai bên đường là những cửa hàng san sát nối tiếp nhau dường như kéo dài đến vô tận. Đặc biệt tại các ngã tư, dòng người đông nghịt mang theo âm thanh ồn ào không ngớt, vang vọng lên tận trời cao.

- Thiên Hoàng thành này quả thật vô cùng phồn thịnh, e rằng ngay cả những thành trì hàng đầu ở Hắc Giác Vực cũng khó lòng sánh kịp.

Nhìn tòa thành hùng vĩ tráng lệ, Tiêu Viêm không khỏi cất tiếng tán thưởng.

- Nơi này là Trung Vực của Trung Châu, trung tâm của cả đại lục. Hắc Giác Vực tuy không tầm thường, nhưng sao có thể so bì với nơi đây.

Lâm Diễm cười hắc hắc nói. Hắn nhìn đường một chút rồi dẫn Tiêu Viêm đi về phía Liễu gia. Hắn cũng từng ở đây một thời gian nên đã khá quen thuộc với Thiên Hoàng thành.

Tiêu Viêm đi theo sau Lâm Diễm, xuyên qua mấy con phố dài, rẽ qua mấy góc đường thì một tòa trang viên vô cùng rộng lớn đã hiện ra trước mắt.

Tòa trang viên này cực kỳ rộng rãi nhưng lại vô cùng sâm nghiêm. Bên ngoài, các thủ vệ tay cầm vũ khí, ánh mắt sắc lạnh như băng không ngừng đảo quanh cảnh giới.

Thấy tòa trang viên canh phòng nghiêm ngặt, Tiêu Viêm cũng khá ngạc nhiên, ngẩn ra hỏi:

- Giữa ban ngày ban mặt mà sao lại cần nhiều thủ vệ đến vậy?

Lâm Diễm cũng ngẩn người, một lát sau khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:

- Hình như có chút bất thường. Liễu gia trước kia không có nhiều thủ vệ như vậy, ngươi chờ một chút.

Nói xong, Lâm Diễm xoay người, chặn một người đi đường lại, ôm quyền nói:

- Vị bằng hữu này, không biết Thiên Hoàng thành đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Liễu gia lại trở nên như vậy?

Người bị Lâm Diễm chặn lại có chút ngạc nhiên nhìn hắn, đáp:

- Ngươi từ bên ngoài tới ư? Hiện tại Liễu gia đang cùng Trình gia tranh đoạt quyền điều khiển không gian trùng động. Hai nhà đều dẫn theo không ít người tới quảng trường rồi, người trong thành cũng đã kéo đến đó xem náo nhiệt.

Nghe vậy, Lâm Diễm liền nhíu mày, chắp tay cảm tạ người kia rồi quay lại bên cạnh Tiêu Viêm, thấp giọng nói:

- Không đúng, ta nhớ năm nay là đến lượt Liễu gia điều khiển không gian trùng động, tại sao lại có chuyện tranh đoạt?

Tiêu Viêm lúc nãy cũng nghe được lời người kia, bèn mỉm cười nói:

- Cứ đến trung tâm thành phố là sẽ rõ.

Lâm Diễm gật đầu, chợt cười hắc hắc:

- Xem ra Liễu Kình mấy năm nay gánh vác chức tộc trưởng cũng không hề dễ dàng. Việc tranh đoạt này quả không phải tầm thường…

Nói rồi, Lâm Diễm xoay người dẫn đường, nhanh chóng đi về phía trung tâm thành phố. Tiêu Viêm cũng mỉm cười theo sát phía sau.

Tại trung tâm Thiên Hoàng thành có một quảng trường vô cùng rộng lớn, chính giữa quảng trường là một thềm đá cao, trên đỉnh thềm đá có một không gian trùng động đen nhánh đang chậm rãi xoay tròn, tỏa ra một luồng không gian ba động kinh người.

Xung quanh quảng trường lúc này đã đông nghịt người, âm thanh ồn ào như ma âm khiến màng nhĩ người ta đau nhói. Vô số ánh mắt đang tò mò đổ dồn về hai ba đội nhân mã đang giằng co đối mặt nhau giữa quảng trường.

- Trình Diệu, quyền điều khiển không gian trùng động năm nay thuộc về Liễu gia ta, hôm nay ngươi làm vậy là có ý gì?

Bên đội nhân mã phía trái, người đứng đầu là một nam tử thân hình cường tráng, khuôn mặt kiên nghị, toát lên vẻ không giận mà uy. Gương mặt này có vài phần quen thuộc, không phải Liễu Kình thì còn là ai.

Liễu Kình bây giờ đã không còn vẻ sắc bén của năm xưa, thay vào đó là sự trầm ổn. Dù sao hắn cũng đã là tộc trưởng Liễu gia, không còn là một tiểu tử mới lớn khí huyết bồng bột.

Phía sau Liễu Kình là hai lão giả áo trắng đang đứng, tuy chỉ đứng yên nhưng lại tỏa ra một cỗ khí thế bàng bạc khiến người ta không dám xem thường. Bên cạnh đó còn có một thân hình đầy đặn, thành thục động lòng người. Nàng mặc một bộ y phục màu hồng, mặt hoa da phấn, tràn ngập sức hấp dẫn, khiến cho ánh mắt của các nam tử xung quanh không khỏi liếc nhìn. Người này cũng chẳng xa lạ gì, chính là Liễu Phỉ, người năm xưa ở nội viện từng có chút xích mích với Tiêu Viêm.

Trải qua năm tháng, Liễu Phỉ càng lúc càng thêm quyến rũ, tựa như một trái đào chín mọng, khiến ánh mắt của đám nam nhân quanh quảng trường cũng bất giác đổ dồn về phía nàng.

- Hắc hắc, Liễu Kình, ngươi nhỏ tuổi hơn ta rất nhiều. Đối với trưởng bối mà nói chuyện cũng không thể vô lễ như vậy được sao?

Đối diện với đám người Liễu Kình là một đoàn người khí thế hung hãn. Kẻ cầm đầu là một nam tử trung niên, ánh mắt hắn liếc nhìn Liễu Kình, chợt cất giọng cười quái dị.

Nghe vậy, Liễu Kình cười lạnh, vừa định lên tiếng thì một âm thanh già nua đã vang vọng khắp quảng trường.

- Đây là mệnh lệnh mới nhất của Phần Viêm cốc ta.

Nghe thấy âm thanh này, vô số ánh mắt tại quảng trường đều đồng loạt nhìn sang. Chỉ thấy một lão giả mặc bào phục màu đỏ đang đứng đó, trên khuôn mặt già nua còn có chút ửng hồng.

- Xích Hỏa trưởng lão của Phần Viêm cốc?

Nhìn thấy vị lão giả này, trong quảng trường nhất thời vang lên từng tràng kinh hô. Sắc mặt của hai lão giả sau lưng Liễu Kình cũng hơi biến đổi, vội khách khí chắp tay nói:

- Hóa ra là Xích Hỏa trưởng lão, không biết mệnh lệnh mới nhất này là gì? Dựa theo quy củ trước kia, vẫn chưa đến lúc chuyển giao quyền quản lý không gian trùng động mà?

- Cốc chủ ra lệnh cần mời một số Luyện Dược Sư cao giai đến Phần Viêm cốc để trợ giúp lão nhân gia luyện chế một loại đan dược. Nhưng đến nay vẫn chưa tìm được người thích hợp nên đã ban xuống một mệnh lệnh: Gia tộc nào có thể tìm được Luyện Dược Sư cao giai thì quyền quản lý không gian trùng động năm nay sẽ giao cho gia tộc đó.

Vị lão giả được gọi là Xích Hỏa trưởng lão thản nhiên nói.

- Trình gia đã tìm được một vị Luyện Dược Sư lục phẩm được Đan Tháp chứng thực. Nếu Liễu gia các ngươi có thể tìm được một người, hơn nữa còn mời được người đó đến Phần Viêm cốc, thì không gian trùng động này sẽ giao cho các ngươi. Hơn nữa, thời gian sẽ được kéo dài từ một năm lên thành ba năm.

Ngón tay Xích Hỏa trưởng lão chỉ về phía Trình gia, nơi đó có một lão giả mặc bào phục Luyện Dược Sư đang chắp tay sau lưng, dáng vẻ ngạo nghễ.

- Lục phẩm Luyện Dược Sư?

Nghe thế, sắc mặt Liễu Kình cũng biến đổi. Liễu gia hắn đúng là có Luyện Dược Sư, nhưng cao nhất cũng chỉ là một vị ngũ phẩm. Còn lục phẩm thì chưa bao giờ có, dù sao Luyện Dược Sư cấp bậc đó dù ở trong Phần Viêm cốc cũng sẽ được đãi ngộ cực tốt, ai lại đến một gia tộc không lớn không nhỏ như bọn họ chứ?

- Xích Hỏa trưởng lão, việc này quá đột ngột, có thể cho Liễu gia mấy ngày được không? Ta chắc chắn sẽ tìm được một vị lục phẩm Luyện Dược Sư!

Sắc mặt hơi biến đổi, Liễu Kình chỉ có thể nói như vậy.

Xích Hỏa trưởng lão lắc đầu, ngữ khí vẫn không chút thay đổi:

- Đây là mệnh lệnh của cốc chủ, ai dám trì hoãn? Đừng nói là Liễu gia ngươi, cho dù là lão phu cũng không có bản lĩnh đó. Nếu hôm nay Liễu gia các ngươi không thể mời được một vị lục phẩm Luyện Dược Sư thì quyền quản lý không gian trùng động này đành giao cho Trình gia vậy.

Thấy Xích Hỏa trưởng lão không chút nể tình, sắc mặt Liễu Kình trở nên khó coi, bàn tay nắm chặt lại. Trong vòng một ngày, hắn làm sao có thể tìm được một lục phẩm Luyện Dược Sư? Chẳng lẽ lục phẩm Luyện Dược Sư là rau cải trắng hay sao? Luyện Dược Sư đạt đến cấp bậc này, dù ở trong Đan Tháp cũng đã là thành phần cốt cán rồi.

- Lão già này nhất định đã nhận hối lộ của Trình gia!

Liễu Phỉ ở phía sau Liễu Kình cắn chặt hàm răng trắng ngà, cực kỳ khó chịu nói.

- Câm miệng!

Sắc mặt Liễu Kình trầm xuống. Thấy vậy, Liễu Phỉ chỉ có thể uất ức dậm chân, không dám nói thêm.

- Hai vị trưởng lão, bây giờ phải làm sao?

Liễu Kình quay đầu lại nhìn hai lão giả, thở dài hỏi.

Hai vị lão giả nghe vậy cũng chỉ cười khổ một tiếng, nói:

- Trước đây chúng ta cũng từng nghe nói Phần Viêm cốc dường như đang tìm kiếm Luyện Dược Sư cao giai, nhưng không để tâm lắm. Không ngờ rằng… Lời của Phỉ nhi có lẽ cũng đúng, hẳn là có kẻ đã mật báo cho Trình gia. Vị lục phẩm Luyện Dược Sư kia ta cũng từng nghe nói qua, là một người đã bước vào lục phẩm từ lâu. Trong Thiên Hoàng thành hôm nay, muốn tìm được một người có trình độ hơn hắn e rằng rất khó.

Nghe hai người nói vậy, lòng Liễu Kình cũng chùng xuống, nắm tay càng lúc càng siết chặt. Không gian trùng động đối với Liễu gia vô cùng trọng yếu, đây là một nguồn thu nhập khổng lồ, chỉ có dựa vào nó, Liễu gia mới có thể chiêu mộ nhân tài để khuếch trương thế lực. Nếu lần này bị Trình gia cướp đi, sự phát triển của bọn họ tất sẽ bị đình trệ.

- Ha ha, Liễu hiền chất, đừng có suy nghĩ viển vông nữa, ngoan ngoãn giao quyền quản lý không gian trùng động ra đây đi. Sau này nếu ta cao hứng, có lẽ sẽ cho Liễu gia các ngươi chút canh thừa để húp.

Nam tử trung niên tên Trình Diệu kia thấy sắc mặt Liễu Kình biến ảo bất định, không khỏi cất giọng cười quái dị.

Nghe lời nói trào phúng của đối phương, sắc mặt Liễu Kình liền trở nên xanh mét. Chẳng qua hắn hiện đã là tộc trưởng Liễu gia, mọi hành động đều phải vì gia tộc. Hắn lập tức áp chế lửa giận trong lòng, không cam tâm cắn chặt răng, âm thanh trầm thấp nói:

- Trình Diệu, lần này xem như ngươi lợi hại! Đi!

Vừa dứt lời, Liễu Kình chỉ có thể vung tay, xoay người định rời đi.

- Hắc hắc, Liễu Kình, lần này không giống ngươi lắm nhỉ. Chẳng lẽ cứ buông xuôi như vậy sao?

Ngay lúc Liễu Kình vừa định rời đi, một thân ảnh từ trong quảng trường bước về phía hắn, cười nói.

- Lâm Diễm?

Nhìn thấy người tới, Liễu Kình cũng ngẩn ra, chợt thở dài một tiếng, cười khổ:

- Thôi bỏ đi, ngươi cũng đâu phải lục phẩm Luyện Dược Sư, không giúp được ta.

Nghe vậy, Lâm Diễm lại cười quái dị một tiếng, nói:

- Ta thì đúng là không giúp được ngươi, nhưng có người giúp được.

Vừa nói xong, hắn liền quay đầu nhìn lên trời, cười nói:

- Ta không biết ngươi còn định đứng ở đó đến bao giờ nữa?

Thấy hành động của Lâm Diễm, đám người Liễu Kình, Liễu Phỉ cũng hơi sững sờ, vội ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy trên bầu trời, một thân ảnh trẻ tuổi đang đạp không mà đến, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

- Đạp không mà đi, cường giả Đấu Tông?

Nhìn thấy cảnh này, Liễu Kình cũng rùng mình, vừa định ôm quyền chào hỏi một cách khách khí thì một tiếng cười quen thuộc mà hắn khó có thể quên đột nhiên vang lên, khiến thân thể hắn cứng đờ lại.

- Liễu Kình, mấy năm không gặp, quả là lâu rồi

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!