Thanh âm quen thuộc khiến toàn thân Liễu Kình cứng đờ. Hồi lâu sau, hắn mới định thần lại, ánh mắt vẫn đầy vẻ khó tin nhìn gã thanh niên xa lạ đang mỉm cười phía trước:
- Ngươi… ngươi là Tiêu Viêm?
Liễu Kình vừa dứt lời, thân thể mềm mại của Liễu Phỉ đứng phía sau cũng chấn động kịch liệt. Tiêu Viêm, cái tên này đã để lại trong lòng nàng những ấn tượng quá sâu sắc. Năm đó, ngay cả vị biểu ca Liễu Kình mà nàng hằng tự hào, một thiên tài chân chính của Nội Viện, cũng không thể nào sánh kịp người này…
Ánh nắng chói chang rọi lên gương mặt gã thanh niên, khiến tim nàng không khỏi xao xuyến, bàn tay ngọc bất giác siết chặt, ánh mắt có phần trốn tránh. Năm đó, nàng và Tiêu Viêm từng có chút ân oán, đó cũng là nguyên nhân khiến Tiêu Viêm và Liễu Kình giao thủ, nhưng kết quả cuối cùng lại khiến lòng kiêu ngạo của nàng hoàn toàn sụp đổ. Cho đến tận bây giờ, Liễu Phỉ vẫn không thể nào quên được thân ảnh gầy gò mà ngạo nghễ đứng trên sân đấu năm nào. Khi ấy, Tiêu Viêm chỉ là một thiếu niên mới vào Nội Viện chưa lâu, nhưng thành tựu của hắn lại khiến toàn bộ Nội Viện phải ngước nhìn.
- Thật sự là hắn sao?
Liễu Phỉ khẽ cắn đôi môi đỏ mọng. Từ xưa mỹ nhân luôn yêu anh hùng, Tiêu Viêm chính là người làm cho nàng hiểu được trên thế giới này còn có rất nhiều người giỏi hơn vị biểu ca mà nàng luôn cho là vô địch. Và cũng chính hắn là người giúp nàng dần thu liễm tính cách điêu ngoa, ngày một dịu dàng hơn.
- Dung mạo có chút thay đổi, nhưng giọng nói của ta thì vẫn vậy mà.
Tiêu Viêm cười, giang tay ra, nhìn Liễu Kình một lượt rồi kinh ngạc nói:
- Thất tinh Đấu Hoàng? Rất tốt, so với Lâm Diễm còn mạnh hơn không ít.
Nghe thấy ngữ khí thân quen ấy, Liễu Kình rốt cuộc cũng xác định được thân phận của người trước mặt, trong mắt tức thì ánh lên vẻ kích động. Hắn nhìn Tiêu Viêm một lượt, nhưng rồi vẻ kích động nhanh chóng bị nén lại, thay vào đó là một nụ cười khổ:
- Ngươi bây giờ chắc đã đột phá đến Đấu Tông rồi nhỉ?
Cảnh tượng Tiêu Viêm đạp không mà đến lúc nãy, hắn đã nhìn thấy rất rõ.
Những lời này của Liễu Kình làm cho sắc mặt của mọi người phía sau khẽ biến đổi. Ánh mắt họ nhìn Tiêu Viêm có chút kỳ dị, trẻ tuổi như vậy đã là cường giả Đấu Tông, quả thật hiếm thấy.
- May mắn thôi.
Tiêu Viêm mỉm cười, không hề phủ nhận.
- Haiz, vẫn không tài nào đuổi kịp ngươi. Không hổ là đệ nhất nhân của Nội Viện, ta không thể không phục.
Liễu Kình thở dài một tiếng. Năm đó khi hắn đã đặt một chân vào Đấu Vương thì Tiêu Viêm mới chỉ là một gã Đấu Linh, vậy mà chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, hắn lại có thể đạt tới trình độ hôm nay. Thế sự biến hóa như vậy quả thật khiến người ta khó lòng chấp nhận.
Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt chuyển sang Liễu Phỉ ở phía sau Liễu Kình, mỉm cười gật đầu với nàng. Nụ cười ấy khiến hai má nàng ửng hồng, vội quay mặt đi chỗ khác.
- Lúc trước rời đi cũng không đợi ta, ta còn tưởng các ngươi xảy ra chuyện gì chứ.
Ánh mắt Tiêu Viêm lại nhìn sang Liễu Kình, cười nói.
- Lâm Diễm nói đại thù của ngươi đã báo, ở lại cũng không có việc gì làm nên chúng ta liền rời khỏi Gia Mã đế quốc. Đúng rồi, ngươi tới đây làm gì?
Liễu Kình cười nói, khuôn mặt xanh mét lúc nãy đã giãn ra rất nhiều. Có thể gặp lại Tiêu Viêm ở đây, hiển nhiên lòng hắn cũng vô cùng vui sướng.
- Ta cần đến Đan Vực, Thiên Hoàng thành có không gian trùng động dẫn tới đó nên tiện đường ghé qua thăm ngươi một chút.
Tiêu Viêm mỉm cười nói, ánh mắt lại vô tình lướt qua đám người Trình gia ở cách đó không xa. Liễu Kình nghe vậy thì gật đầu, cười nói:
- Xong hôm nay thì không gian trùng động sẽ mở ra, đến lúc đó ta sẽ chuẩn bị cho ngươi. Chút chuyện nhỏ này cứ giao cho ta là được.
- Không gian trùng động đã bị Trình gia nắm quyền quản lý rồi. Bọn họ xưa nay vẫn không ưa Liễu gia chúng ta, nếu biểu ca ra mặt, e rằng họ sẽ gây khó dễ…
Liễu Phỉ ở phía sau Liễu Kình đột nhiên thì thầm.
Sắc mặt Liễu Kình trầm xuống, Liễu Phỉ lập tức im bặt.
- Xảy ra chuyện gì vậy? Có cần giúp không?
Tiêu Viêm làm như không thấy sắc mặt của Liễu Kình, quay sang nhìn Liễu Phỉ, cười hỏi.
- Không có gì, chỉ là một chút phiền toái nhỏ thôi. Đi nào, về trước đã, ngươi đã đến Thiên Hoàng thành này thì thế nào ta cũng phải chiêu đãi ngươi một phen.
Liễu Kình khoát tay áo, định khoác vai Tiêu Viêm, cười nói.
- Lúc trước ngươi theo ta đến Gia Mã đế quốc, ta đâu có nói với ngươi kiểu này.
Tiêu Viêm nhìn thẳng Liễu Kình, khẽ nói.
Cánh tay Liễu Kình dừng lại giữa không trung, hắn nhìn Tiêu Viêm một cái rồi đành thở dài, cười khổ:
- Nơi này không phải Gia Mã đế quốc, chỉ một Trình gia thôi mà thực lực đã hơn cả Vân Lam Tông. Nếu ngươi xuất thủ, e rằng sẽ rước phiền toái vào thân.
- Hắc hắc, Liễu Kình, ngươi cũng quá coi thường Tiêu Viêm rồi. Hắn vừa mới từ Phong Lôi các chém giết thoát ra đấy. Ngay cả Phong Lôi Bắc các chủ Phí Thiên còn chẳng làm gì được hắn, một Trình gia nhỏ nhoi thì tính là gì?
Lâm Diễm ở một bên bĩu môi nói.
Nghe vậy, hai vị trưởng lão phía sau Liễu Kình cũng sững sờ, trong lòng chấn động. Từ trong Phong Lôi các chém giết thoát ra?
- Đừng nghe tên này nói bừa, chỉ là từ Phong Lôi sơn xuống thôi, cũng có chút ân oán với Phong Lôi các, nhưng đã giải quyết xong rồi.
Tiêu Viêm khoát tay, cười nói. Lời của hắn tuy nhẹ nhàng, nhưng sự hiểm nguy trong đó thì đám người Liễu Kình vẫn có thể cảm nhận được.
Trong đôi mắt đẹp của Liễu Phỉ thoáng lóe lên tia sáng, ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua người Tiêu Viêm.
Liễu Kình sau một hồi kinh ngạc cũng có chút do dự, cuối cùng thở dài nói:
- Phiền phức lần này cũng đến từ không gian trùng động. Vốn năm nay quyền quản lý thuộc về Liễu gia ta, nhưng Phần Viêm cốc vì muốn tìm Luyện Dược Sư cao giai nên đã tung tin ra ngoài. Chẳng biết Trình gia tìm đâu ra một vị Lục phẩm Luyện Dược Sư, trong khi Luyện Dược Sư cao cấp nhất của Liễu gia cũng chỉ mới là Ngũ phẩm…
- Phần Viêm cốc tìm Luyện Dược Sư cao giai làm gì? Với thực lực của họ, không lẽ không luyện được đan dược cao phẩm?
- Cái này ta cũng không rõ lắm. Nghe nói là Phần Viêm cốc chủ cần luyện chế một loại đan dược đặc thù, cần một số Luyện Dược Sư cao giai đến hỗ trợ.
Liễu Kình lắc đầu nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt đột nhiên nhìn về vị lão giả mặt mày cao ngạo cách đó không xa, nói:
- Nói như vậy, chỉ cần các ngươi mời được một Luyện Dược Sư giỏi hơn lão nhân kia thì quyền quản lý không gian trùng động này vẫn là của Liễu gia?
Liễu Kình gật đầu, hắn nhìn Tiêu Viêm mà trong lòng không khỏi dấy lên một tia mong đợi. Hắn biết Tiêu Viêm cũng là một Luyện Dược Sư, hơn nữa năm đó ở Nội Viện đã có thể luyện chế được đan dược Ngũ phẩm. Giờ đã qua mấy năm, với thiên phú của hắn, không thể nào không có tiến triển. Theo suy đoán của hắn, e rằng Tiêu Viêm bây giờ ít nhất cũng là một Luyện Dược Sư Lục phẩm. Dù không dám chắc có thể hơn lão giả kia, nhưng chắc chắn sẽ không thua kém quá nhiều.
Nghĩ vậy, Tiêu Viêm cười, chậm rãi bước ra. Sau đó, hắn chắp tay với vị lão giả hồng bào kia, mỉm cười nói:
- Vị tiền bối này, Liễu gia còn chưa nhận thua, xin ngài hãy chờ một chút.
Tiêu Viêm vừa xuất hiện, Xích Hỏa trưởng lão cũng đã chú ý đến hắn. Đối với một người ở độ tuổi này đã đạt đến cảnh giới Đấu Tông, hắn cũng cảm thấy kinh ngạc. Thành tựu như vậy, cho dù là trong Phần Viêm cốc, cũng rất ít người cùng thế hệ có thể đạt tới.
- Nếu chưa nhận thua thì mời Luyện Dược Sư của các ngươi ra đi. Nếu Liễu gia có thể tìm được vị Luyện Dược Sư nào giỏi hơn Tằng Tu đại sư, quyền quản lý không gian trùng động này vẫn thuộc về Liễu gia.
Có lẽ vì thực lực của Tiêu Viêm mà ngữ khí của Xích Hỏa trưởng lão cũng đã hòa hoãn hơn rất nhiều.
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, sau đó quay sang vị lão giả tử bào, chắp tay cười nói:
- Nếu đã như vậy, tiểu tử xin mạn phép so tài cùng Tằng Tu đại sư, không biết có được chăng?
- Ngươi là Luyện Dược Sư mà Liễu gia mời tới?
Nghe lời này của Tiêu Viêm, Xích Hỏa trưởng lão sững sờ. Ánh mắt sắc bén của ông ta chậm rãi quét qua người Tiêu Viêm, không khỏi có cảm giác khó tin. Tiêu Viêm ở độ tuổi này đạt đến cảnh giới Đấu Tông đã khiến ông ta cực kỳ rung động, nếu nói hắn còn là một Luyện Dược Sư thì quả thật quá mức đáng sợ.
Tu luyện đấu khí và luyện dược thuật đều là hai con đường bác đại tinh thâm, có được tài năng ở một trong hai đã là không dễ, còn việc đạt được thành tựu ở cả hai thì lại càng ít người làm được! Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, đám người xung quanh giáo trường cũng xôn xao không ngớt. Nhưng phần lớn lại nhìn Tiêu Viêm mà cười nhạt, gã thanh niên này tuy có thực lực rất mạnh, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có tư cách khiêu chiến Tằng Tu đại sư.
Mà người trong cuộc là Tằng Tu cũng ngẩn ra, rồi trên khuôn mặt khô héo nở một nụ cười lạnh, nhìn Tiêu Viêm nói:
- Có lẽ so về đấu khí, lão phu không bằng ngươi. Nhưng nếu so về luyện dược thuật… nói một cách khó nghe, ngươi còn chưa đủ tư cách.
Đối với những lời này của Tằng Tu, Tiêu Viêm cũng không để tâm. Ánh mắt hắn nhìn về phía Xích Hỏa trưởng lão, cười nói:
- Không biết lần này tỉ thí thế nào? Chẳng lẽ là luyện đan trước mặt mọi người?
- Không cần phiền phức như thế, lão phu cũng không có nhiều thời gian dây dưa với ngươi.
Tằng Tu tiếp lời Tiêu Viêm, cười lạnh một tiếng:
- Nếu ngươi đã là Luyện Dược Sư thì hẳn cũng biết tầm quan trọng của linh hồn lực lượng. Nếu đã vậy, chúng ta so đấu linh hồn lực lượng đi! Thấy ngươi là vãn bối, lão phu cho ngươi ra tay trước. Chỉ cần ngươi có thể dùng linh hồn lực lượng đánh lui ta, xem như ngươi thắng!
Không trách Tằng Tu lại cuồng vọng như thế, sự chênh lệch lớn nhất giữa Luyện Dược Sư và Đấu Giả chính là linh hồn lực lượng. Linh hồn lực lượng của một Lục phẩm Luyện Dược Sư quả thật đủ để sánh ngang với cường giả Đấu Tông! Nghe thấy lời này của Tằng Tu, Tiêu Viêm ban đầu sững sờ, rồi sắc mặt trở nên vô cùng cổ quái. Trái ngược với Tiêu Viêm, Tằng Tu lại tỏ ra vô cùng cao thâm, tay áo vung lên, đứng chắp tay, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Tiêu Viêm, cái gọi là phong phạm đại sư được ông ta thể hiện đến mười phần.
- Ra tay đi.
Tiêu Viêm hơi há miệng, chợt khẽ than một tiếng. Dưới vô số ánh mắt soi mói, hắn chậm rãi giơ tay lên, sau đó nhẹ nhàng cách không đưa về phía Tằng Tu.
Một tay hắn vừa vung xuống, một cỗ linh hồn lực lượng mênh mông bàng bạc nhất thời như cuồng phong bão táp quét ngang chân trời! Chỉ trong thoáng chốc, sắc mặt Xích Hỏa trưởng lão đã đại biến, mà sắc mặt của Tằng Tu lúc này cũng đã trắng bệch như tờ giấy.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ