Theo chân Xích Hỏa trưởng lão, Tiêu Viêm thuận lợi vượt qua vòng phòng vệ nghiêm ngặt bên ngoài đại điện, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Két!
Cửa điện vừa mở, cảnh tượng bên trong liền hiện ra trong mắt Tiêu Viêm. Xích Hỏa trưởng lão vội vàng tiến lên, đi tới trước chủ vị, khom mình hành lễ:
- Cốc chủ, Xích Hỏa đến phục mệnh. Luyện Dược đại sư của Thiên Hoàng thành đã được mời đến.
Trong đại điện lúc này có khoảng mười người, đa số đều mặc bào phục Luyện Dược sư. Nhìn dáng vẻ của họ, hiển nhiên tuổi tác không nhỏ, ai nấy đều mang vẻ mặt lãnh đạm, dường như không hề vì đây là tổng bộ của Phần Viêm Cốc mà tỏ ra câu nệ.
Trên chủ vị của đại điện, một lão giả mặc hồng bào, thân hình nhỏ gầy, gương mặt mộc mạc đang mỉm cười. Nhưng những người có mặt ở đây đều hiểu rõ sức nặng của vị lão giả này.
Bên cạnh lão giả là một nữ tử xinh đẹp trong bộ y phục màu đỏ. Nàng đứng đó, bên hông quấn một cây trường tiên đỏ sậm, càng làm nổi bật vòng eo thon gọn động lòng người. Nhan sắc của nữ tử này cũng thuộc hàng tuyệt thế, nhưng giữa đôi mày lại toát lên vẻ anh khí hiên ngang, kết hợp với bộ trang phục rực lửa càng khiến người ta có cảm giác khác lạ.
Ngay lúc cửa điện mở ra, ánh mắt của mọi người trong điện cũng đồng loạt hướng về. Đặc biệt là khi nghe Xích Hỏa trưởng lão nói lại có thêm một Luyện Dược đại sư nữa đến, không ít người đều không khỏi hứng thú đưa mắt nhìn sang.
- Ha hả, Xích Hỏa, lần này ngươi lại là người đến muộn nhất đấy.
Lão giả hồng bào nhìn về phía Xích Hỏa, cười nói:
- Còn không mau mời đại sư vào? Chẳng lẽ ngươi muốn người khác nói Phần Viêm Cốc chúng ta chiêu đãi khách không chu đáo sao?
Nghe lão giả hồng bào nói vậy, Xích Hỏa trưởng lão vội vàng gật đầu, sau đó quay người lại, hướng ra ngoài điện nói:
- Nham Kiêu tiểu hữu, mời vào.
- Nham Kiêu?
Nghe cách xưng hô của Xích Hỏa, các Luyện Dược sư danh vọng khắp Trung Vực có mặt tại đây đều nhíu mày. Bọn họ chưa từng nghe nói Trung Vực có vị Luyện Dược đại sư nào tên là Nham Kiêu.
Giữa lúc mọi người còn đang nghi hoặc, một thân ảnh gầy gò chậm rãi bước từ ngoài vào. Khi nhìn thấy gương mặt trẻ tuổi ấy, cả đại điện nhất thời lặng đi.
- Nham Kiêu ra mắt Cốc chủ!
Mặc kệ những ánh mắt khác thường đó, Tiêu Viêm không hề để tâm, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía lão giả hồng bào trên chủ vị. Ngay từ lúc bước vào đại điện, hắn đã mơ hồ cảm nhận được một luồng áp lực, mà nơi phát ra cảm giác đó chính là vị lão giả nhỏ gầy với gương mặt bình thường kia.
Lão giả hồng bào thấy Tiêu Viêm cũng thoáng sững sờ, nhưng quả thật ông che giấu rất giỏi nên không hề biểu lộ ra ngoài. Ánh mắt ông chậm rãi đảo qua người Tiêu Viêm, và càng nhìn, sự kinh ngạc trong mắt lại càng dâng lên.
- Ha hả, tiểu hữu khách khí rồi, lão phu là Đường Chấn. Không ngờ tiểu hữu tuổi còn trẻ mà đã là Đấu Tông, thiên phú bậc này quả thật hiếm thấy a.
Lão giả hồng bào cười nói.
Lời của Đường Chấn vừa dứt, các vị Luyện Dược sư đang ngồi trong điện nhất thời khẽ kinh hô, ánh mắt có phần kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Viêm. Có thể đạt tới Đấu Tông ở độ tuổi này, thiên phú như vậy dù nhìn khắp Trung Châu cũng thuộc hàng vô cùng nổi bật.
Bên cạnh Đường Chấn, nữ tử kia cũng dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Tiêu Viêm, trong đó còn pha thêm chút hoài nghi. Thân là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của Phần Viêm Cốc, nàng vô cùng rõ ràng việc đạt đến Đấu Tông ở độ tuổi này khó khăn đến mức nào. Hơn nữa, điều khiến nàng không thể tưởng tượng nổi chính là, tuổi của Tiêu Viêm nhìn qua dường như còn nhỏ hơn cả nàng.
- Đường Cốc chủ quá khen rồi, chỉ là vận khí may mắn hơn người thường một chút mà thôi.
Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không đổi, nhưng trong lòng lại có chút kinh ngạc. Không hổ danh là Cốc chủ Phần Viêm Cốc, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu thực lực của hắn. Ý niệm vừa dấy lên, ánh mắt hắn cũng bất giác đảo qua người Đường Chấn, nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất là mình lại không cách nào dò xét được khí tức của đối phương. Có thể thu liễm khí tức đến mức hoàn mỹ như vậy, thực lực của Đường Chấn này e rằng còn mạnh hơn cả Phong tôn giả không ít.
- Có được vận khí như vậy cũng xem như là có bản lĩnh. Nhưng hôm nay nơi này không cần Đấu Tông, mà cần Luyện Dược đại sư. Xích Hỏa trưởng lão, có phải ngài đã mời nhầm người rồi không?
Một lão giả mặc bào phục Luyện Dược sư, liếc nhìn Tiêu Viêm, thản nhiên nói.
Đôi môi của lão giả này cực mỏng, vừa nhìn đã biết là người ăn nói chẳng hề khách khí. Đương nhiên, thân là Luyện Dược sư, đa số đều có ngạo khí, đặc biệt là những Luyện Dược đại sư như bọn họ. Bọn họ đi đến đâu mà không được đối đãi tử tế? Để đạt được thành tựu như hôm nay, họ đã phải khổ tu gần nửa đời người, vậy mà bây giờ Xích Hỏa trưởng lão lại tùy tiện dẫn một tiểu tử đến, còn nói đây là Luyện Dược đại sư, điều này khiến bọn họ có chút không thoải mái.
Ở Trung Châu, "Luyện Dược đại sư" là một danh xưng có sức nặng, điều kiện để đạt được cũng vô cùng nghiêm ngặt. Yêu cầu tối thiểu chính là phải luyện chế được đan dược từ lục phẩm đến thất phẩm. Đương nhiên, nếu có thể luyện chế được đan dược bát phẩm thì đã được tôn xưng là Tông sư.
Nghe lão giả kia nói vậy, Xích Hỏa trưởng lão khẽ nhíu mày, rồi cười nói:
- Mạch đại sư yên tâm, chút nhãn lực ấy lão phu vẫn có. Vị Nham Kiêu tiểu hữu này đã đạt được yêu cầu của Cốc chủ.
Nghe vậy, lão giả được gọi là Mạch đại sư chỉ hừ nhẹ một tiếng, liếc Tiêu Viêm một cái rồi không nói thêm gì nữa.
- Ha hả, nếu lời của Xích Hỏa là thật, vậy thiên phú của Nham Kiêu tiểu hữu đây e rằng còn mạnh hơn cả tiểu nữ của ta rất nhiều. Có thể đồng thời đạt được thành tựu trên cả con đường tu luyện đấu khí và luyện dược thuật, quả là một việc không hề đơn giản a.
Đường Chấn làm như không nghe thấy lời nghi ngờ của Mạch đại sư, mỉm cười nói.
- Mới nghe người ta nói vậy đã vội kết luận, phụ thân đúng là lão hồ đồ rồi.
Nữ tử áo đỏ đứng bên cạnh bĩu môi, hừ lạnh một tiếng. Cùng lúc đó, đôi mắt đẹp của nàng cũng nhìn về phía Tiêu Viêm, chiếc cằm trắng nõn khẽ nhếch lên, ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích. Bao năm qua, trong số những người cùng trang lứa, nàng chưa từng gặp đối thủ. Sự xuất hiện của Tiêu Viêm đã khơi dậy hứng thú của một người thích tranh cường háo thắng như nàng.
Đối với sự khiêu khích trong mắt nữ tử áo đỏ, Tiêu Viêm chỉ cười cho qua. Hắn có thể cảm nhận được cô gái này không có ác ý, chẳng qua những lời của Đường Chấn lúc nãy đã khiến nàng có chút bất mãn mà thôi.
- Nham Kiêu tiểu hữu, mời ngồi.
Đường Chấn nhìn Tiêu Viêm nói.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, sau đó dưới sự dẫn dắt của Xích Hỏa, hắn ngồi xuống một vị trí trong đại điện.
- Vị Mạch đại sư lúc nãy là một Luyện Dược sư lục phẩm, có thể luyện chế được đan dược lục phẩm đỉnh phong. Nếu cho lão ta thêm vài năm nữa, có lẽ sẽ đạt đến thất phẩm. Người này nói chuyện cực kỳ khó nghe, tiểu hữu cứ coi như không nghe thấy gì là được.
Xích Hỏa trưởng lão ngồi bên cạnh Tiêu Viêm, khẽ thấp giọng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng khẽ gật đầu. Những Luyện Dược sư được mời đến đây, ngoại trừ hắn ra, quả nhiên không ai là hạng tầm thường.
- Nhưng với cảnh giới của Nham Kiêu tiểu hữu, chắc hẳn sẽ không để lão già đó vào mắt đâu. Trong số những người ngồi đây, ngươi chỉ cần chú ý hai người là được, chính là hai người ngồi gần Cốc chủ nhất.
Nghe lời của Xích Hỏa trưởng lão, lòng Tiêu Viêm khẽ động, ánh mắt cũng dời về phía chủ điện.
Ngay bên dưới Đường Chấn, có hai lão giả từ đầu đến cuối vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần. Khí tức của hai người này đã được thu liễm, nhưng Tiêu Viêm vẫn mơ hồ cảm nhận được lực lượng linh hồn của họ vô cùng bàng bạc.
- Thất phẩm Luyện Dược sư?
Đôi mắt Tiêu Viêm hơi híp lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu gối. Đây là lần đầu tiên trong mấy năm nay hắn gặp được Luyện Dược sư thất phẩm.
- Hai vị này có danh tiếng rất cao tại Trung Vực. Một là do thuật luyện đan của họ cực cao, hai là cả hai đều là khách khanh trưởng lão của Đan Tháp. Ngay cả Cốc chủ khi nói chuyện với họ cũng phải vô cùng khách khí.
Xích Hỏa trưởng lão nhẹ giọng giải thích.
Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi chấn động. Khách khanh trưởng lão của Đan Tháp? Danh tiếng này quả thật khiến người ta phải kiêng dè.
- Ha hả, nếu mọi người đã đến đông đủ, vậy lão phu xin nói thẳng vào chuyện chính.
Lão giả tên Đường Chấn ho nhẹ một tiếng, ánh mắt đảo qua toàn trường rồi nói:
- Chắc hẳn các vị đều biết, lão phu muốn động thủ luyện chế một loại đan dược, phẩm cấp của nó là thất phẩm cao cấp.
Nghe những lời này, sắc mặt của hơn mười vị Luyện Dược đại sư có mặt tại đây đều khẽ biến đổi. Đối với một số người, việc luyện chế đan dược thất phẩm đã là vô cùng khó khăn.
Ngay khi Đường Chấn dứt lời, hai vị khách khanh trưởng lão của Đan Tháp vẫn luôn nhắm hờ mắt cũng chậm rãi mở ra. Hai người nhìn nhau một cái rồi quay sang Đường Chấn, một người nhẹ giọng nói:
- Đan dược thất phẩm cao cấp, loại đan dược phẩm cấp này cho dù là hai người bọn ta cũng không dám chắc có thể luyện chế thành công.
Tuy cả hai đều là Luyện Dược sư thất phẩm, nhưng nếu luyện chế đan dược thất phẩm cấp thấp hoặc trung cấp thì xác suất thành công còn khả quan, còn đối với thất phẩm cao cấp thì xác suất thành công lại vô cùng thê thảm.
- Ha hả, việc này cứ giao cho lão phu. Tuy lão phu không phải là Luyện Dược sư, nhưng bản lĩnh thì các vị không cần lo lắng.
Đường Chấn cười, nói tiếp:
- Điều ta cần chính là hai vị Luyện Dược sư có thể chống lại được Cửu Long Lôi Cương Hỏa của ta!
Dứt lời, bàn tay Đường Chấn khẽ nắm lại, chỉ nghe "phừng" một tiếng, một ngọn lửa màu bạc từ lòng bàn tay hắn chậm rãi lượn lờ bay ra. Khi ngọn lửa bùng lên, có thể mơ hồ thấy chín con hỏa long màu bạc đang bay lượn bên trong.
- Đây chính là Cửu Long Lôi Cương Hỏa?
Nhìn thấy ngọn lửa màu bạc này, đồng tử Tiêu Viêm nhất thời co rụt lại.
- Các vị cứ dùng lực lượng linh hồn của mình, nếu có thể chống lại sự thiêu đốt của Cửu Long Lôi Cương Hỏa thì sẽ đạt đủ tư cách.
Đường Chấn mỉm cười nói.
Nghe vậy, các Luyện Dược sư trong đại điện không ai không khỏi rùng mình…
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿