Ken két!
Cửa phòng đóng chặt chậm rãi mở ra. Tiêu Viêm thong thả bước ra, ánh mắt đảo quanh một lượt.
Bên ngoài là một hoa viên, trong vườn trồng rất nhiều kỳ hoa dị thảo. Gió nhẹ thổi qua, hương hoa ngào ngạt lan tỏa khắp sân viện, khiến tâm thần người ta sảng khoái.
- Ngươi tỉnh rồi?
Ngay khi Tiêu Viêm vừa đưa mắt nhìn sang, một giọng nói trong trẻo dễ nghe đột nhiên vang lên. Hắn nhìn lại, thấy một hồng y nữ tử đang khoanh chân ngồi trong hoa viên, thân thể mềm mại uyển chuyển. Hồng y bó sát, tôn lên những đường cong quyến rũ động lòng người.
Tiêu Viêm đã từng gặp nàng, cũng biết địa vị của nàng ở Phần Viêm Cốc không thấp, bèn mỉm cười gật đầu.
Hồng y nữ tử đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Viêm, nở một nụ cười rạng rỡ:
- Ta tên Đường Hỏa Nhi, lần này đa tạ ngươi.
Vì hai người đứng rất gần, Tiêu Viêm có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ người nàng. Hắn ngước mắt lên là có thể thấy làn da trắng như tuyết và đôi má ửng hồng của mỹ nhân trước mặt. Mấy năm nay, Tiêu Viêm đã gặp không ít mỹ nhân, xét về dung mạo, Đường Hỏa Nhi có lẽ còn kém một vài người có vẻ đẹp tuyệt sắc, nhưng nàng lại toát ra một khí chất đặc biệt: tự nhiên, phóng khoáng, anh tư hiên ngang, tạo nên một sức hấp dẫn riêng.
Đánh giá Đường Hỏa Nhi một chút, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, chắp tay đáp lễ:
- Gặp qua Đường tiểu thư.
- Đừng gọi là Đường tiểu thư, nếu không chê thì cứ gọi ta là Hỏa Nhi là được. Huống hồ ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, không cần xa lạ như vậy.
Thấy Tiêu Viêm xưng hô khách sáo, Đường Hỏa Nhi liền phất tay nói.
Nàng không hề có dáng vẻ kiêu kỳ của một vị đại tiểu thư Phần Viêm Cốc, điều này khiến Tiêu Viêm có ấn tượng khá tốt, lập tức gật đầu cười. Hắn biết Đường Chấn luyện chế Hỏa Bồ đan chính là vì cô gái trước mặt này, nhưng đan dược đó dùng để làm gì thì hắn không hỏi, dù sao đó cũng là chuyện riêng của người ta.
- Ngươi đã hôn mê năm ngày rồi. Phụ thân có dặn, nếu ngươi tỉnh lại muốn gặp người thì ta sẽ dẫn ngươi đi. Ta đoán bây giờ ngươi rất muốn gặp phụ thân ta, phải không?
Đôi mắt đẹp của Đường Hỏa Nhi nhìn Tiêu Viêm, cười duyên nói.
- Vậy làm phiền Hỏa Nhi tiểu thư rồi.
Tiêu Viêm mỉm cười nói.
- Đi theo ta. Nhưng nhân tiện hỏi một chút, vì sao ngươi lại hứng thú với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến của Phần Viêm Cốc như vậy?
Đường Hỏa Nhi vừa định xoay người thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhỏ giọng hỏi.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, chần chừ một lúc rồi nói:
- Ta chỉ có thể nói, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cực kỳ thích hợp với ta.
Đối với câu trả lời của Tiêu Viêm, Đường Hỏa Nhi có chút kinh ngạc, nàng hơi nhíu mày:
- Lại có chuyện này sao? Nhưng phụ thân ta từng nói, thiên phú tu luyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến của ta cũng không thấp đâu.
Lời này làm Tiêu Viêm hơi khựng lại. Đặc biệt khi cảm nhận được ánh mắt có phần nóng rực của Đường Hỏa Nhi, hắn không khỏi cười khổ. Cô gái này còn hiếu thắng hơn cả một vài nam nhân.
Thấy Tiêu Viêm có chút lúng túng, Đường Hỏa Nhi che miệng cười, xoay người đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói:
- Mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, nhưng nếu phụ thân đã đáp ứng ngươi thì ta cũng không nói gì thêm. Có điều vẫn phải nhắc nhở ngươi một chút, muốn có được Thiên Hỏa Tam Huyền Biến không phải chuyện dễ dàng. Dù phụ thân đã cho ngươi cơ hội, nhưng nếu thực lực không đủ, ngươi cũng khó mà đạt được nó.
Tiêu Viêm yên lặng gật đầu. Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp đỉnh cao của Phần Viêm Cốc, muốn có được nó tất nhiên vô cùng khó khăn. Nhưng dù thế nào, hắn cũng đã đến đây, chẳng lẽ lại tay không trở về?
Đi theo Đường Hỏa Nhi ra khỏi sân viện, rồi tiến sâu vào trong cốc. Trên đường, Tiêu Viêm gặp không ít đệ tử Phần Viêm Cốc, những người này khi thấy Đường Hỏa Nhi đều vội vàng cúi đầu hành lễ. Nàng ở Phần Viêm Cốc không chỉ có thân phận đặc thù mà thiên phú tu luyện cũng thuộc hàng tuyệt thế kinh tài, đủ để khiến bất kỳ ai trong cốc cũng phải khâm phục.
Mà Tiêu Viêm đi bên cạnh Đường Hỏa Nhi cũng thu hút không ít ánh mắt chú ý. Đối với vị Luyện Dược Đại sư có thể trợ giúp Cốc chủ luyện chế thành công đan dược, các đệ tử Phần Viêm Cốc cũng không hề xa lạ. Trong mấy ngày Tiêu Viêm hôn mê, chuyện hắn làm đã trở thành đề tài bàn tán nhiều nhất của các đệ tử.
Dưới vô số ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm đi theo Đường Hỏa Nhi hơn mười phút thì tới trước một tòa đại điện uy nghiêm.
- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp đỉnh cao của Phần Viêm Cốc, theo quy củ trong cốc thì không thể ngoại truyền. Tuy phụ thân là Cốc chủ nhưng cũng không thể một mình quyết định chuyện này, dù sao Phần Viêm Cốc còn có Trưởng Lão Hội, mà mấy lão già cổ hủ đó cực kỳ khó đối phó...
Khi dừng lại trước đại điện, Đường Hỏa Nhi thấp giọng nói. Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, xem ra việc này quả nhiên không đơn giản.
- Nhưng ngươi yên tâm, nếu phụ thân đã đáp ứng ngươi thì nhất định sẽ làm được. Phụ thân ta là Cốc chủ, cho dù là Trưởng Lão Hội cũng không dễ dàng bác bỏ lời của người.
Sợ Tiêu Viêm suy nghĩ lung tung, Đường Hỏa Nhi vội nói thêm. Tiêu Viêm gật đầu cười, nói:
- Với thân phận và địa vị của Đường Cốc chủ, tất nhiên sẽ không trêu chọc một tiểu tử vô danh như ta.
- Tiểu tử vô danh mà cũng có bản lĩnh của Thất phẩm Luyện Dược sư sao?
Đường Hỏa Nhi lườm Tiêu Viêm một cái, sau đó chỉnh lại thần sắc, phất tay với hắn rồi xoay người bước vào đại điện. Tiêu Viêm cũng vội vàng theo sau.
Dưới sự dẫn đường của Đường Hỏa Nhi, Tiêu Viêm thuận lợi tiến vào bên trong. Giờ phút này, bầu không khí trong đại điện có phần ngưng trọng, xung quanh còn có không ít đệ tử Phần Viêm Cốc võ trang đầy đủ, thần sắc nghiêm nghị, càng làm cho không khí thêm phần áp lực.
Sau khi vào đại điện, ánh mắt Tiêu Viêm khẽ đảo qua. Trên thủ vị vẫn là Đường Chấn thần thái sáng láng, nhưng hai bên cạnh lúc này lại có thêm hai vị lão giả tóc bạc mặc hồng bào. Sắc mặt hai người trầm như nước, toát ra khí thế bất giận tự uy. Điều khiến Tiêu Viêm hơi kinh hãi là từ hai vị lão nhân này tỏa ra luồng đấu khí vô cùng hùng hậu, tuy chưa đến mức thâm bất khả trắc như Đường Chấn nhưng tuyệt đối không phải là kẻ yếu.
Bên dưới hai vị lão giả tóc bạc còn có mười lão giả khác đang ngồi, thực lực cũng không hề kém cạnh. Xích Hỏa trưởng lão từng đón Tiêu Viêm tới Phần Viêm Cốc cũng ở trong số đó, hiển nhiên bọn họ đều là trưởng lão của Phần Viêm Cốc.
- Nham Kiêu ra mắt Đường Cốc chủ.
Dưới bầu không khí áp lực và vô số ánh mắt soi mói, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không hề thay đổi, hắn chậm rãi tiến lên, ôm quyền với Đường Chấn, trầm giọng nói.
- Ha ha, Nham Kiêu tiểu hữu, đã hồi phục thế nào rồi?
Nhìn Tiêu Viêm, nét cười trên mặt Đường Chấn cũng nhiều hơn một chút, ông cười hỏi.
- Đa tạ Đường Cốc chủ quan tâm, đã không sao rồi.
Tiêu Viêm cười nói.
- Ngươi chính là Nham Kiêu muốn có được Thiên Hỏa Tam Huyền Biến của Phần Viêm Cốc ta?
Một giọng nói già nua không nhanh không chậm đột nhiên vang lên. Tiêu Viêm đưa mắt nhìn lại, đó là lão giả tóc bạc ngồi bên cạnh Đường Chấn. Đối với câu hỏi của lão giả, Tiêu Viêm cũng chậm rãi gật đầu.
- Lão phu là Ngô Thần, Tam trưởng lão của Phần Viêm Cốc. Đối với việc ngươi giúp Cốc chủ luyện chế Hỏa Bồ đan, lão phu thay mặt Phần Viêm Cốc hết sức cảm tạ.
Sắc mặt Ngô Thần lạnh nhạt, nhưng sau đó lại nói tiếp:
- Nhưng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí mật bất truyền của Phần Viêm Cốc. Trong cốc có quy củ không thể truyền cho người ngoài, không biết ngươi có thể đổi một điều kiện khác được không?
“Quả nhiên!”, trong lòng Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, hắn đã biết trước chuyện này sẽ không thuận lợi như vậy.
- Tam trưởng lão, lão phu lúc trước đã đáp ứng Nham Kiêu tiểu hữu, ngài làm vậy là muốn ta thất tín với người khác sao?
Trên chủ vị, sắc mặt Đường Chấn hơi trầm xuống, nói.
Nghe lời này của Đường Chấn, vị Tam trưởng lão kia hơi khựng lại, rồi nói:
- Tuy Cốc chủ đã đáp ứng hắn, nhưng theo quy củ thì...
- Quy củ là chết, người là sống. Lão phu là Cốc chủ, chẳng lẽ chút quyền lợi ấy cũng không có?
Đường Chấn thản nhiên nói.
- Cốc chủ không nên tức giận, Tam trưởng lão cũng chỉ dựa theo quy củ trong cốc mà nói thôi. Thiên Hỏa Tam Huyền Biến không phải bí pháp tầm thường, nếu cứ thế giao cho người ngoài, cho dù Đại trưởng lão có mặt ở đây cũng sẽ phải cân nhắc.
Lão giả vẫn im lặng nãy giờ lúc này cũng chậm rãi mở miệng. Nói đến đây, ông ta nhìn Tiêu Viêm một chút, nói:
- Hơn nữa, vị tiểu hữu tên Nham Kiêu này cho tới giờ vẫn chưa lộ dung mạo thật. Chẳng lẽ Cốc chủ cứ vậy mà đem Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cho một người không rõ lai lịch?
Nghe lời này, Đường Chấn cũng hơi sững sờ rồi cau mày. Với nhãn lực của ông, sớm đã biết Tiêu Viêm cố ý che giấu dung mạo, nhưng vẫn chưa tiện hỏi mà thôi.
- Nhị trưởng lão thật xem trọng tiểu tử. Tại hạ hành tẩu bên ngoài, vì để bớt đi phiền phức nên mới che giấu dung mạo. Nếu Nhị trưởng lão không thích, tại hạ bỏ ra là được.
Tiêu Viêm mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua mặt, dung mạo thật liền hiện ra.
Sau khi thấy dung mạo thật của Tiêu Viêm, mọi người ở đây, ngay cả Đường Chấn cũng thoáng sững sờ, bởi vì trông hắn còn trẻ hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
Vị Nhị trưởng lão kia vẫn chăm chú nhìn Tiêu Viêm, đôi mắt híp lại. Một lúc sau, ông ta thản nhiên nói một câu:
- Một thời gian trước, lão phu vừa hay có chuyến đi qua Bắc vực ở Trung Châu...
Nghe thấy lời này, Tiêu Viêm hơi nhíu mày.
- Gần đây ở Bắc vực xảy ra một chuyện ồn ào huyên náo, đó là chuyện một thanh niên có ân oán với Phong Lôi Các, hơn nữa còn đơn thương độc mã tiến vào Phong Lôi sơn, đánh bại Phượng Thanh Nhi của Phong Lôi Các rồi nghênh ngang rời đi...
Nhị trưởng lão vẫn thong thả nói, không để tâm đến sắc mặt của Tiêu Viêm. Mà đôi mắt đẹp của Đường Hỏa Nhi đứng cạnh Đường Chấn lúc này lại lóe lên tia sáng khác thường, đối với sự kiện này, nàng cũng đã từng nghe qua.
- Người thanh niên này tên là Tiêu Viêm...
Nhị trưởng lão khẽ cười một tiếng, đột nhiên nhìn Tiêu Viêm đầy thâm ý, nói:
- Lão phu nghĩ, Tiêu Viêm và Nham Kiêu tiểu hữu đây, chắc là cùng một người đi?