Nghe hồng bào lão giả nói vậy, mọi người trong đại điện nhất thời ngẩn ra, ánh mắt có phần kinh ngạc đổ dồn về phía người thanh niên thân hình gầy gò giữa sảnh. Không ai ngờ rằng, người này ngoài tài nghệ Luyện Dược Sư cao siêu ra lại còn có bản lĩnh như vậy...
Thực lực của Phong Lôi Các tuy kém hơn Phần Viêm Cốc, nhưng cũng tuyệt đối là một trong những thế lực hùng mạnh ở Trung Châu. Tiêu Viêm lại có thể một mình đến đó giải quyết ân oán rồi an nhiên rời đi, đủ thấy người này không hề đơn giản.
Đường Hỏa Nhi nhìn Tiêu Viêm chăm chú, đôi bàn tay bất giác nóng lên. Trong những người cùng thế hệ, nàng chưa từng gặp được đối thủ.
Trước bao ánh mắt kinh ngạc trong đại điện, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không hề thay đổi. Hắn liếc nhìn hồng bào lão giả, thản nhiên nói:
- Tại hạ đúng là Tiêu Viêm, nhưng chuyện này thì có quan hệ gì? Chẳng qua cũng chỉ là một cái tên mà thôi.
Hồng bào lão giả này chính là Nhị trưởng lão của Phần Viêm Cốc, nghe Tiêu Viêm nói vậy bèn cười đáp:
- Ngươi gây thù chuốc oán với Phong Lôi Các là vì sở hữu Tam Thiên Lôi Động của bọn chúng, cho nên mới bị truy sát. Ngươi không phải đệ tử Phong Lôi Các, vậy Tam Thiên Lôi Động từ đâu mà có? Hơn nữa, bây giờ ngươi lại muốn Thiên Hỏa Tam Huyền Biến của Phần Viêm Cốc ta, chẳng lẽ ngươi lại có hứng thú đặc biệt với đấu kỹ của người khác như vậy sao?
Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản, đáp:
- Tam Thiên Lôi Động là do ta ngẫu nhiên có được, điều này không cần phải giải thích với Nhị trưởng lão. Về phần Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, là vì bản thân ta sở hữu Dị Hỏa, có thể phát huy uy lực của nó đến đỉnh phong nên mới đến Phần Viêm Cốc. Còn việc ta có hứng thú với đấu kỹ của người khác hay không, cũng không phải là chuyện Nhị trưởng lão có thể quản…
Những lời này của Tiêu Viêm không chút khách khí, khiến sắc mặt của Nhị trưởng lão cũng hơi trầm xuống.
- Tiêu Viêm, nơi này không phải Phong Lôi Các, ngươi đừng có làm càn!
Tam trưởng lão Phần Viêm Cốc, Ngô Thần, nhíu mày lạnh lùng nói.
Tiêu Viêm cũng lười tranh cãi với hai lão già này, ánh mắt chuyển thẳng đến Đường Chấn, chắp tay nói:
- Đường cốc chủ, ta đến Phần Viêm Cốc chủ yếu là vì Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Rốt cuộc nên giải quyết thế nào, xin ngài cho một lời. Nếu ngài cho rằng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là đấu kỹ bất truyền của Phần Viêm Cốc, chỉ cần nói một tiếng, Tiêu Viêm sẽ lập tức rời đi, không chút do dự.
- Nếu ta nói vậy, chẳng phải cái tiếng thất hứa sẽ chụp lên đầu Đường Chấn ta sao? Yên tâm, lão phu đã đáp ứng ngươi thì sẽ không thất tín.
Đường Chấn phất tay, sắc mặt cũng dần trở nên nghiêm nghị. Y liếc nhìn hai vị trưởng lão bên cạnh, thản nhiên nói:
- Chuyện này ta đã có quyết định, hai vị trưởng lão không cần làm khó Tiêu Viêm nữa. Về phần quy củ trong cốc, lão phu cũng biết, cho nên chưa từng nói sẽ giao thẳng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cho Tiêu Viêm.
Đường Chấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Dựa theo quy củ trong cốc, đệ tử cốt cán phải vượt qua khảo nghiệm mới có thể tu luyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Cho nên, nếu Tiêu Viêm cũng vượt qua được khảo nghiệm thì những người khác sẽ không thể có dị nghị gì nữa! Kẻ nào vi phạm, cứ theo cốc quy mà xử lý!
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của Đường Chấn đã có phần nghiêm khắc.
Nghe Đường Chấn nói vậy, Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão nhìn nhau, sắc mặt hơi biến đổi. Chần chờ một lát, Nhị trưởng lão rốt cuộc cắn răng nói:
- Việc khảo nghiệm đệ tử cốt cán trong cốc đều do Trưởng Lão Hội sắp đặt. Vậy thì đề mục khảo nghiệm lần này cũng phải do Trưởng Lão Hội quyết định chứ?
Mấy lão già cổ hủ này dường như không muốn giao Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cho một người ngoài như Tiêu Viêm, nên vẫn luôn tìm mọi cách gây khó dễ.
Sắc mặt Đường Chấn hơi trầm xuống, đoạn nói:
- Nếu Nhị trưởng lão đã có ý này, vậy cứ nói đề mục khảo nghiệm ra xem sao.
Thấy Đường Chấn có vẻ nhượng bộ, trong lòng Nhị trưởng lão khẽ vui mừng, bèn nói:
- Chuyện này vô cùng quan trọng, không thể xem thường, cho nên lão phu sẽ đích thân khảo nghiệm. Nếu Tiêu Viêm có thể chống đỡ được mười hiệp trong tay lão phu thì chuyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến sẽ tùy Cốc chủ quyết định.
Lời này vừa thốt ra, trong đại điện lập tức im phăng phắc. Các trưởng lão phía dưới đưa mắt nhìn nhau, không khỏi cười khổ. Thực lực của Nhị trưởng lão ra sao, bọn họ đều hiểu rõ: Đấu Tông đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể tiến vào hàng ngũ Đấu Tôn. Để cho ông ta đích thân ra tay, quả thật là có phần khi dễ người khác.
Đường Hỏa Nhi nhíu chặt đôi mày liễu, trong mắt ánh lên vẻ tức giận. Lão già này thật quá đáng, với thực lực Đấu Tông đỉnh phong, cho dù là nàng cũng rất khó chống đỡ nổi.
- Lời này mà Nhị trưởng lão cũng nói ra được sao…
Đường Chấn cười nhạt, trong giọng nói mang theo chút giễu cợt. Điều này làm sắc mặt Nhị trưởng lão có chút mất tự nhiên, hắn cũng chỉ vì không muốn đem Thiên Hỏa Tam Huyền Biến giao cho người ngoài nên mới đưa ra khảo nghiệm như vậy.
- Nếu Cốc chủ cảm thấy Nhị trưởng lão ra tay không thích hợp, vậy thì để ta. Nghe nói Tiêu Viêm ngay cả trưởng lão của Phong Lôi Các cũng có thể giết chết, xem ra thủ đoạn cũng chẳng tầm thường. Chống đỡ hơn mười hiệp trong tay ta chắc không phải là chuyện bất khả thi chứ?
Thấy Nhị trưởng lão có chút khó xử, vị Tam trưởng lão Ngô Thần chậm rãi lên tiếng.
Tiêu Viêm hơi nhíu mày nhìn Ngô Thần. Tuy thực lực của người này yếu hơn Nhị trưởng lão một chút, nhưng tuyệt đối ngang ngửa với lão yêu quái Phí Thiên, các chủ Phong Lôi Các. Việc này có chút phiền phức đây.
Đường Chấn hơi chần chừ, rồi nói:
- Thân phận của hai vị và Tiêu Viêm chênh lệch quá lớn, ra tay cũng không hay lắm. Ta thấy hay là để Tiêu Viêm đấu với Hỏa Nhi, chỉ cần thắng được Hỏa Nhi thì coi như hắn thông qua, thế nào?
Nghe lời của Đường Chấn, đôi mày của Đường Hỏa Nhi bên cạnh khẽ nhướng lên.
- Hỏa Nhi tiểu thư quả là một lựa chọn thích hợp, nhưng Tiêu Viêm vừa mới luyện chế Hỏa Bồ Đan cho Hỏa Nhi thành công, mà Hỏa Nhi lại là nữ tử, khó tránh lúc động thủ sẽ có phần lưu tình, cho nên cũng không thích hợp lắm.
Nhị trưởng lão chậm rãi lắc đầu, nói:
- Ta thấy đề nghị của Tam trưởng lão không có gì quá đáng, cứ để hắn ra tay. Nếu Tiêu Viêm có thể chống đỡ được mười hiệp thì coi như thông qua.
Đường Hỏa Nhi nghe vậy thì mặt liền trầm xuống, căm giận nhìn Nhị trưởng lão một cái, bộ dáng như hận không thể xông lên cho hắn một trận.
Thấy Nhị trưởng lão không đồng ý với ý kiến của mình, sắc mặt Đường Chấn trầm xuống. Trong lòng y cũng có chút mất kiên nhẫn, hai lão già cổ hủ này nói mãi không thông.
- Đường cốc chủ, nếu Nhị trưởng lão đã có ý để Ngô Thần trưởng lão đến khảo nghiệm, vậy cứ như vậy đi…
Ngay khi Đường Chấn sắp lên tiếng phản bác, Tiêu Viêm trong đại điện đã cất lời.
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, đám người Đường Chấn, Đường Hỏa Nhi đều ngẩn ra.
- Tiêu Viêm, Ngô Thần trưởng lão chính là Bát tinh Đấu Tông thực thụ. Cho dù so với các chủ Phong Lôi Các Phí Thiên cũng mạnh hơn không ít, ngươi thật sự muốn để hắn khảo nghiệm sao?
Đường Chấn cau mày, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, trầm giọng nói. Ngụ ý nhắc nhở trong lời nói đã rất rõ ràng.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, rồi đưa mắt nhìn về phía Tam trưởng lão cũng đang có chút kinh ngạc vì lời nói của mình. Thật ra, Tiêu Viêm biết nếu hôm nay không làm theo ý của hai lão già này, e rằng hắn khó lòng thuận lợi mang Thiên Hỏa Tam Huyền Biến rời khỏi Phần Viêm Cốc. Nếu đã như vậy, chi bằng cứ thuận theo ý họ, thử xem vị Tam trưởng lão này rốt cuộc có thực lực thế nào.
Tuy thực lực của Ngô Thần mạnh hơn Phí Thiên, nhưng hiện tại Tiêu Viêm đã chân chính bước vào Đấu Tông, thực lực so với lúc bị Phí Thiên truy sát đã mạnh hơn không ít. Nếu chỉ là chống đỡ hơn mười hiệp trong tay đối phương thì cũng không đến nỗi bất khả thi như tưởng tượng. Hơn nữa, chính hắn cũng muốn cho lão già này một bài học.
Thấy Tiêu Viêm gật đầu, Đường Chấn càng nhíu mày chặt hơn. Y liếc qua hai vị trưởng lão đang mừng thầm bên cạnh, chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu, nói:
- Nếu ngươi đã chọn như vậy thì lão phu cũng đành chịu. Cơ hội này chỉ có một lần, nếu ngươi không thể thông qua khảo nghiệm, coi như ngươi không có duyên phận với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Cho nên, hy vọng ngươi đã suy nghĩ kỹ.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu. Hắn không phải kẻ lỗ mãng, đã dám đáp ứng khảo nghiệm này thì tự nhiên cũng có chút nắm chắc. Bát tinh Đấu Tông tất nhiên cường đại, nhưng Tiêu Viêm cũng không phải hạng vô dụng. Không dám nói có thể đánh bại được Tam trưởng lão, nhưng nếu chỉ là chống đỡ mười hiệp, mấy lão già này cũng quá coi thường hắn rồi.
- Cốc chủ yên tâm, lão phu biết hắn đối với Phần Viêm Cốc có ân tình, cho nên sẽ không hạ thủ đả thương hắn. Lần này nếu không phải Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp hàng đầu của Phần Viêm Cốc, lão phu cũng sẽ không can dự, mong Cốc chủ có thể thứ lỗi.
Tam trưởng lão chậm rãi đứng dậy, nhìn Đường Chấn nói.
Đường Chấn liếc mắt nhìn hắn, sau đó phun ra bốn chữ:
- Cổ hủ ngoan cố.
Đối với đánh giá của Đường Chấn, Tam trưởng lão không hề để tâm. Chỉ cần có thể ngăn đấu kỹ này rơi vào tay người ngoài, thì mang tiếng cổ hủ cũng chẳng sao.
- Nơi này quá nhỏ, ra ngoài sân khảo nghiệm đi. Hơn nữa, ta nghĩ đệ tử trong cốc đối với việc này cũng có chút hứng thú, nên để cho họ quan sát một chút. Đây cũng là điều có lợi cho họ.
Tam trưởng lão nhìn quanh đại điện một lát rồi cười nói, sau đó cất bước đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Tiêu Viêm, hắn dừng lại nói:
- Nể tình ngươi trợ giúp Cốc chủ luyện chế Hỏa Bồ Đan, cho dù không thông qua khảo nghiệm, cũng sẽ cho phép ngươi chọn một công pháp hoặc đấu kỹ khác, chỉ cần nó không thuộc danh sách hàng đầu của Phần Viêm Cốc.
- Không cần. Hơn nữa, những lời thế này, mong Tam trưởng lão hãy đợi sau khi khảo nghiệm kết thúc hãy nói, bằng không lỡ xảy ra biến cố gì đó, lại mất hết cả mặt mũi…
Tiêu Viêm thản nhiên cười, cũng không để ý tới Ngô Thần đang ngẩn người, liền xoay người rời khỏi đại điện.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm, Ngô Thần lập tức hoàn hồn, không khỏi cười nhạo một tiếng:
- Người trẻ tuổi bây giờ quả nhiên đều tự đại như vậy. Cũng tốt, lão phu cũng muốn xem thử, ngươi làm cách nào để lão phu mất hết mặt mũi đây?
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh