Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1068: CHƯƠNG 1056: BÍ PHÁP TRUYỀN THỪA

Nghe những lời này của Đường Chấn, Tiêu Viêm cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, trên khuôn mặt hiện lên vẻ vui sướng khó có thể che giấu, hắn trịnh trọng ôm quyền:

- Đa tạ Đường cốc chủ!

Đường Chấn khoát tay áo, nói:

- Chuyện này hoàn toàn là do ngươi dựa vào sức mình, lão phu cũng chỉ giúp một phần nhỏ mà thôi.

Lần khảo nghiệm mười trận này, Tiêu Viêm hoàn toàn dựa vào sức của chính mình, nói cho cùng thì ông cũng không giúp được gì.

- Đường cốc chủ khách khí rồi. Nếu không có ngài, e rằng ngay cả cơ hội khảo nghiệm này cũng không có.

Tiêu Viêm cười. Thực ra hắn có cảm tình không tệ với Đường Chấn, người này tuy thực lực sâu không lường được nhưng lại không hề có chút cao ngạo nào của cường giả Đấu Tôn, so với Lôi tôn giả của Phong Lôi Các thì có thể nói là vô cùng bình dị gần gũi.

Đường Chấn cười cười, cũng không trò chuyện thêm với Tiêu Viêm mà quay đầu nhìn Nhị trưởng lão trước đại điện, thản nhiên nói:

- Nhị trưởng lão, Tiêu Viêm đã thuận lợi thông qua khảo nghiệm, ngươi còn có lời nào muốn nói không?

Nghe vậy, Nhị trưởng lão cười khổ một tiếng, chợt thở dài gật đầu, nói:

- Nếu Tiêu Viêm đã dựa theo ước định mà thông qua khảo nghiệm, lão phu tự nhiên sẽ không nói thêm gì nữa, hết thảy cứ theo ý của cốc chủ.

Thấy Nhị trưởng lão không còn ý kiến, Đường Chấn cũng khẽ gật đầu, đoạn nhìn quanh một lượt rồi nói:

- Tất cả lui ra đi.

Nghe lời Đường Chấn, đông đảo đệ tử Phần Viêm Cốc xung quanh nhất thời cung kính đáp lại, sau đó liếc nhìn Tiêu Viêm thêm vài lần rồi mới thấp giọng trò chuyện với nhau và dần lui đi. Trong mơ hồ, vẫn có thể nghe thấy những tiếng kinh hô từ xa truyền đến, hiển nhiên biểu hiện của Tiêu Viêm đã khiến họ rung động vô cùng.

Ngô Thần đứng trên bãi đất trống hỗn độn, sắc mặt biến hóa không ngừng. Hồi lâu sau, hắn chỉ đành không cam lòng phất tay áo, liếc nhìn Tiêu Viêm một cái rồi chẳng nói thêm lời nào.

Thấy không còn ai phản đối, Đường Chấn nhìn về phía Tiêu Viêm, cười nói:

- Đi theo ta.

Vừa dứt lời, ông liền đi vào sâu trong cốc. Đường Hỏa Nhi nhanh chân đuổi theo. Tiêu Viêm hơi do dự một chút rồi cũng vội vàng nối gót.

- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp đứng đầu Phần Viêm Cốc, cho nên được cất giữ trong Đấu Kỹ Các.

Đường Hỏa Nhi đi song song với Tiêu Viêm phía sau Đường Chấn, nàng thấp giọng cười nói. Tiêu Viêm nghe vậy khẽ gật đầu.

- Hắc hắc, này Tiêu Viêm, hỏa liên ban nãy của ngươi là gì vậy, thuộc cấp bậc đấu kỹ nào? Vì sao uy lực lại kinh khủng đến thế?

Thấy Tiêu Viêm không muốn nhiều lời, tính tình của Đường Hỏa Nhi lại có chút không chịu nổi, đợi một lúc sau liền thấp giọng hỏi. Ngay khi nàng vừa dứt lời, bước chân của Đường Chấn phía trước cũng hơi chậm lại một chút.

Tiêu Viêm cười cười, hời hợt đáp:

- Hỏa liên đó là do ta dùng dị hỏa ngưng tụ thành, uy lực cũng không tệ. Nhưng thi triển nó tiêu hao đấu khí cực lớn.

Phật Nộ Hỏa Liên là con bài tẩy của Tiêu Viêm. Năm đó, trong một phút ngẫu hứng cùng vài phần may mắn, hắn đã sáng tạo ra nó. Giờ đây, trải qua nhiều năm hoàn thiện, uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên quả thực ngày càng mạnh hơn, hiệu quả của nó cũng vượt xa các loại đấu kỹ mà Tiêu Viêm tu luyện.

Vì vậy, đối với việc này, Tiêu Viêm không muốn tiết lộ quá nhiều cho người ngoài. Mặc dù hắn rất có hảo cảm với cha con Đường Chấn, nhưng Phật Nộ Hỏa Liên liên quan quá lớn, hắn không muốn nói nhiều.

Đối với câu trả lời này của Tiêu Viêm, Đường Hỏa Nhi có chút không hài lòng, nhưng dù sao nàng cũng không phải kẻ ngốc nên không hỏi tới nữa, lập tức cười duyên một tiếng rồi chuyển sang chuyện khác.

Vừa trò chuyện với Đường Hỏa Nhi, con đường đá vụn dưới chân cũng dần đi đến cuối. Mãi đến khi phát hiện Đường Chấn đã dừng bước phía trước, Tiêu Viêm mới ngẩng đầu lên. Giờ phút này, họ đã ở cuối con đường, phía trước là một kiến trúc ẩn mình trong rặng trúc xanh um, mơ hồ có thể thấy ba chữ lớn trên đó: Đấu Kỹ Các.

- Đây chính là Đấu Kỹ Các của Phần Viêm Cốc ta, bình thường cấm người ngoài tiến vào.

Đường Hỏa Nhi nói nhỏ với Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt lặng lẽ đảo qua xung quanh. Hắn mơ hồ cảm nhận được vài luồng khí tức cường đại ẩn hiện, hiển nhiên là hộ vệ của Đấu Kỹ Các.

- Đi theo ta, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp đứng đầu Phần Viêm Cốc, chỉ có ở đây mới nhận được truyền thừa hoàn chỉnh.

Đường Chấn vẫy tay với Tiêu Viêm rồi tiến lại gần lầu các, Tiêu Viêm vội vàng bước theo.

Khi bước chân của ba người vừa dừng lại trước Đấu Kỹ Các, ba bóng người lập tức từ trên đỉnh lầu các lướt xuống, hóa thành ba lão giả mặc hồng bào, khom người hành lễ với Đường Chấn.

- Ba vị trưởng lão, xin hãy mở Đấu Kỹ Các.

Đường Chấn phất tay, thản nhiên nói.

Nghe vậy, ba lão giả liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, nhưng sau đó cũng gật đầu, rồi đồng thời kết xuất ba đạo ấn pháp. Từng luồng hào quang màu hồng từ tay ba người bắn ra, bay thẳng đến cánh cửa lớn đang đóng chặt. Bị ánh sáng màu hồng đánh trúng, cánh cửa nhất thời nổi lên từng gợn sóng kịch liệt, rồi phát ra tiếng "kẽo kẹt", chậm rãi mở ra. Thấy cửa đã mở, Đường Chấn dẫn đầu đi vào, hai người Tiêu Viêm cũng bước theo sau.

Vừa vào bên trong, ánh sáng đã mờ đi rất nhiều. Đập vào mắt ba người là những hàng giá sách bằng gỗ cao lớn, ngay ngắn, trên đó đặt những quyển trục với màu sắc khác nhau. Nhưng Đường Chấn không dừng lại ở đây mà tiếp tục đi lên lầu.

Tòa lầu các này tổng cộng có ba tầng, ba người Tiêu Viêm đi thẳng lên tầng thứ ba mới dừng lại.

Diện tích tầng ba của Đấu Kỹ Các không quá lớn, trông có vẻ hơi trống trải. Bốn góc phòng được bao phủ bởi một tầng quang mang nồng đậm khiến không gian xung quanh có cảm giác bị bóp méo. Hiển nhiên những vật ở nơi đây đã được cấm chế bảo vệ.

- Đừng chạm vào mấy thứ đó, nếu không sẽ có chút phiền phức.

Đường Chấn nhắc nhở Tiêu Viêm một câu, sau đó đi tới giữa tòa các. Nơi đó có một khối hồng quang đang lơ lửng. Mười ngón tay của ông khẽ điểm vào giữa, hồng quang liền dần tiêu tán, để lộ ra một quả thủy tinh cầu màu đỏ.

Quả thủy tinh cầu màu đỏ trôi nổi giữa không trung, phát ra quang mang nhàn nhạt. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy bên trong nó tràn ngập vô số ký hiệu kỳ dị, trông vô cùng thần bí.

- Đây là thủy tinh truyền thừa của Phần Viêm Cốc ta, trong đó không chỉ có phương pháp tu luyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hoàn chỉnh mà còn có những cải tiến cùng kinh nghiệm của các đời tiền bối Phần Viêm Cốc đối với nó.

Đường Chấn điềm nhiên cười nói.

Nghe vậy, trong mắt Tiêu Viêm ánh lên vẻ nóng rực, điều này có chút ngoài dự liệu của hắn. Ban đầu hắn chỉ nghĩ Đường Chấn sẽ đưa cho hắn một quyển trục Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hoàn chỉnh, chứ chưa từng ngờ rằng lại được tiếp xúc với bản bí pháp truyền thừa này. Dựa vào nó, hắn có thể lĩnh ngộ Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hoàn chỉnh trong thời gian nhanh nhất, hơn nữa bên trong còn có kinh nghiệm của các tiền bối Phần Viêm Cốc, nói không chừng sau này hắn còn có thể dựa vào sức mình mà làm cho Thiên Hỏa Tam Huyền Biến càng thêm cường đại.

- Đa tạ!

Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm trịnh trọng ôm quyền nói với Đường Chấn.

- Ngươi cứu Hỏa Nhi một mạng, đây cũng chỉ là chút báo đáp của lão phu thôi. Dù sao ta cũng chỉ có đứa con gái này…

Đường Chấn khoát tay áo, nói.

- Được rồi, ngươi hãy dung nhập linh hồn vào trong đó là có thể nhận được truyền thừa của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Nhưng vì đây là cấm địa của Phần Viêm Cốc nên lão phu phải ở lại.

Đối với điều này, Tiêu Viêm không có dị nghị gì. Đấu Kỹ Các đối với bất kỳ thế lực nào cũng là nơi vô cùng trọng yếu, Đường Chấn có thể cho hắn vào đây đã là ân huệ lớn lắm rồi.

Chậm rãi tiến lên, Tiêu Viêm thở ra một hơi, hai tay nhẹ nhàng đặt lên quả thủy tinh cầu màu hồng. Sau đó, đôi mắt hắn dần nhắm lại, lực lượng linh hồn cũng theo bàn tay tuôn ra, tràn vào trong thủy tinh cầu.

Lực lượng linh hồn vừa tiến vào thủy tinh cầu, thân hình Tiêu Viêm đột nhiên run lên, trong đầu cũng vang lên một tiếng nổ lớn. Một lượng thông tin khổng lồ như thủy triều ập đến, không ngừng tràn vào trong đầu hắn. Khi tiếp nhận luồng thông tin khổng lồ này, cho dù với năng lực hiện giờ của Tiêu Viêm cũng cảm thấy có chút choáng váng.

Thế nhưng, do Tiêu Viêm đang nhắm mắt ngưng thần nên không phát hiện ra, khi lực lượng linh hồn của hắn tràn vào, quả thủy tinh cầu đột nhiên bùng lên những luồng ánh sáng màu đỏ sậm cực kỳ chói mắt. Ánh sáng đó mạnh đến nỗi khiến cả tòa Đấu Kỹ Các gần như chìm trong sắc đỏ.

Ở bên cạnh, Đường Chấn và Đường Hỏa Nhi cũng vì biến cố này mà trợn mắt há mồm. Sau đó hai người nhìn nhau, đều hít vào một ngụm khí lạnh. Cái gọi là thủy tinh cầu truyền thừa này thực chất cũng là một hình thức khảo nghiệm năng lực tu luyện, nếu thiên phú của người tu luyện càng cao thì sẽ khiến thủy tinh cầu phát ra hào quang càng chói mắt. Lúc trước Đường Hỏa Nhi cũng từng làm cho nó phát sáng, nhưng nếu so với cảnh tượng mà Tiêu Viêm tạo ra lúc này thì đúng là đom đóm so với trăng rằm.

Đường Hỏa Nhi kinh ngạc một hồi rồi lẩm bẩm. Lúc này nàng mới nhớ lại mình từng hỏi Tiêu Viêm vì sao lại hứng thú với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đến thế, Tiêu Viêm đã nói rằng nó vô cùng thích hợp với hắn. Lúc bấy giờ nàng còn tưởng đối phương chỉ nói đùa, nhưng nhìn biến hóa trước mắt, lời nói đùa kia lại hóa thành sự thật.

- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến này dường như sinh ra là để dành cho hắn vậy.

Vẻ khiếp sợ trong mắt Đường Chấn dần tiêu tán, thay vào đó là sự tiếc nuối khôn nguôi.

- Ai, nếu người này là đệ tử Phần Viêm Cốc ta, chỉ e không bao lâu nữa, Phần Viêm Cốc sẽ lại có một nhân vật kinh thiên động địa như lão tổ Phần Viêm năm xưa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!