Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1069: CHƯƠNG 1057: TIÊU HUYỀN

- Phần Viêm lão tổ?

Đường Hỏa Nhi ở bên cạnh nghe Đường Chấn nói vậy, bất giác lẩm bẩm, trong lòng thoáng chút mờ mịt.

Đối với sự nghi hoặc của Đường Hỏa Nhi, Đường Chấn chỉ mỉm cười, liếc nhìn Tiêu Viêm vẫn đang đắm chìm trong thế giới truyền thừa của quả cầu thủy tinh. Sau đó, hai tay ông chắp sau lưng, ngước mắt nhìn về phía đỉnh tháp, ánh mắt toát lên vẻ tôn sùng vô hạn:

- Phần Viêm lão tổ chính là người sáng lập ra Phần Viêm Cốc của chúng ta. Thời gian đã quá xa xưa, cho nên rất nhiều người đã lãng quên đi vị cường giả từng khiến cho toàn bộ các cao thủ đỉnh cấp trên đại lục phải kinh sợ này.

Nghe vậy, Đường Hỏa Nhi không khỏi kinh ngạc lè lưỡi. Đây là lần đầu tiên nàng nghe đến cái tên Phần Viêm lão tổ, xem ra cái gọi là "quá xa xưa" kia quả thật là rất lâu rồi.

- Phần Viêm lão tổ rất mạnh sao?

Đường Hỏa Nhi tò mò hỏi, dường như nàng rất hứng thú với vị nhân vật huyền thoại này.

- Há chỉ đơn giản là mạnh. Theo những gì phụ thân được biết, vào thời đại đó trên Đấu Khí đại lục có năm vị chí cường giả. Năm người này chính là những người có thực lực đỉnh cấp nhất đại lục, mà Phần Viêm lão tổ chính là một trong số đó. Cả năm người họ đều là những nhân vật có thực lực thông thiên, chỉ cách cảnh giới Đấu Đế một bước chân mà thôi.

Đường Chấn chậm rãi nói, trong lời nói ẩn chứa sự kính sợ sâu sắc đối với các vị chí cường giả ấy.

- Đấu Đế!

Nghe đến hai chữ này, khuôn mặt xinh đẹp của Đường Hỏa Nhi khẽ rung động. Danh xưng đó dù không cần thêm thắt gì cũng tự toát ra một luồng uy áp vô hình, khiến cho người ta có cảm giác mình thật nhỏ bé.

- Vậy bốn vị chí cường giả còn lại là ai ạ?

Đường Chấn hơi do dự, một lúc sau mới nói:

- Vì thời gian đã quá xa xưa, phụ thân cũng không nhớ rõ tên của bốn người kia, nhưng lại biết thế lực mà ba người trong số đó thuộc về, chính là Cổ tộc, Hồn Điện và Đan Tháp.

- Đó đều là những thế lực đứng đầu đại lục hiện giờ.

Đường Hỏa Nhi kinh ngạc thốt lên, rồi lại lấy làm lạ hỏi tiếp:

- Vậy người còn lại là ai thưa phụ thân? Thuộc thế lực nào? Chẳng lẽ là Hoa Tông hay Thiên Minh Tông?

Đường Chấn chậm rãi lắc đầu, trong ánh mắt cũng có chút mơ màng:

- Người này không thuộc bất kỳ thế lực đỉnh cao nào ở Trung Châu hiện nay, nhưng phụ thân lại nhớ rất rõ tên của người đó. Bởi vì theo ghi chép, vị chí cường giả này có giao tình sâu đậm với Phần Viêm lão tổ, nghe nói Thiên Hỏa Tam Huyền Biến chính là do người đó sáng tạo ra.

- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là do vị chí cường giả đó tạo ra?

Nghe vậy, Đường Hỏa Nhi cũng vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt có chút khó tin.

- Theo ghi chép thì đúng là như thế, nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu, cũng không thể xác định được tính chính xác của nó.

Đường Chấn gật đầu nói.

- Vị chí cường giả thần bí này tên là gì vậy phụ thân?

Đường Hỏa Nhi càng thêm hiếu kỳ, vội vàng hỏi.

Đường Chấn vuốt chòm râu, suy tư một lát rồi nói với vẻ không chắc chắn:

- Hình như là Tiêu… Tiêu Huyền thì phải? Chà, đã lâu rồi phụ thân chưa xem lại những ghi chép đó nên cũng không nhớ rõ lắm. Vào thời đại đó, thế lực của Phần Viêm Cốc chúng ta không hề yếu hơn Hồn Điện bây giờ đâu. Nhưng đáng tiếc là về sau, Phần Viêm Cốc không xuất hiện thêm nhân vật nào kiệt xuất như lão tổ, cho nên mới dần dần bị Hồn Điện vượt qua.

Nói đến đây, giọng Đường Chấn dường như có chút ngậm ngùi.

- Tiêu Huyền.

Đường Hỏa Nhi thì thầm cái tên này trong miệng, rồi đột nhiên nhìn sang Tiêu Viêm, cười nói:

- Tiêu Viêm này cũng họ Tiêu, không biết có quan hệ gì với vị tiền bối Tiêu Huyền đó không nhỉ?

Nghe thế, Đường Chấn cũng ngẩn ra, rồi bật cười.

- Thiên hạ này người họ Tiêu nhiều không đếm xuể, nếu nói như con thì chẳng phải tất cả bọn họ đều có liên quan đến vị tiền bối đó sao?

Đường Hỏa Nhi lè lưỡi, nàng cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, đương nhiên không cho là thật.

- Nhưng mà, phụ thân cho rằng Tiêu Viêm có thể sánh ngang với Phần Viêm lão tổ của chúng ta, có phải là quá đề cao hắn rồi không?

Mặc dù Đường Hỏa Nhi có hảo cảm với Tiêu Viêm, nhưng trong lòng nàng vẫn cho rằng Tiêu Viêm không thể nào so sánh được với vị chí cường giả trong truyền thuyết kia.

- Ha ha, đừng xem thường người này. Phụ thân luôn có cảm giác Tiêu Viêm không hề đơn giản. Chỉ riêng tài khống chế dị hỏa của hắn thôi đã khiến phụ thân khen không ngớt lời rồi. Hơn nữa, hắn chỉ mới chừng hai mươi tuổi mà đã có tài luyện dược như vậy, trên đại lục này, những người đạt được thành tựu như thế không có nhiều đâu. Xét về thiên phú, cho dù là con cũng không thể sánh bằng hắn.

Đường Chấn nhìn về phía Tiêu Viêm, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ yêu mến tài năng, thở dài nói.

Đường Hỏa Nhi bĩu môi, dù có chút không phục nhưng sự thật bày ra trước mắt, nàng cũng chỉ có thể thở dài một tiếng. Nếu là trước khi Tiêu Viêm giao thủ với Ngô Thần, nàng còn có tự tin tranh tài một phen, nhưng sau khi nhìn thấy đóa hỏa liên kinh khủng kia, nàng đã dập tắt hoàn toàn ý nghĩ đó. Bởi vì nàng biết rõ, nếu chính mình đối mặt với hỏa liên đó, kết cục chỉ có một, đó là tử vong.

- Một người trẻ tuổi có thiên phú như vậy lại không phải là người của Phần Viêm Cốc ta, bảo ta làm sao không tiếc cho được.

Đường Chấn thở dài một tiếng rồi không nói gì thêm. Ông phất tay áo, ngồi xếp bằng xuống nền đất đầy tro bụi, lẳng lặng chờ Tiêu Viêm tỉnh lại. Đường Hỏa Nhi thấy vậy cũng ngồi xuống bên cạnh. Hai người cứ thế ngồi chờ gần một ngày trời. Trong suốt một ngày này, Tiêu Viêm vẫn bất động như một pho tượng, nếu không phải hơi thở của hắn vẫn đều đặn, e rằng Đường Chấn đã phải tự hỏi liệu có sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra trong quá trình truyền thừa hay không.

Bên trong tòa tháp trống trải, quả cầu thủy tinh màu đỏ rực vẫn không ngừng tỏa ra ánh sáng hồng ngọc chói mắt, soi rọi cả tầng gác sáng như ban ngày. Tiêu Viêm vẫn duy trì tư thế hai tay đặt trước quả cầu thủy tinh, chỉ có điều lúc này, trên da tay hắn dường như có những luồng sáng màu hồng đang lưu chuyển, trông vô cùng huyền bí.

- Sao hắn còn chưa tỉnh lại a? Ban đầu con tiếp nhận truyền thừa cũng chỉ mất hơn một canh giờ thôi mà…

Bàn tay ngọc của Đường Hỏa Nhi chống cằm, nhìn Tiêu Viêm vẫn không một chút động tĩnh, không nhịn được lên tiếng.

- Lúc con tiếp nhận truyền thừa chỉ là qua loa cho xong, căn bản không hấp thu kinh nghiệm của các vị tiền bối để lại, còn Tiêu Viêm lúc này đang hấp thu toàn bộ.

Đường Chấn thản nhiên nói.

- Chờ sau khi con học thành rồi thì không phải có thể tiếp tục hấp thu sao…

Đường Hỏa Nhi lè lưỡi, cười hì hì.

- Ai, thật hết cách với con. Thiên phú của con không hề kém, nếu con chuyên tâm hơn một chút, vị trí Cốc chủ Phần Viêm Cốc sau này tất sẽ thuộc về con. Hơn nữa, khi con có đủ thực lực rồi, đám lão già kia có muốn nói gì cũng không được.

Đường Chấn lắc đầu, nói với vẻ bất đắc dĩ.

- Vâng vâng…

Đường Hỏa Nhi vội vàng gật đầu, dường như sợ Đường Chấn lại tiếp tục lải nhải.

Vù!

Thấy thế, Đường Chấn cũng chỉ đành lắc đầu. Bỗng nhiên, thần sắc ông khẽ động, chuyển hướng nhìn về phía quả cầu thủy tinh. Chỉ thấy lúc này, ánh sáng ngọc ở đó đang dần tiêu tán, còn bản thân Tiêu Viêm lại tỏa ra những luồng hồng quang chói lòa, đôi mắt đang nhắm chặt cũng chậm rãi mở ra.

- Tỉnh rồi sao?

Nhìn thấy Tiêu Viêm mở mắt, Đường Chấn cũng vội vàng đứng dậy, cười nói.

Thân thể Tiêu Viêm vẫn đứng sững tại chỗ, dường như trong đầu vẫn đang sắp xếp lại lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận. Mãi một lúc lâu sau, thân thể hắn mới khẽ run lên, ánh mắt mờ mịt dần có lại thần thái. Sau đó, hắn nhìn về phía Đường Chấn, cung kính ôm quyền nói:

- Đa tạ Đường Cốc chủ đã rộng lòng truyền thụ!

Tiêu Viêm hiểu rõ, loại truyền thừa này là một ân huệ không hề nhỏ. Hắn và Đường Chấn vốn không có giao tình sâu đậm, vậy mà đối phương lại đối đãi với hắn như vậy, thế nên hắn mới trịnh trọng tạ ơn!

Đối với lời cảm tạ của Tiêu Viêm, Đường Chấn chỉ tùy ý khoát tay, cười nói:

- Phương pháp tu luyện Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hoàn chỉnh giờ đã có trong đầu ngươi rồi chứ?

Tiêu Viêm gật đầu cười, tâm thần vừa động, trong đầu lập tức hiện lên một bản tu luyện huyền ảo, đúng là một bản hoàn chỉnh của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Trong đó không chỉ bao gồm cách tu luyện đệ nhất biến, mà còn có cả đệ nhị biến và đệ tam biến.

- Rốt cuộc cũng đã có được.

Tiêu Viêm lúc này vô cùng kích động, nếu có được Thiên Hỏa Tam Huyền Biến này, sức chiến đấu của hắn chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều!

- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến tuy có thể tăng mạnh thực lực trong thời gian ngắn, nhưng năng lượng lúc đó cũng vô cùng cuồng bạo. Vì thế, khi khống chế phải hết sức cẩn thận.

Đường Chấn nhắc nhở.

Tiêu Viêm gật đầu, điều này hắn đã sớm biết. Dù sao hắn cũng đã tu luyện đệ nhất biến của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến nhiều năm, việc khống chế loại năng lượng cuồng bạo này đã sớm thuần thục.

- Nếu đã nhận được rồi thì chúng ta xuống dưới thôi.

Đường Chấn cười cười, rồi dẫn đầu đi xuống lầu, Tiêu Viêm và Đường Hỏa Nhi theo sát phía sau.

Vừa ra khỏi Đấu Kỹ Các, cảm nhận được không khí trong lành bên ngoài, tâm tình Tiêu Viêm cũng trở nên vui vẻ hơn.

- Đường Cốc chủ, thời gian qua đã làm phiền ngài rồi. Có lẽ hôm nay Tiêu Viêm phải cáo từ, ngày sau nếu có việc gì cần tại hạ hỗ trợ, cứ việc tìm đến.

Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đã tới tay, cũng không cần thiết phải ở lại Phần Viêm Cốc nữa, Tiêu Viêm lập tức ôm quyền nói.

- Muốn đi rồi sao…

Nghe vậy, Đường Chấn vốn có ý giữ lại nhưng cũng đành thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, gật đầu nói:

- Nếu ngươi đã có việc quan trọng thì lão phu cũng không giữ nữa. Nhưng ngươi phải nhớ, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến không được truyền ra ngoài.

- Ha ha, Đường Cốc chủ yên tâm, Tiêu Viêm không phải là người không biết điều.

Tiêu Viêm cười gật đầu. Quy củ này hắn tự nhiên hiểu rõ.

Đường Chấn cười cười, sau đó vỗ vai Tiêu Viêm, nói:

- Sau này nếu có thời gian, có thể đến Phần Viêm Cốc ta làm khách. Chỉ cần Đường Chấn ta còn làm Cốc chủ, Tiêu Viêm ngươi vĩnh viễn là khách quý của Phần Viêm Cốc.

Đối với thiện ý của Đường Chấn, Tiêu Viêm cũng mỉm cười. Sau khi chào tạm biệt hai người, hắn trực tiếp bay về phía cổng lớn của Phần Viêm Cốc, nhanh chóng rời đi…

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!