Rời khỏi Phần Viêm Cốc, thân hình Tiêu Viêm không chút nào dừng lại, trực chỉ hướng Thiên Hoàng Thành. Trên đường đi, trong đầu hắn không ngừng diễn luyện tâm pháp của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến.
Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là bí pháp đỉnh cao của Phần Viêm Cốc, nhưng vì tính chất quá đặc thù nên khó ai có thể xác định được cấp bậc thật sự của nó. Với một số người, bí pháp này chẳng khác nào phế vật, nhưng nếu rơi vào tay cường giả sở hữu hỏa diễm cường hãn, nó lại có thể bộc phát ra uy lực kinh người, tuyệt đối không thua kém bất kỳ bí pháp Địa giai cao cấp nào!
May mắn thay, Tiêu Viêm chính là dạng người đó. Trong cơ thể hắn có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, Vẫn Lạc Tâm Viêm, thậm chí cả Cốt Linh Lãnh Hỏa, vừa vặn có thể phát huy uy lực của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đến tột cùng. Đúng như Đường Hỏa Nhi từng nói, loại bí pháp này dường như sinh ra là để dành cho Tiêu Viêm. Một khi ba loại dị hỏa đồng thời bộc phát, lực lượng gia tăng tất sẽ vô cùng khủng bố. Tiêu Viêm dự đoán, nếu hắn có thể thi triển thành công, chỉ e rằng dù phải đối mặt với những lão quái như Phí Thiên hay Ngô Thần, hắn cũng có thể đường hoàng đối kháng chính diện, chứ không cần chật vật chống đỡ trong mười hiệp như hiện nay.
“Nhưng mà, mỗi một lần thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, lực lượng sinh ra đều cực kỳ cuồng bạo. Nếu cả tam biến cùng chồng chất lên nhau, không biết sẽ đạt đến mức độ nào. Mặc dù cường độ thân thể của ta bây giờ đã mạnh, nhưng nếu thi triển như thế, e rằng cũng khó lòng chịu đựng nổi.”
Trên khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng hiện vẻ do dự. Dù sao trong cơ thể hắn không phải là hỏa diễm bình thường, mà là dị hỏa, bá chủ của vạn hỏa! Lấy ba loại dị hỏa làm cơ sở để thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, e rằng ngay cả Phần Viêm Cốc cũng chưa từng có ai làm được. Dù họ có năng lực tìm được ba loại dị hỏa, nhưng nếu không có công pháp thần kỳ như Phần Quyết, ai lại có đủ can đảm để cả ba loại dị hỏa cùng tồn tại trong một thân thể?
“Xem ra, dù đã có bản Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hoàn chỉnh, việc sử dụng cũng không hề dễ dàng. Nếu không cẩn thận, e rằng chính bản thân sẽ phải chịu sự cắn trả đáng sợ.”
Tiêu Viêm khẽ buông một tiếng thở dài, mọi sự đều có hai mặt, lời này quả không sai. Nhưng dù thế nào, hôm nay hắn cũng đã có thêm một con át chủ bài. Ngày sau, nếu sử dụng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, chắc chắn sẽ khiến mọi người phải kinh động. Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm dần thu hồi tâm thần, chỉ thấy ở phía xa, bóng dáng một tòa thành trì dần hiện ra.
“Không biết chuyện của Tiểu Y Tiên, Liễu Kình đã có tin tức gì chưa? Ách Nan Độc Thể của nàng là một phiền toái không nhỏ, thể chất này lại có thanh danh không tốt lắm, hy vọng không có chuyện gì xảy ra.”
Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm, rồi tăng tốc, hóa thành một đạo cầu vồng lướt nhanh về phía thành thị xa xa.
Vừa đến nơi, Tiêu Viêm liền lơ lửng trên không trung Thiên Hoàng Thành, sau đó hạ xuống một con hẻm vắng ở phía tây. Sau khi xác định được phương vị của Liễu gia, hắn liền đi tới đó. Chỉ sau mười phút, Tiêu Viêm đã đứng ngoài trang viên của Liễu gia. Hắn còn chưa kịp mở lời, mấy tên hộ vệ đã vội vàng ra đón tiếp, dáng vẻ vô cùng cung kính.
“Là Nham Kiêu tiên sinh phải không?”
Thấy cảnh này, Tiêu Viêm hơi ngẩn ra. Hắn không biết rằng cái tên của mình đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp Thiên Hoàng Thành, giờ đây ai cũng biết Liễu gia có một vị Luyện Dược Sư trẻ tuổi đã đạt tới thất phẩm.
Sau khi hiểu ra, Tiêu Viêm có chút dở khóc dở cười nhưng vẫn mỉm cười gật đầu. Thấy hắn xác nhận, vẻ cung kính trong mắt mấy tên hộ vệ càng thêm nồng đậm. Tên hộ vệ dẫn đầu vội cho người đi thông báo cho Liễu Kình, còn mình thì đích thân dẫn Tiêu Viêm vào trong. Đi được không bao xa, Tiêu Viêm đã thấy đám người Liễu Kình, Lâm Diễm đang vội vã đi tới từ phía xa.
“Cuối cùng ngươi cũng trở về rồi, ta còn tưởng ngươi ở Phần Viêm Cốc gặp chuyện gì chứ.”
Liễu Kình bước nhanh tới, thấy Tiêu Viêm bình an vô sự mới thở phào một hơi, cười nói.
“Không có gì, chỉ là giúp Phần Viêm Cốc luyện chế một loại đan dược, hơi tốn chút thời gian.”
“Không sao là tốt rồi. Nhưng mà gần đây, Liễu gia chúng ta vì ngươi mà trở nên náo nhiệt vô cùng.” Liễu Kình cười nói.
“Sao vậy?”
“Hiện giờ rất nhiều thế lực biết Liễu gia có một vị thất phẩm Luyện Dược Sư nên đều muốn đến thiết lập quan hệ. Thậm chí họ còn muốn gặp ngươi để kết giao lâu dài nữa kìa. Chậc chậc, Luyện Dược Sư quả nhiên là một chức nghiệp danh giá.” Lâm Diễm nói, vẻ mặt đầy hâm mộ.
“Đúng là tới không ít đâu, trong đó còn có một số thế lực rất mạnh, ai cũng có ý mời ngươi làm cung phụng cho họ.” Liễu Kình nói thêm.
“Cung phụng thì không được, ta không muốn phải ngồi một chỗ luyện đan cho họ.” Tiêu Viêm lắc đầu nói.
“Ừm, ta cũng sớm biết ngươi sẽ không thích nên đã tìm cớ từ chối rồi. Loại chuyện này nếu xử lý không tốt sẽ dễ đắc tội với người khác.” Liễu Kình gật đầu nói.
Tiêu Viêm mỉm cười, sau đó đi thẳng vào vấn đề chính.
“Chuyện ta nhờ ngươi, đã có tin tức gì chưa?”
Nghe vậy, sắc mặt Liễu Kình cũng trở nên nghiêm túc. Hắn đưa đám người Tiêu Viêm đến một thạch đình, đợi mọi người ngồi xuống rồi mới trầm ngâm nói:
“Ừm, đúng là có tin tức.”
Nghe vậy, tinh thần Tiêu Viêm khẽ chấn động.
“Vị Hân Lam mà ngươi nói, theo ta tìm hiểu thì chắc hẳn là người của Diệp gia ở Đan Vực, tên đầy đủ của nàng là Diệp Hân Lam.” Liễu Kình nói.
“Diệp gia?” Tiêu Viêm khẽ thì thầm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá. “Thực lực của Diệp gia này thế nào?”
“Rất mạnh, ít nhất là hơn xa Liễu gia ta. Có thể chiếm một ghế trong trưởng lão tịch của Đan Tháp thì đương nhiên không phải thế lực tầm thường có thể so sánh.” Liễu Kình nói: “Ở Đan Vực rồng rắn hỗn tạp, thế lực cường đại nào cũng đều có phân hội ở đó. Nhưng nói chung, có quan hệ mật thiết với Đan Tháp thì có năm đại gia tộc, mà Diệp gia chính là một trong số đó. Chẳng qua, Diệp gia hiện giờ đã suy yếu đi rất nhiều, dần bị đẩy ra khỏi vị trí ngũ đại gia tộc. Cách đây hai năm, vị trí trưởng lão tịch của họ cũng bị đoạt mất. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng sau này vị trí trong ngũ đại gia tộc cũng không còn thuộc về họ nữa.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, thảo nào Diệp gia lại gửi Hân Lam đến Già Nam học viện, thì ra tình cảnh của họ đã đến mức này.
“Muốn gia nhập trưởng lão tịch cần điều kiện gì?” Tiêu Viêm hỏi. Đã hứa giúp Hân Lam thì hắn cũng phải để tâm một chút, hắn không muốn mang danh thất tín với người khác.
“Cái này thì ta cũng không rõ lắm, nhưng chắc chắn là vô cùng hà khắc. Dù sao đó cũng là Đan Tháp, muốn vào được đó thì bản thân cũng phải có người chống lưng trong Đan Tháp trước đã.” Liễu Kình cười khổ nói.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, việc này không gấp, có thể từ từ bàn sau. Hắn lập tức hỏi sang chuyện khác.
“Vậy có tin tức gì của Tiểu Y Tiên không?”
Nghe đến chuyện này, Liễu Kình hơi chần chừ một chút rồi mới nói:
“Vị Tiểu Y Tiên này của ngươi, có phải là người mang Ách Nan Độc Thể trong truyền thuyết không?”
Nghe được lời này, Tiêu Viêm thoáng căng thẳng, gật đầu một cái rồi vội hỏi.
“Trong khoảng thời gian này, ta đã phái không ít người đi tìm hiểu tin tức ở Đan Vực. Nơi đó hiện đang có một chuyện vô cùng ồn ào, chính là liên quan đến vị Tiểu Y Tiên này, bởi vì nàng chính là người mang Ách Nan Độc Thể. Ách Nan Độc Thể, cái tên này vừa nghe đã khiến người ta sợ vỡ mật. Trung Châu cách đây không lâu cũng từng xuất hiện loại thể chất này một lần, lần đó đã gây ra tai họa rất lớn. Vốn tưởng rằng loại thể chất này đã tuyệt tích, không ngờ lại xuất hiện lần nữa.”
Khi nhắc tới Ách Nan Độc Thể, trên trán Liễu Kình cũng rịn ra mồ hôi lạnh, trong mắt còn có chút sợ hãi.
“Hiện tại có người đang truy đuổi nàng ư?” Tiêu Viêm trầm giọng hỏi.
Đối với Tiểu Y Tiên, vì thân thế bi thảm cùng với độc thể đó mà hắn vẫn luôn cố ý che chở. Mấy năm nay, nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn, dù hắn gặp phải hiểm cảnh nào cũng không rời xa. Trong lòng nàng đã sớm coi Tiêu Viêm là tri kỷ đáng tin cậy nhất, và điều này Tiêu Viêm cũng vô cùng hiểu rõ. Bởi vậy, để giúp nàng thoát khỏi sự thống khổ từ Ách Nan Độc Thể, hắn đã luôn tìm mọi cách. Nếu bây giờ nàng xảy ra chuyện gì, Tiêu Viêm tự nhiên phải ra tay!
“Phương vị chính xác của nàng ta cũng không rõ lắm, nhưng ở Đan Vực hiện có rất nhiều thế lực đang tìm kiếm nàng, bởi vì bọn họ đều biết một khi Ách Nan Độc Thể bạo phát sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ thế nào.”
Nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Tiêu Viêm, Liễu Kình cũng hiểu được phần nào, trầm ngâm một chút rồi lại nói:
“Mà trong những thế lực này, Băng Hà Cốc là kẻ tìm kiếm điên cuồng nhất.”
“Băng Hà Cốc?” Nghe thấy cái tên này, sắc mặt Tiêu Viêm liền biến đổi.
“Ừm, theo ta được biết, Băng Hà Cốc xưa nay vẫn luôn có hứng thú với những người có thể chất đặc thù như vậy. Bọn họ tìm kiếm Tiểu Y Tiên chắc cũng vì nguyên nhân này.” Liễu Kình trịnh trọng nói.
“Hơn nữa, theo tin tức ta hỏi thăm được, Tiểu Y Tiên vào thời gian trước đã từng giao thủ với cường giả của Băng Hà Cốc. Mặc dù cuối cùng đã chạy thoát nhưng cũng bị thương không nhẹ. Nếu không thì đã chẳng mai danh ẩn tích như vậy.” Lâm Diễm ở bên cạnh trầm giọng nói.
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Không ngờ mới tách ra một thời gian mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
“Băng Hà Cốc!”
Tiêu Viêm siết chặt nắm tay, trong mắt lóe lên vẻ âm hàn. Nếu Tiểu Y Tiên xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hắn nhất định sẽ để cho Băng Hà Cốc phải trả một cái giá thật đắt