Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1082: CHƯƠNG 1070: THĂNG CẤP

Sau khi biết được tung tích của Thiên Hạt Độc Long thú, Tiêu Viêm vẫn chưa vì thế mà vội vàng. Ma thú có thực lực Bát tinh Đấu Tông không phải là vật tầm thường, nếu không chuẩn bị chu toàn, e rằng cơ hội đắc thủ sẽ không nhiều.

Thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ mới chỉ là Nhất tinh Đấu Tông, còn Tiểu Y Tiên lại có chút ngoài dự liệu khi đã đạt đến Lục tinh Đấu Tông. Tốc độ tu luyện của hai người đã là không tệ, nếu liên thủ thì việc chém giết Thiên Hạt Độc Long thú kia cũng không phải là không thể, nhưng chắc chắn sẽ phải trả một cái giá không nhỏ. Dù sao, Bát tinh Đấu Tông cũng đã ngang ngửa với lão quái vật Phí Thiên rồi. Hơn nữa, ai biết được con ma thú này có còn át chủ bài nào khác hay không? Nếu đến lúc đó không thể một lần bắt được mà để nó chạy thoát, thì biết đi đâu mà tìm?

Hơn nữa, cho dù Tiêu Viêm có tinh lực để tìm kiếm, Tiểu Y Tiên cũng không còn đủ thời gian để chờ đợi. Cho nên, đã không động thủ thì thôi, một khi đã động thủ thì phải nắm chắc phần thắng!

Thiên Hạt Độc Long thú, bá chủ một phương của Lạc Thần Giản, đã có thể hóa thành hình người, linh trí không hề thua kém nhân loại, thậm chí còn gian xảo hơn. Dưới trướng của nó chắc chắn có không ít ma thú thực lực mạnh mẽ, một khi giao chiến, những con ma thú đó cũng sẽ là phiền phức không nhỏ.

May mắn là trong Nạp giới của Tiêu Viêm vẫn còn một trợ thủ lợi hại là Thiên Hỏa tôn giả. Theo kế hoạch ban đầu, hắn muốn luyện chế thân thể cho Thiên Hỏa tôn giả xong mới động thủ với Thiên Hạt Độc Long thú. Nhưng khi kiểm lại tài liệu, lại vừa vặn thiếu một thứ, đó chính là tinh huyết của ma thú cấp bảy.

Đương nhiên, nếu thật sự phải lấy ra thì cũng không phải là không có. Giọt tinh huyết được luyện hóa từ thi hài của Thiên Yêu Hoàng kia có lẽ cấp bậc còn cao hơn yêu cầu, nhưng đáng tiếc là số lượng lại không đủ. Tinh huyết Thiên Yêu Hoàng mà Tiêu Viêm còn lại chỉ vỏn vẹn vài giọt, với số lượng ấy thì căn bản không thể luyện chế ra thân thể cho Thiên Hỏa tôn giả được. Vì vậy, để luyện chế thân thể, vẫn phải đi tìm Thiên Hạt Độc Long thú trước.

Dưới ánh sáng nhu hòa trong sơn động, Tiêu Viêm đang cởi trần ngồi xếp bằng. Trên ngực hắn, Ma Độc Ban đen kịt như mực đang khẽ nhúc nhích. Xung quanh đám độc ban ấy, một ngọn lửa màu xanh biếc đang không ngừng thiêu đốt. Dưới nhiệt độ cao kinh khủng của ngọn lửa, Ma Độc Ban không ngừng tỏa ra từng luồng hắc khí, cuối cùng bị ngọn lửa nóng rực kia thôn phệ.

Với thực lực hiện giờ của Tiêu Viêm, Ma Độc Ban này đã không thể tạo thành uy hiếp gì đối với hắn nữa. Hơn nữa, hắn còn có Dị Hỏa nên có thể tùy ý luyện hóa nó. Đương nhiên, hắn lo lắng việc nếu một lần luyện hóa hết Ma Độc Ban sẽ dẫn đến thực lực tăng vọt, ảnh hưởng đến căn cơ tu luyện, cho nên Tiêu Viêm vẫn luyện hóa một cách vô cùng chậm rãi.

Tuy trong quá trình luyện hóa, Tiêu Viêm đã tận lực kiềm hãm, nhưng tốc độ tu luyện của hắn vẫn nhanh đến kinh người, những Đấu Tông bình thường không thể nào sánh kịp. Dù sao, người khác cũng không thể có được một nguồn cung cấp đấu khí tinh thuần cho bản thân như Tiêu Viêm. Xem ra, việc Hạt Tất Nham của Vạn Hạt Môn năm đó để lại Ma Độc Ban này cũng không hẳn là chuyện xấu.

Trong sơn động, một đống lửa đang cháy bập bùng. Bên cạnh đống lửa, Tiểu Y Tiên đang chống cằm nhìn Tiêu Viêm tu luyện. Mỗi lần ánh mắt lướt qua Ma Độc Ban trên ngực hắn, nàng lại dừng lại một chút, trong mắt thoáng vẻ hoài niệm, dường như đang nhớ về cảnh tượng chống lại Vạn Hạt Môn năm xưa ở Xuất Vân đế quốc.

Ầm!

Ngay khi Tiểu Y Tiên đang suy nghĩ mông lung, một âm thanh trầm thấp đột nhiên vang lên trong sơn động. Nàng vội vàng ngẩng đầu, liền thấy thiên địa năng lượng trong sơn động đột nhiên trở nên cuồng bạo, tựa như bị một thứ gì đó uy hiếp khiến chúng trở nên dữ tợn hơn.

Ánh mắt Tiểu Y Tiên nhìn về phía năng lượng đang hội tụ, lập tức nhận ra trung tâm chính là Tiêu Viêm, không khỏi kinh ngạc thốt lên:

- Thăng cấp ư?

Đối với dị tượng này, Tiểu Y Tiên không hề xa lạ, bởi vì nàng đã trải qua nhiều lần.

- Thực lực của Hạt Tất Nham năm đó ước chừng ở tam tinh, tứ tinh Đấu Tông. Ma Độc Ban được hình thành từ đấu khí của hắn tuy có làm Tiêu Viêm khổ sở, nhưng nói chung vẫn là một liều thuốc bổ không tồi.

Tiểu Y Tiên nhẹ giọng cười, cũng không lo lắng gì nữa. Nàng có thể cảm nhận được Tiêu Viêm hiện đã đạt đến cảnh giới Nhất tinh Đấu Tông đỉnh phong, nếu tiếp tục luyện hóa thêm một chút Ma Độc Ban thì việc thăng cấp sẽ là nước chảy thành sông, thuận lợi mà thành.

Đúng như Tiểu Y Tiên dự đoán, sau khi dị tượng xuất hiện, Tiêu Viêm không hề tỏ ra bối rối, ngược lại còn gia tăng lực thôn phệ. Bỗng nhiên, một ngọn lửa màu xanh biếc từ trong cơ thể hắn trào ra, bao bọc lấy thân thể. Những luồng năng lượng thiên địa kia sau khi được Dị Hỏa luyện hóa mới bị hắn hút vào trong cơ thể.

Khắp nơi trong Lạc Thần Giản đều là nơi độc vật tung hoành, ngay cả năng lượng thiên địa cũng ẩn chứa độc khí. Cường giả bình thường không dám tu luyện ở nơi này. May mà Tiêu Viêm có Dị Hỏa hộ thể, những luồng năng lượng đó sau khi đi qua Dị Hỏa, độc khí ẩn chứa bên trong đều tự động tiêu tán dưới nhiệt độ khủng bố.

Những luồng năng lượng khổng lồ liên tục không ngừng từ bên ngoài sơn động tràn vào, sau đó hình thành một vòng xoáy năng lượng xoay quanh thân hình Tiêu Viêm, rồi từ từ rót vào cơ thể hắn.

Nhìn thấy động tĩnh do Tiêu Viêm gây ra, Tiểu Y Tiên cũng lười biếng đứng dậy. Độc vật trong Lạc Thần Giản cực kỳ nhạy cảm với năng lượng thiên địa, Tiêu Viêm hấp thu nhiều năng lượng như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của chúng, cho nên nàng phải làm hộ pháp cho hắn.

Tiểu Y Tiên đứng ngay cửa động, nhìn thế giới đen kịt bên ngoài, nàng trầm mặc một lát. Bỗng nhiên, một cỗ khí tức bàng bạc từ người nàng chậm rãi tỏa ra, kinh sợ một số độc vật hung ác bị động tĩnh hấp dẫn mà mò đến.

Dị tượng trong sơn động kéo dài khoảng nửa canh giờ rồi mới từ từ yếu đi, vòng xoáy năng lượng xung quanh Tiêu Viêm cũng dần dần trở nên hư ảo.

Ngay khi luồng năng lượng cuối cùng tiến vào cơ thể Tiêu Viêm, đôi mắt đang nhắm chặt của hắn cũng từ từ lay động rồi mở ra. Nhất thời, hai luồng tinh quang tựa như thực chất từ trong mắt bắn ra, mạnh mẽ xuyên thủng một tảng đá. Đây chính là tình huống xuất hiện khi năng lượng trong cơ thể quá dồi dào.

Sau khi hai luồng tinh quang bắn ra, ánh sáng trong mắt Tiêu Viêm mới từ từ thu lại, rồi bình ổn trở lại. Nhìn hắn lúc này dường như không khác gì so với trước, nhưng khí tức lại mạnh hơn rất nhiều.

Bàn tay Tiêu Viêm khẽ vươn ra rồi nắm chặt lại, không gian xung quanh tức thì gợn sóng, rồi vỡ ra thành những vết nứt li ti. Khống chế lực lượng không gian chính là đặc trưng của Đấu Tông, nhưng ở cảnh giới này chỉ là bước đầu mà thôi. Chỉ khi đạt tới cảnh giới Đấu Tôn, thậm chí là Đấu Thánh, mới có thể khống chế không gian một cách hoàn mỹ!

- Xong rồi chứ?

Ngay khi Tiêu Viêm đang thử khống chế không gian, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Hắn ngẩng đầu lên, trước mặt là Tiểu Y Tiên trong bộ y phục màu trắng, vô cùng động lòng người.

- Ma Độc Ban này đúng là thứ tốt, nếu để ta hấp thu năng lượng ngoại giới, e rằng ít nhất phải cần hai tháng nữa mới có thể đạt tới Nhị tinh Đấu Tông.

Tiêu Viêm nhìn Ma Độc Ban trước ngực, cười nói.

- Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải có năng lực khống chế nó. Chẳng lẽ ngươi quên mình đã từng bị thứ này giày vò thế nào sao?

Tiểu Y Tiên liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, tên này đúng là nhanh quên thật.

Tiêu Viêm cười, mặc y phục vào rồi hỏi:

- Hân Lam còn chưa trở lại sao?

- Ừ, muội ấy đã đi bốn ngày rồi, không biết có xảy ra chuyện gì không?

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, có chút chần chờ nói.

- Chắc không đâu, Địa Yêu khôi vẫn luôn bảo vệ nàng ấy. Nếu có xảy ra chuyện gì, ta đã có thể cảm nhận được thông qua Địa Yêu khôi rồi.

Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, lắc đầu nói:

- Đợi thêm một, hai ngày nữa đi. Chờ sau khi Hân Lam về, chúng ta sẽ bắt đầu tìm tung tích của Thiên Hạt Độc Long thú, lúc đó mới có thể an tâm được.

Đối với quyết định của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên không hề phản đối, lập tức gật đầu.

Một ngày sau đó, Hân Lam vẫn chưa trở về. Ngay lúc Tiêu Viêm cho rằng có chuyện gì đó xảy ra thì một tiếng xé gió vang lên ngoài sơn động. Một thân ảnh quen thuộc có chút hoảng hốt đi vào, phía sau nàng là Địa Yêu khôi đang theo sát.

Nhìn thấy Hân Lam bình an vô sự, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi thấy vẻ mặt hoảng hốt của nàng, hai người không khỏi nhíu mày:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Tiêu Viêm đại ca, phiền phức rồi! Ngươi và Tiểu Y Tiên tỷ tỷ đã bị Băng Hà Cốc phát lệnh truy nã, hơn nữa bọn họ dường như cũng biết hai người còn ở Lạc Thần Giản. Hiện giờ có rất nhiều cường giả Băng Hà Cốc đang tiến đến đây, nghe nói trong đó còn có cường giả Đấu Tông đỉnh phong.

Hân Lam gắng sức nuốt nước bọt, hai má có chút tái nhợt, gấp giọng nói.

- Đấu Tông đỉnh phong?

Nghe vậy, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên đều khẽ biến sắc, sắc mặt trở nên âm trầm. Băng Hà Cốc lần này đúng là chịu bỏ ra cái giá lớn, Đấu Tông đỉnh phong, ngay cả Phí Thiên của Phong Lôi Các cũng chưa đạt tới trình độ này.

- Xem ra chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ thôi. Trước khi bọn chúng tìm ra chúng ta, phải giải quyết Thiên Hạt Độc Long thú kia. Chỉ cần giúp Thiên Hỏa tôn giả luyện chế được thân thể, lúc đó cũng không có gì đáng ngại nữa.

Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, hiện tại đã không còn thời gian tra hỏi làm sao mà hành tung của mình lại bị Băng Hà Cốc phát hiện. Hắn ngẩng đầu, nhìn Tiểu Y Tiên rồi nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!