Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1083: CHƯƠNG 1071: THIÊN HẠT ĐỘC LONG THÚ

Sâu trong Lạc Thần Giản, độc vụ lượn lờ. Mặc dù không khí nơi đây chỉ mang theo mùi vị nhàn nhạt, nhưng nếu hít phải cũng sẽ vô cùng phiền phức.

Lạc Thần Giản chi chít những khe nứt đen ngòm, thỉnh thoảng lại vọng ra vài tiếng rít gáy rợn người. Sinh vật nơi đây sau trăm ngàn năm tiến hóa, hầu như con nào cũng mang kịch độc, chỉ một chút sơ sẩy là có thể lật thuyền trong mương.

Giữa vùng đất hoang vu, tiếng xé gió khẽ vang lên, mấy đạo thân ảnh vội vã lướt tới từ phía xa. Chỉ sau vài lần chớp động, họ đã xuất hiện ngoài trăm trượng. Khi đến gần mới thấy rõ dung mạo, thì ra chính là nhóm người Tiêu Viêm đến đây vì Thiên Hạt Độc Long Thú.

Tiêu Viêm nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá đen, ánh mắt phóng tầm nhìn ra xa.

Nhưng vì độc vụ bao phủ khắp nơi nên tầm nhìn cũng bị hạn chế rất nhiều.

“Tiểu Y Tiên, con Thiên Hạt Độc Long Thú đó ở đâu?” Tiêu Viêm nghiêng đầu hỏi Tiểu Y Tiên và Hân Lam đang ở phía sau.

Nghe vậy, Tiểu Y Tiên đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi khẽ khép hờ đôi mắt. Thân là Ách Nan Độc Thể, nàng dường như cực kỳ nhạy cảm với một số độc vật. Sau một lát cảm ứng, nàng lại mở mắt ra, ngón tay chỉ về hướng Bắc, nhẹ giọng nói: “Bên kia. Nhanh lên, mùi độc trên người tên kia dù cách xa đến mấy ta cũng có thể ngửi thấy.”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, liếc nhìn Địa Yêu Khôi vẫn luôn theo sát bên mình, bất giác thở dài một hơi. Xem ra hôm nay khó tránh khỏi một trận ác chiến rồi. Bát tinh Đấu Tông, lại còn sở hữu thân thể cường hãn của ma thú, Thiên Hạt Độc Long Thú quả là một đối thủ cực kỳ khó nhằn.

“Hân Lam, lát nữa nếu giao chiến, ngươi cố gắng trốn xa một chút, đừng để bị liên lụy.” Tiêu Viêm quay đầu dặn dò Hân Lam một tiếng, sau đó thân hình khẽ động, nhoáng một cái đã biến mất theo hướng Tiểu Y Tiên vừa chỉ.

Hân Lam khẽ gật đầu. Với thực lực của nàng hiện giờ, căn bản không đủ tư cách tham dự vào cuộc chiến cấp bậc này, dĩ nhiên trốn đi thật xa là tốt nhất.

“Đi thôi. Ngươi nuốt mấy viên Tị Độc Đan mà Tiêu Viêm đưa cho, chỉ cần không chủ động trêu chọc đám độc vật hung ác kia, chúng sẽ không làm phiền ngươi đâu.” Tiểu Y Tiên nhìn Hân Lam mỉm cười, đoạn kéo nàng nhanh chóng đuổi theo Tiêu Viêm phía trước.

Trong lúc nhóm người Tiêu Viêm đang tiến về phía Thiên Hạt Độc Long Thú, ở nơi xa ngay lối vào Lạc Thần Giản lại có một đoàn người khác đi tới, khiến cho nơi đây trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Tại cửa Bắc của Lạc Thần Giản, có rất nhiều bóng người mặc bạch y, hàn khí từ trong cơ thể họ không ngừng tỏa ra, khiến cho nhiệt độ của cả vùng trời đất này cũng hạ xuống rất nhiều.

Đứng trước đám người bạch y là bốn bóng người mang vẻ tang thương, tùy ý đứng đó liền có ba đạo khí tức băng hàn từ từ khuếch tán, tạo ra một cảm giác áp bức vô cùng. Trong bốn người, kẻ khiến người ta chú ý nhất chính là một vị lão giả đứng ở giữa. Toàn thân lão giả này trắng bạc, trong tay cầm một cây trượng đầu rắn bằng bạch ngọc, đầu rắn dữ tợn toát ra một cỗ khí thế cường đại, đôi mắt rắn lộ vẻ âm hàn. So với ba vị lão giả bên cạnh, hắn có vẻ vô cùng bình thường, toàn thân không có nửa điểm năng lượng dao động, thậm chí khuôn mặt già nua cũng dị thường khô héo, hai mắt híp lại, lộ ra vẻ đục ngầu, trông không khác gì những lão già bình thường.

Thế nhưng, điều làm người khác kinh ngạc chính là, vị lão giả trông không có gì đặc biệt kia lại đứng ở vị trí trung tâm, ngay cả ba vị bạch y lão giả với khí tức bàng bạc kia cũng đều đứng sau hắn nửa bước, trên mặt lộ rõ vẻ cung kính.

Xung quanh lối vào Lạc Thần Giản vẫn còn rất đông người xem náo nhiệt, nhưng khi nhìn thấy đội hình bên này cũng đều kinh hãi, đặc biệt là khi thấy hoa văn bông tuyết đặc thù trên y phục của những người này thì lại càng xôn xao hơn.

“Là người của Băng Hà Cốc?”

“Dẫn đầu lại là bốn vị cường giả Đấu Tông?”

“Trời ạ, rốt cuộc Băng Hà Cốc muốn làm gì?”

“Nghe nói Băng Phù và một số đệ tử của ba vị trưởng lão Băng Hà Cốc đều bỏ mạng trong tay Ách Nan Độc Nữ. Xem ra lần này Băng Hà Cốc thật sự nổi giận rồi. Vị lão giả chống gậy kia, nếu ta đoán không lầm, hẳn là Thiên Xà trưởng lão của Băng Hà Cốc. Vị này dù ở trong Băng Hà Cốc cũng là một trong tam đại cự đầu a.”

“Thiên Xà trưởng lão? Không ngờ Băng Hà Cốc lần này ngay cả hắn cũng phái ra. Vị Ách Nan Độc Nữ kia e rằng chạy trời không khỏi nắng rồi.”

Những tiếng bàn tán xôn xao vang lên, nhưng vẫn không làm cho đội ngũ áo trắng có nửa điểm động tĩnh. Vị lão giả chống gậy đứng trước nhất lặng lẽ mở đôi mắt đục ngầu, thản nhiên nói: “Mọi người đã đến đông đủ chưa?”

“Tất cả đã đến, chỉ chờ Xà lão phân phó.” Một bạch y lão giả đứng bên vội vàng đáp lời.

Vị được gọi là Xà lão kia chậm rãi gật đầu, vươn bàn tay khô héo ra, rung nhẹ một cái, hóa ra một tấm băng kính. Trên mặt băng kính hiện lên một bức họa, mà trong đó chính là Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên, Địa Yêu Khôi, thậm chí có cả hình ảnh của Thiên Hỏa Tôn Giả.

“Đây là hình ảnh không trọn vẹn tìm được từ trong linh hồn còn sót lại của những đệ tử Băng Hà Cốc. Không ngờ Ách Nan Độc Nữ còn có viện thủ, chỉ là những kẻ này trông rất lạ mặt, có lẽ là người từ bên ngoài đến Đan Vực. Ha ha, Băng Hà Cốc đã nhiều năm không gặp phải kẻ khiêu khích, tay lão phu cũng có chút ngứa ngáy rồi.” Lão giả chống trượng đầu rắn nghiêng đầu, ánh mắt đảo qua băng kính rồi cất tiếng cười. Tiếng cười tựa như tiếng cú đêm, làm cho người ta có cảm giác lông tóc dựng đứng.

Nghe tiếng cười của hắn, ba vị bạch y lão giả bên cạnh đều rùng mình. Bọn họ biết, nụ cười của hắn càng quỷ dị thì sát ý trong lòng càng thêm đậm đặc.

“Đi thôi, lão phu cũng muốn sớm gặp đám người lạ mặt này một chút.”

“Cường giả Băng Hà Cốc lại dám khiêu khích uy áp của chúng ta.”

Lão giả nhẹ nhàng vung tay, sau đó chống trượng đầu rắn, chậm rãi dẫn đầu đi vào bên trong Lạc Thần Giản. Phía sau, một đám đệ tử Băng Hà Cốc cũng theo sát, di chuyển không một tiếng động, rõ ràng đã được huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt.

Từng ánh mắt dõi theo đám người Băng Hà Cốc cho đến khi họ khuất bóng, mọi người nhìn nhau, trong lòng đều dấy lên nhiệt huyết. Bọn họ biết, Lạc Thần Giản lần này e là không yên bình rồi.

“Tới rồi… tòa thạch bảo kia chính là mục tiêu của chúng ta.”

“Ồ?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm bước chậm lại, ngẩng đầu, hai mắt híp lại nhìn về phía xa. Chỉ thấy bên trong làn độc vụ nồng đậm, một tòa thạch bảo màu trắng đang ẩn hiện.

“Thiên Hạt Độc Long Thú ở trong đó sao?”

Tiêu Viêm xoa xoa đôi bàn tay, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng. Hắn một đường từ Hắc Giác Vực tìm đến Trung Châu, cuối cùng cũng gặp được một con Thiên Hạt Độc Long Thú còn sống.

Tiểu Y Tiên mỉm cười gật đầu, nói: “Ta nghĩ có lẽ nó cũng đã cảm ứng được ta. Dường như độc thú ở cấp bậc này đối với Ách Nan Độc Thể của ta cũng có lực cảm ứng rất nhạy bén.”

“Nếu đã vậy, chúng ta đến gặp con thái cổ độc thú này xem sao. Không biết bộ dạng nó thế nào. Hân Lam, ngươi ở đây chờ, không cần đi theo chúng ta nữa.” Tiêu Viêm mỉm cười dặn dò Hân Lam.

“Vâng.” Hân Lam gật đầu, nhắc nhở: “Vậy, các ngươi phải cẩn thận một chút.”

Tiêu Viêm cười cười, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân thể hóa thành một đạo hắc tuyến, như tia chớp lao về phía tòa thạch bảo. Phía sau, Tiểu Y Tiên và Địa Yêu Khôi cũng theo sát.

Với tốc độ của ba người, chỉ trong chốc lát, họ đã xuất hiện trong phạm vi ngàn mét quanh thạch bảo. Khi đến gần, họ mới thấy được sự khổng lồ của tòa kiến trúc này, trông vô cùng hùng vĩ.

“GÀO!”

Ngay khi ba người đặt chân vào phạm vi ba ngàn mét, mặt đất đột nhiên kịch liệt chấn động. Chợt, một tiếng long ngâm kinh thiên động địa từ trong thạch bảo truyền ra, tựa như cuồng phong cuồn cuộn ập tới, thổi bay tất cả bụi đá trên mặt đất!

“Ha ha, tiểu mỹ nhân, không ngờ ngươi đã tìm tới tận cửa rồi. Nếu đã như vậy thì hãy ngoan ngoãn ở lại làm nữ nhân của ta đi. Bản vương muốn dùng Ách Nan Độc Thể của ngươi để sinh ra hậu duệ hoàn mỹ nhất mang huyết mạch thuần khiết nhất cho bản vương!”

Tiếng long ngâm vang vọng không ngớt, tiếng cười to như sấm rền liên tục từ trong thạch bảo truyền ra, sau đó khuếch tán ra như sóng xung kích.

Tiếng cười vừa dứt, chỉ nghe một tiếng kình phong sắc bén vang lên, một thân ảnh màu đỏ như ánh chớp từ trong thạch bảo lao ra. Một đôi long dực dài gần mười trượng mở rộng, phía sau là một chiếc đuôi bọ cạp đỏ như máu dài gần chục thước, đầu nhọn trên đuôi lộ ra hàn quang sắc bén.

Thân ảnh đó lơ lửng trên không trung, phía sau là vầng trăng tròn.

Hai cánh duỗi ra, đuôi độc vung vẩy, nó ngửa mặt lên trời gầm thét, độc khí ngập trời!

Ba người Tiêu Viêm cũng chậm rãi dừng lại, nhìn vào bóng người đang dang rộng long dực trên bầu trời, cảm nhận được một cỗ khí thế ngút trời, trong mắt cũng xẹt qua vẻ kinh ngạc. Đây chính là Thiên Hạt Độc Long Thú trong truyền thuyết sao?

“Quả nhiên rất mạnh. Nhưng mà ma hạch và tinh huyết của nó, chúng ta lấy chắc rồi.”

Tiêu Viêm liếm môi, trong mắt lộ ra chiến ý nồng đậm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!