Nhìn thân ảnh độc khí ngập trời, đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Y Tiên lóe lên vẻ kinh ngạc. Thực lực của Thiên Hạt Độc Long Thú quá khủng bố, muốn bắt nó xem ra không thể tránh khỏi một trận ác chiến.
Thân ảnh huyết hồng lơ lửng giữa chân trời, đôi long dực khổng lồ sau lưng chậm rãi vỗ, mang theo từng trận cuồng phong. Nhưng, ngoại trừ đôi cánh sau lưng cùng chiếc hạt vĩ [1] sắc bén, ngoại hình của Thiên Hạt Độc Long Thú không khác gì nhân loại. Hơn nữa, dung mạo nó lại vô cùng tuấn mỹ, thậm chí mơ hồ còn toát ra vài phần yêu dị.
Thiên Hạt Độc Long Thú chậm rãi hạ xuống, dừng lại giữa không trung, ánh mắt nó đảo qua Tiểu Y Tiên rồi chạm phải Tiêu Viêm, chau mày nói: “Ta còn đang tự hỏi kẻ trẻ tuổi như ngươi sao lại có lá gan lớn đến vậy, hóa ra là có người tương trợ. Có điều, chỉ với thực lực Nhị tinh Đấu Tông của tiểu tử này thì ngay cả tư cách để bản vương ra tay cũng không có!”
“Ta chỉ đến tìm ngươi đòi một vật mà thôi!” Tiểu Y Tiên mỉm cười, nhẹ giọng nói.
“Ồ? Không thành vấn đề! Chỉ cần ngươi chịu ở lại làm nữ nhân của bản vương, đừng nói một vật, cho dù là nhiều thứ hơn nữa bản vương cũng cho ngươi!” Nghe vậy, Thiên Hạt Độc Long Thú cười lớn, ánh mắt lóe lên những tia dâm tà nhìn chằm chằm vào thân thể động lòng người của Tiểu Y Tiên.
Bao năm qua, Thiên Hạt Độc Long Thú chưa từng gặp nữ nhân nào khiến hắn động lòng đến thế, tất cả là do sự hấp dẫn của Ách Nan Độc Thể. Thân là độc thú, Ách Nan Độc Thể đối với hắn chính là loại độc dược chí mạng khiến linh hồn phải run rẩy trong khoái cảm tột cùng. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Y Tiên, hắn đã quyết rằng, nữ nhân này nhất định phải thuộc về hắn.
“Nếu đã như vậy, ngươi hãy giao ma hạch ra đây!” Ánh mắt của Thiên Hạt Độc Long Thú khiến đôi mắt Tiểu Y Tiên xẹt qua một tia hàn quang, nàng thản nhiên nói.
Nụ cười trên khuôn mặt Thiên Hạt Độc Long Thú dần tắt ngấm, vẻ tuấn mỹ trở nên âm trầm, hắn liếm môi nói: “Xem ra, thiện giả bất lai, lai giả bất thiện. Nếu là kẻ khác dám nói vậy trước mặt bản vương, giờ này đã là một cỗ tử thi. Nhưng, vì ngươi khiến ta mê muội đến vậy nên tội mạo phạm này, cứ để cho tên nam tử ngươi mang đến gánh thay!” Vừa dứt lời, Thiên Hạt Độc Long Thú vỗ mạnh đôi cánh, thân hình hắn liền biến mất tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc Thiên Hạt Độc Long Thú biến mất, hai mắt Tiêu Viêm híp lại. Cùng lúc đó, ngân quang dưới chân hắn lóe lên, thân hình nhanh chóng lùi lại mấy bước.
“Xoẹt!”
Khi Tiêu Viêm vừa lùi lại, một móng tay màu đỏ sắc bén như thần binh lướt qua nơi hắn vừa đứng, không gian nơi đó tức thì xuất hiện những khe nứt đen nhánh.
“Hửm?”
Một kích thất bại, trong hư không nhất thời truyền ra một tiếng hô đầy ngạc nhiên. Ngay sau đó, thân hình Thiên Hạt Độc Long Thú quỷ dị hiện ra, ánh mắt hắn liếc nhìn Tiêu Viêm, khẽ hừ một tiếng. Một đạo hư ảnh chớp mắt lướt tới, xé rách không gian xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm, chiếc hạt tiêm [2] dị thường sắc nhọn lóe lên, nơi đầu mũi ánh lên màu đỏ tươi, hiển nhiên là kịch độc.
Hạt tiêm nhanh như chớp xuyên qua trán Tiêu Viêm nhưng lại không có lấy một giọt máu tươi nào bắn ra.
“Tàn ảnh?”
Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Thiên Hạt Độc Long Thú xẹt qua một tia kinh ngạc, hắn liếc nhìn ra xa, một thân ảnh đang chậm rãi hiện ra cách đó hơn mười trượng, chính là Tiêu Viêm.
“Tiểu tử khá lắm, không ngờ lại xem thường ngươi rồi!” Thấy Tiêu Viêm né được hai đòn công kích liên tiếp, Thiên Hạt Độc Long Thú không khỏi kinh ngạc. Nhưng chưa đợi hắn có phản ứng gì thêm, một luồng đấu khí màu tro tím đã xé gió bay đến.
“Hắc hắc! Tiểu mỹ nhân, chút công kích cỏn con này đối với bản vương chẳng là gì cả!” Cảm nhận được kình phong sắc bén sau lưng, Thiên Hạt Độc Long Thú khẽ cười, hạt tiêm sau lưng đâm ra nhanh như cắt, dễ dàng cắt đứt luồng đấu khí kia.
“Bất kể các ngươi đến đây vì lý do gì, đã đến thì đừng mong rời đi!” Ánh mắt Thiên Hạt Độc Long Thú đảo qua Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên rồi cười lớn. Sau đó, hắn dang hai tay, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng vang dội.
Theo tiếng gầm khuếch tán, mảnh thiên địa xung quanh lại một lần nữa chấn động. Từng đạo thanh âm ầm ầm vang vọng, hai người Tiêu Viêm nhìn lại thì thấy vô số hắc tuyến đang từ phía chân trời cuồn cuộn kéo tới như thủy triều, độc khí lượn lờ ngưng tụ thành từng đám mây độc khổng lồ.
“Cẩn thận, đó đều là độc thú trong Lạc Thần Giản!” Thân hình khẽ động, Tiểu Y Tiên xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm, trầm giọng nói.
Trong lúc Tiểu Y Tiên nói, những hắc tuyến kia đã dần tiếp cận. Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua, phát hiện bên trong chính là một biển độc thú rậm rạp, dày đặc như rừng, ngưng tụ giữa hư không.
Hắc tuyến kia chính là do độc khí từ thân thể bọn chúng tiết ra mà thành. Cảnh tượng này khiến sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng hẳn. Trong đám độc khí rậm rạp kia, hắn còn cảm nhận được hai cỗ khí tức không hề thua kém mình. Tuy chúng so với Thiên Hạt Độc Long Thú thì kém hơn rất nhiều nhưng cũng đã đạt đến cấp bậc Tứ tinh Đấu Tông.
“Bản vương là chúa tể của khu vực này, các ngươi tự tiện xông vào đây thì sinh tử của các ngươi tự nhiên sẽ do bản vương phán xét!” Khuôn mặt Thiên Hạt Độc Long Thú hiện lên vẻ âm trầm, cười gằn.
“Những độc thú kia, hai người chúng ta đối phó. Thiên Hạt Độc Long Thú giao cho Địa Yêu Khôi cùng Diệu lão tiên sinh là được!” Đối với vẻ kiêu ngạo của Thiên Hạt Độc Long Thú, Tiêu Viêm cười nhạt. Ngón tay hắn búng ra, Địa Yêu Khôi liền xuất hiện, tay còn lại khẽ vỗ lên Nạp Giới, linh hồn hư ảo của Thiên Hỏa tôn giả cũng phiêu đãng hiện ra.
“Chậc chậc, tiểu tử khá lắm, ngươi đối tốt với lão phu thật đấy! Lại tìm đến một tên gia hỏa khó nhằn thế này…” Thiên Hỏa tôn giả vừa hiện ra, nhìn thấy độc khí ngập trời của Thiên Hạt Độc Long Thú, không khỏi kinh hãi nói: “Sức chiến đấu của tên này chỉ sợ còn mạnh hơn cả Phí Thiên. Sao ngươi lại đi gây chuyện với hắn chứ!”
“Không còn cách nào khác, luyện chế thân thể cho ngài không phải cần tinh huyết của Thất giai ma thú sao!” Tiêu Viêm nhún vai, cười nói.
Nghe vậy, Thiên Hỏa tôn giả nhất thời im lặng, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Được rồi, được rồi, tiểu tử ngươi thắng. Nhưng một mình ta không thể thu thập hắn được!” Tuy linh hồn lực của Thiên Hỏa tôn giả tương đối mạnh mẽ, nhưng nếu thật sự chiến đấu với cường giả như Thiên Hạt Độc Long Thú thì vẫn còn kém một chút. Hơn nữa, thi triển đấu kỹ cũng gặp nhiều bất lợi.
“Địa Yêu Khôi sẽ toàn lực tương trợ lão nhân gia ngài! Như vậy được không?” Tiêu Viêm chỉ vào Địa Yêu Khôi bên cạnh, cười nói.
Thấy thế, Thiên Hỏa tôn giả mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Hiện giờ, sức chiến đấu của Địa Yêu Khôi không kém gì Bát tinh Đấu Tông. Có nó trợ giúp, đối phó với tên kia cũng có thêm vài phần nắm chắc.
Thời điểm Địa Yêu Khôi cùng Thiên Hỏa tôn giả xuất hiện, nụ cười trên khuôn mặt Thiên Hạt Độc Long Thú cũng lạnh đi: “Hóa ra đã có chuẩn bị mà đến!”
Tiêu Viêm cười nhạt, không để ý đến Thiên Hạt Độc Long Thú. Hắn liếc mắt nhìn đạo hắc tuyến đang ầm ầm kéo đến, sau đó chuyển hướng sang Thiên Hỏa tôn giả, nói: “Diệu lão tiên sinh, phiền ngài nhanh tay một chút! Những độc vật này, ta và Tiểu Y Tiên sẽ chặn lại!”
“Ừm, không thành vấn đề, có Địa Yêu Khôi tương trợ, thu thập hắn cũng không khó!” Thiên Hỏa tôn giả chậm rãi gật đầu.
“Lão già nhà ngươi chỉ giỏi khoác lác! Bản vương là người của Hạt Long Tộc, các ngươi gây khó dễ cho ta được sao?” Ánh mắt Thiên Hạt Độc Long Thú đầy âm trầm, lạnh lùng nói.
“Hạt Long Tộc?” Tiêu Viêm nhíu mày. Chủng tộc này trong giới ma thú vô cùng cường hãn, danh tiếng cũng không hề nhỏ. Bởi vì, nghe nói mỗi thành viên trong tộc đều mang trong mình một tia huyết mạch của Cổ Long.
Cổ Long chính là Thái Hư Cổ Long thần bí – một tồn tại trong truyền thuyết trên Đấu Khí đại lục, rất ít người từng thấy qua tung tích của bọn họ. Trong giới ma thú, những ma thú chỉ cần có một ít liên quan đến Thái Hư Cổ Long thì đều là những tồn tại cường đại. Giống như con Thiên Hạt Độc Long Thú trước mặt, với thực lực Bát tinh Đấu Tông của nó, nhìn khắp Đấu Khí đại lục, tuyệt đối được xem là cường giả nhất lưu.
Hơn nữa, số lượng tộc nhân của Hạt Long Tộc còn nhiều hơn so với Thái Hư Cổ Long. Bởi vậy, trong giới ma thú, tuy nói kém hơn Thiên Yêu Hoàng Tộc, nhưng bọn họ cũng được tính là một trong những tộc đứng đầu.
Tiêu Viêm chưa từng nghĩ tới Thiên Hạt Độc Long Thú lại là tộc nhân của Hạt Long Tộc, nhưng hiện giờ, tên đã lên cung, đừng nói hắn là tộc nhân Hạt Long Tộc, cho dù là tộc nhân của Thái Hư Cổ Long cũng phải động thủ.
“Diệu lão tiên sinh, động thủ!” Ánh mắt hướng về Thiên Hỏa tôn giả, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên lạnh lẽo, chậm rãi nói.
Nương theo tiếng nói của Tiêu Viêm vừa dứt, đôi mắt trống rỗng của Địa Yêu Khôi chợt lóe hàn quang, ngân quang quanh thân thể sáng rực. Không chút do dự, thân hình Địa Yêu Khôi lóe lên, trực tiếp lao về phía Thiên Hạt Độc Long Thú.
Nhìn thấy Địa Yêu Khôi lao tới, sắc mặt Thiên Hạt Độc Long Thú trở nên âm trầm, sát ý tuôn trào, hắn cười giận dữ: “Các ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho các ngươi. Một lũ kiến hôi!”
Thân hình Thiên Hỏa tôn giả khẽ run lên rồi biến mất một cách quỷ dị, một tiếng cười sang sảng mang theo hào khí vang lên: “Ha ha! Lũ kiến hôi? Nếu không phải lão phu mất đi thân thể, ngươi trong mắt lão phu cũng chỉ như con kiến mà thôi. Nhưng dù vậy, tinh huyết của ngươi, hôm nay lão phu quyết lấy cho bằng được!”
Chú thích:
[1] hạt vĩ: đuôi bọ cạp
[2] hạt tiêm: mũi nhọn ở đuôi bọ cạp
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩