Ánh mắt rời khỏi Thiên Hạt Độc Long Thú đang lao thẳng đến chỗ Địa Yêu Khôi và Thiên Hỏa tôn giả, Tiêu Viêm quay sang nhìn về phía đàn độc thú đang ùn ùn kéo đến, khiến mặt đất rung chuyển ầm ầm. Khi chúng đến gần hơn, hắn thấy giữa vô số độc thú là một đầu ma thú có hình thể khổng lồ, trên lưng có hai bóng người đang đứng. Tiêu Viêm có thể cảm nhận được khí tức cường hãn từ cơ thể hai người này lan tỏa ra.
“Thiên Hạt Độc Long Thú quả không hổ là bá chủ một phương của Lạc Thần Giản. Dưới trướng nó lại có hai gã thủ hạ thực lực cao cường như vậy!” Hai mắt Tiêu Viêm khẽ híp lại, nhìn chăm chú vào hai bóng người kia rồi nói.
“Hai kẻ đó giao cho ta, ngươi ngăn đàn thú kia lại, thế nào?” Tiểu Y Tiên thản nhiên cười, nói.
“Không thành vấn đề!” Nghe vậy, Tiêu Viêm không chút do dự đáp lời.
“Chỉ là hai kẻ có thực lực Tứ tinh Đấu Tông mà thôi, thương thế của ta hiện giờ đã hồi phục gần như hoàn toàn, thu thập bọn chúng không khó!” Tiểu Y Tiên cười nói. “Nhưng đàn thú bên kia có số lượng cực kỳ khổng lồ, ngươi phải cẩn thận, coi chừng lật thuyền trong mương!”
“Một đám nghiệt súc, có thể lật thuyền sao?!” Tiêu Viêm cười lớn, hào khí ngút trời.
“Lũ kiến hôi các ngươi dám đến lãnh địa của ta giương oai, quả nhiên không biết chữ “chết” viết thế nào!” Tiếng cười của Tiêu Viêm vừa dứt, hai bóng người đứng trên con ma thú khổng lồ đã gầm lên. Chợt “vút vút”, hai tiếng xé gió vang lên, hai đạo thân ảnh kia đã xuất hiện cách hai người Tiêu Viêm hơn trăm thước.
Hai bóng người này có ngoại hình vô cùng quái dị, thân thể cực kỳ không cân xứng. Một kẻ mập mạp như quả cầu thịt, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung lên. Kẻ còn lại thì gầy trơ cả xương, trông như cây tre khô, trong mắt lóe lên vẻ âm hiểm, gian trá.
Nhìn hai người này, Tiêu Viêm không khỏi ngẩn ra, cảm thấy có chút buồn cười vì ngoại hình của chúng thật sự quá kỳ dị.
“Cút khỏi Thiên Hạt Vực, nếu không, chết!” Gã mập mạp mắt lộ hung quang, gắt gao nhìn chằm chằm hai người Tiêu Viêm. Bàn tay hắn nắm chặt, một thanh cự chùy to lớn liền xuất hiện. Cự chùy tùy ý vung lên đã tạo ra những tiếng nổ trầm đục không ngừng, chấn cho mặt đất nứt ra những khe hở sâu hoắm.
Bên cạnh hắn, gã gầy trơ xương với ánh mắt nham hiểm đảo qua hai người Tiêu Viêm. Sau đó, hắn nhanh chóng liếc nhìn về phía Thiên Hạt Độc Long Thú, nơi đó đã bùng nổ một trận đại chiến kinh thiên động địa. Cả ba người đang giao chiến đều có thực lực cỡ Bát tinh Đấu Tông, động tĩnh tạo ra tự nhiên không hề nhỏ. Từng luồng sóng năng lượng khủng bố không ngừng khuếch tán, dù cách một khoảng rất xa nhưng vẫn có thể cảm nhận được uy áp ẩn chứa bên trong.
“Những kẻ này đột nhiên đến Thiên Hạt Vực làm gì? Thực lực của hai người đang giao thủ với thủ lĩnh cũng không tầm thường. Hơn nữa, hai kẻ trước mặt mình cũng chẳng phải hạng vô dụng!” Ánh mắt gã gầy lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Bọn chúng giao cho ta, đàn thú kia đã tiến tới rồi, ngươi sang đó động thủ đi! Nghe nói Thiên Hạt Độc Long Thú có thể mượn độc khí từ đàn thú này, ngươi mau chóng đuổi chúng đi!” Hai tay Tiểu Y Tiên nắm lại, đấu khí màu nâu tím hùng hậu tựa như những dải lụa uốn lượn trong lòng bàn tay. Nàng nhắc nhở Tiêu Viêm một tiếng rồi di chuyển đến chỗ hai gã mập gầy.
“Yêu nữ! Ngươi muốn chết, lão tử ta cũng không thương hương tiếc ngọc đâu!”
Thấy Tiểu Y Tiên lao tới, tên béo nổi giận gầm lên một tiếng. Hắn hung bạo xông đến, mặt đất rung chuyển dưới mỗi bước chân, trông như một ngọn núi nhỏ đang di động. Cự chùy trong tay hắn vung lên, mang theo những tiếng nổ vang rền mà công kích Tiểu Y Tiên.
“Keng!”
Một luồng đấu khí hùng hậu tuôn ra, va chạm cực mạnh với cự chùy. Tiếng kim loại chói tai vang lên, hoa lửa bắn tung tóe, thanh cự chùy khổng lồ kia lập tức bị đánh bay, thân hình tên mập cũng lảo đảo lùi lại.
“Ả đàn bà này thật hung hãn, ngươi còn làm cái khỉ gì mà chưa động thủ hả?” Một kích thất bại, sắc mặt tên mập biến đổi, trầm giọng quát về phía tên gầy.
Nghe tiếng quát của tên mập, gã gầy nhướng mày, bàn tay nắm chặt, hai thanh chủy thủ sắc bén xuất hiện. Bàn chân hắn dậm mạnh xuống đất, “xuy” một tiếng liền hóa thành một bóng ảnh mơ hồ, bắn thẳng đến chỗ Tiểu Y Tiên.
Hai kẻ béo gầy cùng liên thủ công kích nhưng Tiểu Y Tiên lại không chút bối rối. Nàng di chuyển với bộ pháp tao nhã thong dong, đôi tay mỗi lần huy động đều mang theo đấu khí mạnh mẽ khiến cả hai phải vội vàng né tránh, không dám dính vào dù chỉ một chút.
Thấy phía Tiểu Y Tiên không có vấn đề gì, Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm. Hắn ngẩng đầu nhìn đoàn độc thú đang ngày càng áp sát, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, thân hình lóe lên rồi hiện ra giữa không trung. Thủ ấn vừa kết, một ngọn lửa vô hình - Vẫn Lạc Tâm Viêm - liền tách ra từ Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, lơ lửng trước mặt hắn.
Đôi mắt khép hờ, hai tay mở ra, tâm niệm Tiêu Viêm vừa động, Vẫn Lạc Tâm Viêm trước mặt liền run lên, sau đó hóa thành một luồng sóng gợn vô hình, khuếch tán ra bốn phía.
Luồng sóng vô hình bất ngờ lan tỏa, trong chớp mắt đã tiếp xúc với đàn độc thú, khiến từng tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp không gian. Thanh thế vốn mênh mông cuồn cuộn của đàn độc thú lập tức trở nên hỗn loạn. Trên thân thể một vài con ma thú còn bốc lên từng làn khói trắng.
“Phốc! Phốc! Phốc!”
Lại một đợt sóng vô hình khuếch tán tới, trong đàn độc thú nhất thời xuất hiện những đốm lửa. Vô số độc thú bị tâm hỏa thiêu đốt từ bên trong, trông như những quả cầu lửa di động. Chịu đựng sự đau đớn tột cùng, chúng điên cuồng chạy tán loạn về bốn phía, một lát sau liền ngã quỵ xuống đất, hóa thành tro tàn.
Trong đàn độc thú, một số con đã khai mở linh trí nhưng vẫn chưa đạt đến cảnh giới hóa hình. Chúng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ loại tâm hỏa công kích linh hồn này. Những con ma thú có linh trí như vậy cũng không điên cuồng như đồng loại, chúng biết rõ phía trước là tử địa nên không dám đâm đầu vào.
Đương nhiên, ma thú đã khai mở linh trí chỉ chiếm số ít. Phần lớn vẫn là những ma thú hành động theo bản năng, dưới sự khống chế của Thiên Hạt Độc Long Thú mà điên cuồng tiến tới. Nhưng phạm vi công kích của Vẫn Lạc Tâm Viêm quá rộng lớn, phàm là ma thú bước vào phạm vi trăm mét quanh Tiêu Viêm, không một con nào ngoại lệ, đều vang lên tiếng “phốc phốc” rồi hóa thành tro bụi.
Dù vậy, vẫn có vô số ma thú hung hãn không sợ chết liên tục xông lên. Chẳng mấy chốc, bình nguyên bên dưới đã phủ một lớp tro cốt dày đặc, trông vô cùng lạnh lẽo.
Ma thú xông lên ngày càng nhiều, Tiêu Viêm không khỏi chau mày. Hắn liếc nhìn đám mây độc khí lơ lửng trên đầu đàn ma thú. Nếu cứ tiếp tục thế này, không biết phải giết đến bao giờ. Những con ma thú bị Thiên Hạt Độc Long Thú khống chế, căn bản không biết sợ hãi là gì.
“Rống!”
Trong lúc Tiêu Viêm đang trầm ngâm, một tiếng long ngâm vang dội đột nhiên vang lên. Đàn thú trước mặt hắn nhất thời xôn xao, đám mây độc khí trên không trung bắt đầu cuộn trào, bay về phía Thiên Hạt Độc Long Thú đang giao chiến.
Thấy vậy, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến. Hiện giờ, Thiên Hạt Độc Long Thú rõ ràng đã không chịu nổi sự liên thủ của Thiên Hỏa tôn giả và Địa Yêu Khôi. Nếu để nó hấp thu được đám mây độc khí này, e rằng sẽ có biến cố.
“Ngươi muốn mượn lực từ đám mây độc khí này, ta liền phá hủy nó!”
Trong mắt lóe lên hàn quang, Tiêu Viêm thu Vẫn Lạc Tâm Viêm vào cơ thể, nhanh chóng dung hợp với Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, cuối cùng ngưng tụ thành Lưu Ly Liên Tâm Hỏa. Thủ ấn của hắn biến đổi, ngọn hỏa diễm xanh biếc bay vút lên cao, sau đó biến ảo liên tục rồi hóa thành một đầu Hỏa Lang khổng lồ dài hơn mười trượng.
Hỏa Lang vừa xuất hiện, nhiệt độ xung quanh lập tức tăng vọt, độc vụ gần đó nhanh chóng bị thiêu đốt, tan biến.
Sau khi đầu Hỏa Lang do Lưu Ly Liên Tâm Hỏa ngưng tụ thành hình, đàn ma thú bên dưới nhất thời xôn xao bất an. Đối với loại dị hỏa chí dương chí cương này, chúng nó cảm thấy sợ hãi và kiêng kỵ tột độ.
“Dị hỏa?”
Thiên Hạt Độc Long Thú đang khổ chiến với Thiên Hỏa tôn giả và Địa Yêu Khôi, khi thấy Tiêu Viêm triệu hồi Hỏa Lang, sắc mặt nó nhất thời biến đổi.
“Hắc hắc, bây giờ không phải lúc để ngươi phân tâm đâu!” Tâm niệm của Thiên Hạt Độc Long Thú vừa chuyển, một tiếng cười lạnh đột nhiên vang lên từ sau lưng nó, theo sau là một chưởng ẩn chứa kình lực mạnh mẽ đánh thẳng vào lưng.
“Phụt!”
Trúng phải đòn nghiêm trọng, Thiên Hạt Độc Long Thú lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu này vừa phun ra, nó lại phun thêm một ngụm nữa, vì ngay sau đòn của Thiên Hỏa tôn giả, Địa Yêu Khôi cũng đã nhanh chóng tung ra một quyền mạnh mẽ.
“Hỗn đản! Bổn vương quyết không tha cho các ngươi!” Bị một quyền nặng tựa thái sơn của Địa Yêu Khôi đánh bay, sắc mặt Thiên Hạt Độc Long Thú trở nên tím tái, rống giận.
“Hạt Long Thôn Thiên!” Trong lúc lùi lại, Thiên Hạt Độc Long Thú gầm lên một tiếng, thân hình nó bỗng nhiên bành trướng. Trong chớp mắt, nó đã hóa thành một đầu cự thú dữ tợn dài chừng trăm trượng. Cự thú ngẩng đầu, há miệng hướng về phía đám mây độc khí do vạn thú tụ thành mà thôn phệ.
“Thôn Thiên? Nằm mơ!”
Tiêu Viêm thấy thế liền cười lạnh. Thủ ấn hắn biến đổi, Hỏa Lang trên không trung lập tức phun ra một cột lửa khổng lồ, trực tiếp bắn vào giữa đám mây độc khí. Dị hỏa nóng bỏng kinh người khiến đám mây độc khí bốc lên vô số khói trắng, độc khí khủng bố ngưng tụ bên trong tựa như quả bóng bị đâm thủng, nhanh chóng tiêu tán.
Vì bị Dị hỏa đốt cháy, lượng độc khí mà Thiên Hạt Độc Long Thú hút vào cơ thể cực kỳ ít ỏi. Vì thế, nó nổi trận lôi đình, đôi đồng tử đỏ như máu gắt gao nhìn về phía Tiêu Viêm, cái đuôi bọ cạp dài chừng mười thước xé rách không khí, bắn thẳng tới hắn.
Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, thủ ấn vừa động, Hỏa Lang liền lao xuống chặn lại. Mặc dù bị cái đuôi độc xuyên thủng thân thể, nhưng nhiệt độ cực nóng ẩn chứa trong Hỏa Lang đã khiến cái đuôi độc vang lên tiếng “xèo xèo”.
“Gào…”
Cơn đau nhức từ đuôi truyền đến khiến Thiên Hạt Độc Long Thú phải ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng thê lương thảm thiết. Tiếng kêu vừa dứt, một bóng ảnh màu bạc đã xuất hiện trên đỉnh đầu nó, không chút khách khí hung hăng oanh kích vào mắt của Thiên Hạt Độc Long Thú.
“Phụt!”
Một tiếng trầm đục vang lên. Trên bầu trời, máu tươi bắn tung tóe, tựa như một trận mưa máu. Trúng phải đòn chí mạng như vậy, thân hình khổng lồ của Thiên Hạt Độc Long Thú rơi thẳng xuống, va đập thật mạnh lên mặt đất khiến cả khu rừng rung chuyển dữ dội.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh