Phụt!
Máu tươi phun ra, thân hình Thiên Xà từ trên không trung rơi thẳng xuống. Mãi đến khi chỉ còn cách mặt đất vài chục trượng, hắn mới miễn cưỡng ổn định lại thân hình, trên khuôn mặt khô héo hiện lên một vẻ tái nhợt bệnh tật.
“Thình thịch! Thình thịch!”
Sau khi Thiên Xà bị đẩy lui, một vài đệ tử tinh nhuệ của Băng Hà Cốc vốn đã bị thương nặng liền ngã quỵ, rơi xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Chỉ có ba gã trưởng lão mới miễn cưỡng ổn định được thân hình, nhưng khuôn mặt cũng tràn ngập vẻ kinh hãi. Bọn họ không thể ngờ rằng đấu khí do tất cả mọi người ngưng tụ lại cũng không chịu nổi một kích của người trước mặt. Cường giả Đấu Tôn quả nhiên không thể dùng số lượng để chiến thắng.
“Kẻ này lại có thể điều khiển không gian chi lực đến trình độ này, hoàn toàn không giống một người vừa mới đột phá Đấu Tôn!”
Ổn định lại thân hình, khuôn mặt Thiên Xà cũng hiện lên vẻ khiếp sợ, ánh mắt lóe lên, nhanh chóng lướt qua mấy tên đệ tử Băng Hà Cốc đã bị chấn cho hôn mê.
“Sự việc hôm nay là do Băng Hà Cốc chúng ta đã tính sai. Có kẻ này bảo vệ đám người Ách Nan Độc Nữ, chỉ dựa vào một mình lão phu thì không thể bắt được bọn chúng, chỉ đành quay về bẩm báo với Cốc chủ!” Thiên Xà không hổ là một con cáo già, chỉ sau một lần giao thủ đã biết nhiệm vụ lần này không thể hoàn thành, lập tức cắn răng đưa ra quyết định.
Hắn nhanh chóng ngưng tụ hàn khí nơi bàn tay, sau đó đấm mạnh một quyền vào không gian hư vô. Một quyền tung ra, không gian liền vặn vẹo tột độ, ngay sau đó, một không gian thông đạo đen kịt hiện ra.
“Băng Khiếu, theo ta!” Không gian thông đạo vừa mở, bàn tay Thiên Xà lập tức phát lực, một luồng hấp lực kéo ba lão giả áo trắng đến bên cạnh, thân hình vừa động, dường như muốn chui vào trong đó.
“Đừng để hắn chạy thoát!” Khi không gian thông đạo xuất hiện, Tiêu Viêm cũng vội vàng quát lên.
Chuyện đã đến nước này, không cần Tiêu Viêm nhắc nhở, Thiên Hỏa tôn giả đã có phản ứng. Bàn tay lão nhanh chóng hướng về không gian thông đạo rồi nắm chặt lại. Một luồng dao động vô hình cấp tốc khuếch tán, không gian thông đạo đang mở ra đột nhiên có dấu hiệu khép lại.
Thấy không gian thông đạo sắp đóng lại, sắc mặt Thiên Xà đại biến, hàn quang trong mắt chớp động, hung hăng vỗ một chưởng lên lưng một gã trưởng lão áo trắng, hàn khí khủng bố bùng phát, chấn văng hắn ra ngoài.
“Ầm!”
Vị trưởng lão kia vừa bị chấn bay đi, ám kình mà Thiên Xà giấu trong cơ thể hắn cũng bộc phát. Hàn băng bắt đầu lượn lờ quanh thân thể hắn, rồi một tiếng “bùm” vang lên, thân thể hắn nổ tung!
Vô số mảnh băng văng ra khắp nơi, một luồng khí lưu kinh người trong chớp mắt khuếch tán ra. Dưới tình huống này, vô hình kình lực phát ra từ tay Thiên Hỏa tôn giả cũng gặp phải trở ngại, không thể tiếp tục lan tỏa.
Khi thân thể tên trưởng lão kia nổ tung, Thiên Hỏa tôn giả khẽ chau mày. Lão gia hỏa này quả thật ngoan độc, không chút do dự ra tay với đồng bọn.
Tay áo Thiên Hỏa tôn giả nhẹ nhàng vung lên, không gian dao động như sóng gợn, khuếch tán ra xung quanh, ngăn chặn luồng khí do tên trưởng lão tự bạo gây ra, sau đó nhanh chóng tiến tới chỗ Thiên Xà.
Thấy một cường giả Đấu Tông tự bạo cũng không có tác dụng gì lớn, sắc mặt Thiên Xà biến đổi, trong mắt lóe lên hàn quang sắc lẹm.
Nhìn thấy hàn quang trong mắt Thiên Xà, trong lòng hai tên trưởng lão còn lại cũng lạnh toát, thân hình vừa định động đậy, không hẹn mà cùng muốn chạy trốn. Nhưng ý niệm đó vừa mới nảy sinh, Thiên Xà đã cười lạnh một tiếng, bàn tay nhanh như chớp hướng đến lưng hai người, kình lực cuồng bạo điên cuồng tuôn ra.
Do không kịp đề phòng, hàn khí kinh khủng liền tràn vào cơ thể hai trưởng lão, đấu khí đang lưu chuyển trong người họ lập tức ngưng đọng, sau đó bành trướng nhanh chóng.
“Bùm! Bùm!”
Lại hai tiếng nổ lớn vang lên, một luồng sóng khí băng hàn càng thêm cường hãn dữ dội tuôn ra, nhanh như chớp khuếch tán. Những tảng đá lớn trên mặt đất trong nháy mắt nổ tung thành bụi phấn. Những đệ tử Băng Hà Cốc đang hôn mê cũng nhanh chóng biến thành những pho tượng băng, sinh cơ trong cơ thể cấp tốc tiêu tán. Hai luồng khí băng hàn này khiến cho vô hình lực do Thiên Hỏa tôn giả phát động bị chấn tan, mà cùng lúc đó, Thiên Xà với sắc mặt tái nhợt đã chui vào không gian thông đạo rồi biến mất.
“Non xanh còn đó, nước biếc còn đây, chuyện hôm nay chưa xong đâu. Các ngươi cứ đợi người của Băng Hà Cốc chúng ta đến truy sát đi!”
Lúc Thiên Xà biến mất, một thanh âm oán độc từ trong không gian thông đạo chậm rãi truyền ra, vang vọng khắp sơn cốc.
Để Thiên Xà chạy thoát thành công, Thiên Hỏa tôn giả nhíu mày. Lão cũng không ngờ được, kẻ này chưa đạt đến Đấu Tôn mà đã có thể mở không gian bỏ chạy. Lão cũng đã đánh giá thấp sự độc ác, xảo quyệt của Thiên Xà, vì để chạy trốn mà hắn không chút do dự đem ba vị trưởng lão Đấu Tông ra làm vật hi sinh.
“Hắn thoát rồi sao?” Tiểu Y Tiên chau mày, thấp giọng hỏi.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, có chút tiếc nuối, nhìn qua Thiên Hỏa tôn giả nói: “Diệu lão tiên sinh mới khôi phục lại thân thể, tuy linh hồn lực lượng trong nháy mắt được tăng vọt nhưng đấu khí trong cơ thể người vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn trong thời gian ngắn. Lúc chiến đấu, phần lớn người đều dựa vào linh hồn lực lượng, nếu không thì Thiên Xà cũng không thể chạy thoát được!”
Thân hình Thiên Hỏa tôn giả vừa động liền xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Vốn dĩ có thể phá hủy không gian thông đạo kia, nhưng lão gia hỏa đó thực sự quá ác độc, trực tiếp cho nổ tung ba cường giả Đấu Tông.”
Tiêu Viêm gật đầu, cười nói: “Chỉ cần dọa lui lão gia hỏa kia là được rồi. Hiện tại, chúng ta chưa thể đối chọi với Băng Hà Cốc, phải tìm một nơi bí mật để giải quyết Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên trước đã. Đợi đến khi nàng hoàn toàn khống chế được Ách Nan Độc Thể, cho dù Băng Hà Cốc muốn động đến chúng ta cũng phải suy nghĩ kỹ càng. Hai cường giả Đấu Tôn, dù là ở Trung Châu cũng là một thế lực cực kỳ cường hãn.”
Thiên Hỏa tôn giả khẽ gật đầu. Hắn tuy đã có được thân thể như ý muốn, nhưng vẫn chưa chân chính có được thực lực Đấu Tôn, phải đợi đến khi hoàn toàn quen thuộc với thân thể mới này mới được.
“Đi đâu cũng được, tùy ngươi quyết định. Ngươi đã cho lão phu cơ hội sống lại lần thứ hai, phần nhân tình này, lão phu sẽ trả ngươi!” Thiên Hỏa tôn giả vuốt ve chòm râu, hướng về phía Tiêu Viêm cười nói.
Tiêu Viêm cười, hơi trầm ngâm nói: “Thiên Xà đã trốn thoát, như vậy, không lâu sau Băng Hà Cốc sẽ biết tin tức của chúng ta. Nơi này không nên ở lại lâu. Hơn nữa, muốn giải quyết Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên thì đây không phải là nơi thích hợp. Sơn cốc này có độc khí quá nồng, có thể khiến Ách Nan Độc Thể gây ra phản phệ, chỉ sợ sẽ dẫn đến những tình huống phiền phức. Vì vậy, chúng ta phải tìm một nơi chí dương chí cương mới có thể áp chế được Ách Nan Độc Thể, tăng thêm khả năng thành công.”
“Chí dương chí cương?” Thiên Hỏa tôn giả cùng Tiểu Y Tiên đều lầm vào trầm ngâm, loại địa phương này không dễ tìm ở Đan Vực.
“Muội biết một nơi chí dương chí cương!” Trong khi ba người Tiêu Viêm đang trầm tư, một giọng nói đột nhiên vang lên. Ba người theo thanh âm nhìn lại, vừa lúc thấy Hân Lam mỉm cười từ trong sơn cốc đi ra.
“Ở đâu?” Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng vui mừng, vội hỏi.
“Ở Diệp thành, trong Diệp gia có một nơi kỳ diệu gọi là Dương Hỏa Cổ Đàn. Ở nơi đó, ban ngày ánh mặt trời sẽ ngưng tụ tại trung tâm cổ đàn. Mà ở sâu trong Dương Hỏa Cổ Đàn, thỉnh thoảng sẽ có một ít mầm mống Địa Tâm Hỏa bay ra. Mầm mống Địa Tâm Hỏa này tiếp xúc với ánh sáng mặt trời được ngưng tụ sẽ tạo thành một loại hỏa diễm, Diệp gia chúng ta gọi nó là Dương Hỏa!” Hân Lam nhẹ giọng nói.
“Loại Dương Hỏa này tuy không phải là Dị hỏa, nhưng lợi hại hơn rất nhiều so với những loại thú hỏa tầm thường khác. Một số tiền bối ở Diệp gia cũng thường xuyên sử dụng loại Dương Hỏa này nên xác suất luyện đan thành công tăng lên không ít. Nhưng đáng tiếc, loại Dương Hỏa này không tồn tại lâu ở bên ngoài, chỉ một khoảng thời gian là sẽ tự động tiêu tán.” Nói đến đây, vẻ mặt Hân Lam có chút tiếc nuối, nhưng cho dù vậy, Dương Hỏa cũng rất hấp dẫn. Không biết bao nhiêu thế lực đối với Diệp thành thèm thuồng nhỏ dãi, mà nguyên nhân chủ yếu chính là do Dương Hỏa của Diệp gia.
“Dương Hỏa?”
Tiêu Viêm thì thầm một tiếng. Thế giới rộng lớn này quả thực không gì là không có, mà sự hình thành của Dương Hỏa có chút giống với Dị hỏa, khó trách được Diệp gia coi như bảo bối.
“Theo lời muội nói thì Dương Hỏa Cổ Đàn là cấm địa của Diệp gia. Như vậy, bọn họ cũng sẽ không cho người ngoài tiến vào?” Hơi trầm ngâm, Tiêu Viêm lại nhướng mày nói. Hắn đã gặp qua đám người Diệp gia, nhưng không có ấn tượng tốt lắm về họ.
Hân Lam dường như cũng biết ấn tượng của Tiêu Viêm đối với Diệp gia không tốt lắm, đành cười khổ, chợt cắn môi, nói: “Lần trước bọn họ đắc tội huynh là do không biết rõ thân phận của huynh. Nếu lần này huynh lại đến, muội cam đoan họ sẽ không dám đắc tội với huynh đâu.”
Diệp gia hiện tại đã dần dần suy thoái, ngay cả Luyện Dược Sư đạt tới cấp bậc Thất phẩm cũng chỉ có một mình ông nội. Mà với thực lực như vậy thì không đủ để Diệp gia có thể tiếp tục đứng trong hàng ngũ Ngũ đại gia tộc. Nếu không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, sớm muộn gì Diệp gia cũng sẽ bị các thế lực khác thôn tính mà thôi.
Mà trợ giúp bên ngoài, Hân Lam nghĩ rằng, không ai có thể thích hợp hơn Tiêu Viêm. Hắn tuổi còn trẻ mà đã là Thất phẩm Luyện Dược Sư, thành tựu như vậy đủ để sánh ngang với những thiên tài luyện đan được xem là trăm năm khó gặp trong các gia tộc.
Nghe Hân Lam nói vậy, Tiêu Viêm thoáng chần chờ, rồi gật đầu, nói: “Hy vọng đúng như lời muội nói. Nếu có thể giải quyết xong Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên, huynh sẽ dốc sức tương trợ, giúp Diệp gia giải quyết khốn cảnh hiện tại.”
Nghe vậy, khuôn mặt Hân Lam cũng hiện lên một chút vui mừng. Tiêu Viêm nói như vậy là đã cho Diệp gia thêm một cơ hội nữa.
“Tiêu Viêm đại ca yên tâm!”
Hân Lam gật đầu thật mạnh. Nàng hạ quyết tâm, lần này, dù thế nào đi nữa, cũng phải làm cho những trưởng lão cổ hủ trong gia tộc chân chính nhìn nhận Tiêu Viêm như vị cứu tinh của Diệp gia.