“Một khi đã như vậy, chúng ta đến Diệp thành thôi! Chuyện Ách Nan Độc Thể cần phải giải quyết càng sớm càng tốt. Nếu mọi người không có ý kiến gì thì bây giờ lên đường luôn, thế nào?” Nghe Hân Lam nói vậy, Tiêu Viêm cũng không tiện nói thêm, liền gật đầu, quay sang hỏi Thiên Hỏa tôn giả và Tiểu Y Tiên.
Đối với việc này, Tiểu Y Tiên đương nhiên không có ý kiến gì. Thiên Hỏa tôn giả hơi trầm ngâm, sau cùng cũng gật đầu, nói: “Sau khi tiến vào Đấu Tôn, ta lúc nào cũng có thể hấp thu năng lượng thiên địa để chuyển hóa thành đấu khí, trong lúc di chuyển cũng có thể tu luyện, vậy thì đi thôi!”
Thấy vậy, Tiêu Viêm mỉm cười, liền xoay người đi ra khỏi Lạc Thần Giản. Phía sau, đám người Thiên Hỏa tôn giả cũng nhanh chóng đuổi theo.
Trải qua hai ngày di chuyển, đám người Tiêu Viêm dần dần tiếp cận cửa ra của Lạc Thần Giản, dòng người qua lại ở nơi đây cũng ngày một nhiều. Để an toàn, đám người Tiêu Viêm đều mặc áo choàng che đi dung mạo. Theo lời Hân Lam, nhóm người bọn họ đã bị Băng Hà Cốc phát lệnh truy sát. Tuy không sợ, nhưng nếu bại lộ sẽ gây thêm phiền toái, mà chuyện quan trọng nhất đối với nhóm Tiêu Viêm hiện tại chính là mau chóng giải quyết Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên, cho nên không gặp phiền toái đương nhiên là tốt nhất.
Lối vào Lạc Thần Giản vẫn như trước, người qua lại đông đúc, không hề vì thời gian trôi qua mà thưa thớt. Xem ra, rất nhiều người đã động tâm với phần thưởng cao ngất ngưởng của Băng Hà Cốc.
Lạc Thần Giản hiện nay, bởi vì đám đệ tử đi theo Thiên Xà đã chết hết nên không còn bất cứ đệ tử nào của Băng Hà Cốc đến đây dò xét. Do đó, đám người Tiêu Viêm cũng không gặp chút trở ngại nào, cực kì thuận lợi rời khỏi Lạc Thần Giản, sau đó tìm một con đường hẻo lánh, thẳng tiến đến Diệp thành.
Lạc Thần Giản cách Diệp thành không xa, với tốc độ của đám người Tiêu Viêm, chỉ gần nửa ngày đã đến được tòa thành thị phồn hoa này.
Bọn họ trực tiếp bay xuống trong thành, không hề dừng lại, dưới sự chỉ dẫn của Hân Lam, đi thẳng tới trung tâm Diệp thành. Ước chừng mười phút sau, bọn họ đã tới trước đại môn của Diệp gia.
Lúc này, đại môn Diệp gia đã sớm mở rộng. Điều khiến đám người Tiêu Viêm kinh ngạc là trước cửa không có lấy một tên hộ vệ nào, hơn nữa trên đại môn còn có dấu hiệu bị tàn phá.
Nhìn thấy đại môn bị phá hoại, sắc mặt Hân Lam khẽ biến, rồi nhanh chóng chạy vào trong. Đám người Tiêu Viêm thấy vậy cũng biết có chuyện không hay xảy ra, không ngờ Diệp gia đã sa sút đến tình trạng này.
Tiêu Viêm lúc này không mặc áo choàng, nhưng khuôn mặt đã được ngụy trang nên có chút thay đổi.
Dẫn theo Thiên Hỏa tôn giả và Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm chậm rãi tiến vào Diệp gia, men theo con đường nhỏ đi tới. Vài phút sau, đại sảnh đã hiện ra trong tầm mắt, mơ hồ còn có tiếng hét phẫn nộ từ nơi đó truyền đến.
“Quả nhiên, một thế gia có truyền thừa lâu đời lại suy bại đến mức này, để người ta xông thẳng vào phủ giương oai. Nếu tổ tiên Diệp gia biết được, liệu có tức đến đội mồ sống dậy không đây?” Nghe thấy tiếng hét phẫn nộ trong đại sảnh, Tiêu Viêm không khỏi lắc đầu, cảm thấy bi thương cho Diệp gia. Một đại gia tộc, giờ lại biến thành như vậy, thật khiến cho người ta cảm thán vật đổi sao dời.
Hân Lam hiện đang đứng trong đại sảnh, khuôn mặt tái mét, thân thể mềm mại khẽ run lên vì phẫn nộ.
Dẫn hai người Tiểu Y Tiên đến cạnh Hân Lam, Tiêu Viêm đứng tựa vào cửa, liếc nhìn vào bên trong.
Hiện tại, đại sảnh đã trở thành một đống hỗn độn. Mấy người Diệp gia mà Tiêu Viêm đã gặp trước đây đều ở trong đó, nhưng khuôn mặt ai nấy đều tái mét. Trước mặt họ, có vài người mặc lam y đang lăn lộn kêu thảm dưới đất, nhìn trang phục, đã biết ngay đó là người của Diệp gia.
Đối diện đám người Diệp gia là một đám người mặc hắc y, khí tức cũng không hề yếu. Càng khiến Tiêu Viêm ngạc nhiên chính là hai lão giả hắc y cầm đầu, thực lực của hai người này đã đạt đến Lục tinh Đấu Tông. Hơn nữa, nhìn đấu khí đang lan tỏa quanh thân, hẳn là Lục tinh đỉnh phong, so với đại trưởng lão Diệp gia, cũng là ông nội của Hân Lam, còn mạnh hơn một chút.
“Bọn họ là ai vậy?” Tiêu Viêm tùy ý hỏi.
“Bọn họ là người của Hắc Hỏa Tông, tại Đan vực cũng là một thế lực không yếu. Tông môn bọn họ cách Diệp thành không xa, có ý đồ với Diệp gia bọn muội cũng không phải một sớm một chiều. Nhưng muội không ngờ tới, bọn họ lại dám xông đến tận đây!” Ngọc thủ của Hân Lam nắm chặt, nàng cúi đầu, giọng nói cố nén lửa giận ngùn ngụt.
“Hai lão giả hắc y đứng trước kia là Hắc Ma Song Sát của Hắc Hỏa Tông, thực lực rất mạnh, hung danh không kém, cho dù là ông nội muội cũng không phải là đối thủ của mỗi người trong bọn chúng.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn lần đầu tiên nghe danh Hắc Hỏa Tông, nhưng hai lão nhân này thực lực quả thật không tồi, Lục tinh đỉnh phong Đấu Tông, so với Băng Phù của Băng Hà Cốc còn mạnh hơn một chút. Ở Trung Châu, quả nhiên cường giả như mây. Nếu như ở Hắc Giác Vực, cường giả như vậy ít nhất cũng là bá chủ một phương.
“Triệu Hắc, Tần Ma, Hắc Hỏa Tông các ngươi không nên khinh người quá đáng. Diệp gia ta mặc dù không còn vinh quang như năm đó, nhưng nếu đấu đến cùng thì Hắc Hỏa Tông các ngươi cũng không chiếm được tiện nghi gì đâu!” Trong đại sảnh, một lam y lão giả phẫn nộ quát.
“Hắc hắc, Diệp Trọng, đừng ở trước mặt chúng ta phô trương thanh thế, Diệp gia hiện tại đã không đủ tư cách được xưng là một trong Ngũ đại gia tộc Đan vực nữa đâu!” Một trong hai lão giả hắc y cầm đầu lãnh đạm cười, châm chọc nói.
“Lần này, hai người bọn ta phụng lệnh tông chủ, muốn hợp nhất Diệp gia các ngươi. Nếu quy hàng, Hắc Hỏa Tông nhất định không bạc đãi, Diệp thành vẫn là chỗ dung thân của các ngươi. Nếu chống lại, hắc hắc, thủ đoạn của Hắc Hỏa Tông chúng ta, các ngươi cũng đã biết.” Lão giả hắc y còn lại cũng cười, thanh âm khàn khàn nói.
“Nằm mơ!” Lời vừa nói ra khiến cho tất cả mọi người trong Diệp gia giận giữ. Diệp Trọng trừng hai mắt, quát.
Bang! Bang!
Diệp Trọng vừa dứt lời, đột nhiên, từng đạo bóng đen từ trong tay hai gã hắc y lão giả rơi mạnh xuống, chất đầy trong đại sảnh. Mọi người nhìn lại, sắc mặt trong nháy mắt xanh mét. Bởi vì, những hắc ảnh kia chính là những cỗ quan tài đen nhánh.
“Nếu không tuân theo, thì những chiếc quan tài này sẽ là của các ngươi!” Lão giả hắc y nhìn về phía Diệp Trọng, cười lạnh. Một luồng khí thế mạnh mẽ, âm lãnh, chầm chậm từ cơ thể lão tràn ra, rồi rít gào trong đại sảnh khiến cho sắc mặt một vài người thực lực yếu kém của Diệp gia trở nên trắng bệch.
Tiêu Viêm đứng tựa vào cửa, hai mắt híp lại nhìn sự việc diễn ra trước mắt. Hắc Hỏa Tông hành sự không chút lưu tình, hắn đếm số quan tài, vừa vặn nhiều hơn số người của Diệp gia một cái, chiếc quan tài đó hẳn là chuẩn bị cho Hân Lam. Chẳng qua, bọn người này không biết rằng, Hân Lam những ngày qua vẫn đi theo nhóm Tiêu Viêm.
Ngọc thủ Hân Lam nắm chặt, thân thể mềm mại kịch liệt run rẩy vì phẫn nộ. Một lúc sau, thần sắc của nàng buồn bã, với thực lực của nàng, căn bản không thể giúp được gì.
“Tiêu Viêm đại ca, xin huynh giúp đỡ Diệp gia. Chỉ cần gia tộc bình yên vô sự, Hân Lam nguyện làm bất cứ điều gì!”
Tiêu Viêm quay đầu, chợt ngẩn ra, nhìn cô gái mặc lam y đang cúi đầu, đôi mắt nàng đỏ hồng, hắn liền thở dài.
“Yên tâm, muội quen biết hắn cũng không phải một sớm một chiều, tính tình của hắn thế nào, muội còn không rõ sao?” Tiểu Y Tiên nhìn thấy bộ dáng của Hân Lam, không khỏi thương tiếc lắc đầu, mỉm cười nhẹ giọng nói.
“Nếu đã đáp ứng muội rồi, đương nhiên huynh sẽ giúp!”
Giờ phút này, trong đại sảnh, Diệp Trọng cũng bị thủ đoạn tàn nhẫn của bọn người Hắc Hỏa Tông làm kinh sợ. Lão nhìn mấy chiếc quan tài lạnh lẽo kia, khuôn mặt hiện lên chút bi thương. Diệp gia từng hiển hách một thời, lại biến thành bộ dáng này trong tay hắn sao?
“Giao Diệp thành cùng Dương Hỏa Cổ Đàn ra đây, Hắc Hỏa Tông chúng ta cũng không muốn đuổi tận giết tuyệt. Cho ngươi năm phút để suy nghĩ, tính mạng của tất cả tộc nhân Diệp gia đều phụ thuộc vào quyết định của ngươi!” Lão giả hắc y âm trầm cười, chậm rãi nói với Diệp Trọng.
Nghe vậy, da mặt Diệp Trọng hơi rung, thân thể run rẩy. Hiện giờ, thực lực của Hắc Hỏa Tông vượt xa Diệp gia, bọn họ rất khó có thể chống cự.
Trong đại sảnh, bầu không khí cũng vì sự trầm mặc của Diệp Trọng mà trở nên cực kỳ áp lực, mà năm phút cũng trôi qua rất nhanh.
Khi hết thời gian, khuôn mặt hai lão giả hắc y hiện lên nụ cười lạnh, đấu khí mênh mông dần ngưng tụ trong lòng bàn tay họ.
“Diệp Trọng, kết cục này do ngươi tự chuốc lấy, đừng trách bọn ta!”
“Ai…”
Ngay khi sát ý trên người hai lão giả hắc y càng lúc càng đậm, một tiếng than nhẹ từ cửa vang lên. Hai lão giả hắc y cả kinh, quay đầu lại, liền thấy một thanh niên đang dựa vào cửa. Ánh mắt hai lão giả âm hàn, liền quát lên: “Cút!”
Người thanh niên như không để ý, chậm rãi bước vào trong đại sảnh, thanh âm bình tĩnh nhẹ nhàng vang lên: “Một phút, mang theo những chiếc quan tài này cút khỏi Diệp thành. Nếu không, chết!”