Vô số ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào ngọn bạch sắc hỏa diễm đang tuôn ra dữ dội từ trong cơ thể Tiêu Viêm. Ngọn lửa vừa bộc phát đã lập tức thu liễm trở lại.
Một luồng khí tức cường đại từ trong cơ thể Tiêu Viêm bùng phát, khiến không gian xung quanh dần vặn vẹo, kịch liệt rung chuyển vì không chịu nổi.
Thân hình Tiêu Viêm lơ lửng trên bầu trời, sắc mặt đỏ lên một cách lạ thường, hai con ngươi đen nhánh bị một luồng năng lượng cuồng bạo bao phủ. Loại năng lượng này mạnh mẽ đến mức ngay cả bản thân Tiêu Viêm cũng âm thầm kinh hãi. Hắn không ngờ rằng việc đồng thời phóng xuất ba loại Dị hỏa lại có thể sinh ra năng lượng cuồng bạo đến trình độ này.
Hắn khó khăn nắm chặt tay, thân thể vì chứa đầy năng lượng mà cử động có phần cứng ngắc. Tình trạng này kéo dài gần vài phút, Tiêu Viêm mới dần dần thích ứng được.
“Thiên Hỏa Tam Huyền Biến thật bá đạo.”
Khi thân thể dần thích ứng với luồng năng lượng cuồng bạo này, Tiêu Viêm không nén được mà hít sâu một hơi. Nếu không phải thân thể hắn đã trải qua vô số lần rèn luyện bằng thiên tài địa bảo, thì đừng nói là phóng xuất, chỉ sợ vừa mới thi triển Đệ Nhất Biến đã bị năng lượng cuồng bạo phản phệ mà thân vong.
“Hô.”
Một luồng nhiệt khí từ trong miệng Tiêu Viêm phun ra, sắc mặt đỏ bừng của hắn cũng dần trở lại bình thường. Cảm giác đau đớn do kinh mạch co rút khi luồng năng lượng cuồng bạo vận chuyển trong cơ thể cũng dần dịu đi. Thân thể Tiêu Viêm những năm qua không biết đã hấp thụ bao nhiêu đan dược cùng thiên tài địa bảo để tẩy kinh phạt tủy, nếu chỉ so về sự cường hãn của nhục thân, cho dù là một vài cường giả Đấu Tông đỉnh phong cũng chưa chắc sánh bằng hắn.
“Khó trách lúc trước Đường Chấn nhắc nhở, không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không nên thi triển Đệ Tam Biến, quả không sai chút nào.”
Nắm chặt tay, Tiêu Viêm cảm nhận được lực lượng tràn trề khắp cơ thể, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Bất quá, khi đau đớn qua đi thì cảm giác này thật sự rất tuyệt, thật cường hãn!”
Theo Tiêu Viêm dự đoán, thực lực của hắn hiện tại phỏng chừng đã đạt tới cấp bậc Thất tinh Đấu Tông. Chỉ riêng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đã làm cho thực lực của hắn tăng vọt năm tinh.
Thông thường, các trưởng lão của Phần Viêm Cốc khi thi triển Đệ Tam Biến cũng chỉ có thể tăng lên ba tinh. Bất quá, điểm đặc biệt của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến là lực lượng được tăng phúc hoàn toàn phụ thuộc vào độ mạnh yếu của hỏa diễm. Hỏa diễm càng mạnh, thực lực tăng phúc càng cao. Hôm nay, Tiêu Viêm đồng thời thi triển ba loại Dị hỏa, vì vậy lực lượng được tăng phúc quả thực quá mức khủng bố.
Dĩ nhiên, sự tăng phúc mạnh mẽ này tuy mang lại lực lượng to lớn trong chốc lát, nhưng di chứng để lại tự nhiên cũng không hề nhỏ. Cũng may thân thể Tiêu Viêm cường hãn hơn xa những cường giả bình thường, nếu không lần thi triển này đủ để hắn phải nằm dưỡng thương nửa năm, thậm chí còn lâu hơn.
Sự biến hóa của Tiêu Viêm đã thu hút sự chú ý của cả Thiên Hỏa tôn giả lẫn Thiên Sương Tử. Thoáng nhìn qua, Thiên Hỏa tôn giả mỉm cười gật đầu, đối với những con bài tẩy của Tiêu Viêm, ngay cả lão cũng khó lòng nắm bắt hết. Nhưng lão cũng hiểu rằng, đừng nhìn vẻ bề ngoài của người trẻ tuổi này không có điểm nào xuất chúng, nhưng muốn thật sự giết chết hắn e rằng không phải là chuyện dễ dàng.
Thiên Sương Tử liếc nhìn, khẽ nhíu mày nhưng cũng không để trong lòng. Mặc kệ Tiêu Viêm có thi triển bí pháp mạnh mẽ đến đâu, chỉ cần hắn chưa đột phá đến cấp bậc Đấu Tôn thì tuyệt không thể uy hiếp được lão. Ở nơi này, người duy nhất khiến lão xem trọng chỉ có Thiên Hỏa tôn giả đang ở trước mặt. Về phần Tiêu Viêm, cho dù Vụ hộ pháp không thể thu thập được hắn, cũng sẽ có Thiên Xà cùng các trưởng lão khác của Băng Hà Cốc ra tay. Lão không tin một tên Nhị tinh Đấu Tông, cho dù có thêm bí pháp của Phần Viêm Cốc, lại có thể cường hãn nghịch thiên đến mức đó sao?
Đối với suy nghĩ của lão già này, Tiêu Viêm tự nhiên không biết. Đợi đến khi dần thích ứng được luồng năng lượng cuồng bạo trong cơ thể, hắn một lần nữa nắm lấy Huyền Trọng Xích. Khẽ ngẩng đầu, ánh mắt hắn nhìn về phía đối diện cách đó không xa, nơi hắc vụ đang ngưng tụ cùng với Thiên Xà có vẻ mặt âm trầm ở bên cạnh: “Lão khốn, hôm nay ta nhất định phải lấy mạng của ngươi.”
Hắc vụ ngưng tụ, một lần nữa chuyển động, để lộ ra khuôn mặt âm trầm được che kín bên trong. Vụ hộ pháp ánh mắt lạnh như băng nhìn Tiêu Viêm, nói: “Bớt sàm ngôn đi! Bí pháp này cố nhiên có thể khiến thực lực ngươi tăng lên không ít, nhưng chung quy vẫn có giới hạn thời gian. Một khi hiệu lực qua đi, ngươi cũng chỉ là một phế vật mà thôi!”
“Trước đó, ta sẽ đánh chết ngươi.” Tiêu Viêm chợt mỉm cười, nhưng nụ cười lại chứa đầy sát ý.
“Khẩu xuất cuồng ngôn!” Vụ hộ pháp cười lạnh, nhưng ngay khi vừa dứt lời, hắn liền thấy thân hình Tiêu Viêm khẽ run lên, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác lạnh lẽo. Dựa vào trực giác nhạy bén, hắn nhanh như chớp lui về phía sau.
Tại nơi Vụ hộ pháp vừa lui lại hai bước, không gian đột nhiên dao động, một thân ảnh lặng lẽ xuất hiện, ngọn hỏa diễm xanh biếc bao phủ Trọng Xích trong tay, mang theo một luồng kình phong hung mãnh, đập mạnh xuống.
Trọng Xích đập xuống trước mặt Vụ hộ pháp, mặc dù chưa đánh trúng nhưng sức nóng tỏa ra cũng làm cho sắc mặt Vụ hộ pháp đỏ lên.
Một kích của Tiêu Viêm thất bại, Vụ hộ pháp nhanh chóng lui lại, không nén được mà toàn thân toát mồ hôi lạnh. Lúc trước nếu hắn không phản ứng nhanh nhạy, chỉ sợ đã bị một kích của Tiêu Viêm đánh cho thịt nát xương tan.
“Sau khi thi triển bí pháp, tốc độ của tiểu tử này bỗng trở nên nhanh đến đáng sợ, ngay cả ta cũng không bằng.”
Mồ hôi lạnh toát ra, Vụ hộ pháp không khỏi có chút thẹn quá hóa giận, hét lên giận dữ: “Bổn hộ pháp không tin, ngay cả lão già Dược Trần còn không thoát khỏi tay ta, một tên tiểu bối như ngươi thì có thể làm được gì?”
Thủ ấn của Vụ hộ pháp mạnh mẽ biến đổi, chỉ nghe những tiếng “xoạt xoạt” vang lên.
Từng đạo hắc sắc xiềng xích từ bốn phương tám hướng trong hắc vụ bắn ra. Từ xa nhìn lại, chúng trông như một cái mạng nhện khổng lồ, mà Vụ hộ pháp ở trung tâm mạng nhện lại giống như một ma đầu cực kỳ hung ác.
“Bách Hồn Tỏa Thiên Mãng!”
Một tiếng quát trầm thấp từ trong hắc vụ truyền ra. Từng đạo hắc ảnh mang theo tiếng thét chói tai không ngừng từ bên trong hắc vụ xông ra. Những hắc ảnh này vừa xuất hiện liền bám chặt vào những sợi xích, ngay lập tức, hắc sắc xiềng xích như những cái miệng rộng dữ tợn, đem những hắc ảnh này cắn nuốt, phía trên lập tức lóe lên hắc quang quỷ dị.
Sau khi cắn nuốt hắc ảnh, hắc sắc xiềng xích càng lộ ra vẻ quỷ dị.
Từng đạo hắc sắc xiềng xích nhất thời cùng với hắc mang quỷ dị hợp lại một chỗ, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một con Hắc Mãng khổng lồ trông như vật sống.
Toàn thân Hắc Mãng có vô số xiềng xích bao quanh, nhìn qua tạo một cảm giác quỷ dị, hắc vụ vờn quanh tràn ngập một luồng khí tức lạnh lẽo khủng bố, làm cho người ta cảm thấy kinh hãi.
“Đi!” Thanh âm âm lãnh bên trong hắc vụ vang lên, truyền lệnh cho con Hắc Mãng khổng lồ. Ngay lập tức, Hắc Mãng phóng ra như muốn xé rách không gian, nhanh như chớp hướng Tiêu Viêm vọt tới.
Thân thể đang lơ lửng giữa không trung, ánh mắt Tiêu Viêm lạnh như băng nhìn con Hắc Mãng đang lướt đến mang theo tiếng xé gió chói tai. Hắn khẽ hít một hơi, nắm chặt Huyền Trọng Xích trong tay, thân hình lao tới. Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, hắn lấy một loại khí thế như lôi đình lao về phía Hắc Mãng.
“Diễm Phân Phệ Lãng Xích!”
Thân hình vừa động, Trọng Xích đột nhiên chém xuống, một đạo xích ảnh dài hơn mười trượng từ đỉnh Trọng Xích bắn ra, hung hăng chém vào Hắc Mãng. Từng đợt âm thanh ma sát kim loại vang lên, tia lửa kịch liệt bắn ra tứ phía. Một đòn công kích như vậy mà cũng chỉ có thể làm cho thân thể Hắc Mãng run lên mà thôi.
“Lục Hợp Du Thân Xích – Lục Hợp Hỏa!”
Một xích chém xuống, Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm, xích pháp biến đổi, một lần nữa chém vào Hắc Mãng, khiến những trưởng lão Băng Hà Cốc đang đứng gần đó quan sát cũng cảm thấy da đầu có chút tê dại. Lần này Trọng Xích chém xuống làm cho hắc sắc xiềng xích trên người Hắc Mãng mang theo từng tiếng kêu thảm thiết bắn ra tung tóe.
Thân hình Tiêu Viêm ngày càng áp sát Cự Mãng. Nó bị Tiêu Viêm tấn công hai lần, dưới sự thao túng của Vụ hộ pháp, liền chủ động phản kích. Chỉ thấy miệng nó hơi mở ra, hắc vụ sền sệt tuôn ra mang theo vô số tiếng thét chói tai làm cho linh hồn người nghe đau đớn không thôi.
“Ầm!”
Hắc khí tuôn ra dữ dội nhưng khi bắn tới thân hình Tiêu Viêm thì đột nhiên ngừng lại. Hỏa diễm màu xanh biếc trong cơ thể Tiêu Viêm bùng phát ra, tạo thành một lớp hỏa tráo bao bọc xung quanh thân thể. Những làn hắc vụ vừa đụng phải hỏa tráo liền bốc hơi tựa như khói trắng, hoàn toàn tan biến.
Nhẹ nhàng hóa giải công kích của Hắc Mãng, thân hình Tiêu Viêm chợt lóe lên, rời xa con mãng xà, thu Trọng Xích vào Nạp Giới, hai tay nhanh như chớp kết ấn, phát ra ánh sáng như ngọc rồi bắt đầu ngưng tụ lại.
“Khai Sơn Ấn!”
Thủ ấn mạnh mẽ, ánh mắt Tiêu Viêm lạnh như băng, tả chưởng đánh ra mang theo lực lượng cường hãn hung hăng đánh vào trán Hắc Mãng.
Một chưởng đánh xuống trên trán Hắc Mãng làm phần lớn xiềng xích nổ tung, vô số hàn khí bắn ra. Thu tả chưởng, hữu chưởng của Tiêu Viêm lại lập tức xuất ra.
“Phiên Hải Ấn!”
Tả chưởng Khai Sơn, hữu chưởng Phiên Hải!
Bằng vào thực lực tăng phúc khủng bố của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, hai thức của Đế Ấn Quyết được Tiêu Viêm thi triển ra một cách lô hỏa thuần thanh. Nếu như Huân Nhi nhìn thấy, chắc chắn cũng không tránh khỏi một phen kinh hãi.
Phiên Hải Ấn mang theo hấp lực kinh người, dưới vô số ánh mắt khiếp sợ của mọi người, hung hăng oanh kích trên đỉnh đầu Cự Mãng.
“Ầm!”
Thân thể khổng lồ của Cự Mãng chậm rãi dừng lại. Một lát sau, một âm thanh trầm thấp vang lên, chỉ thấy thân thể nó từ từ nát bấy, hóa thành vô số xiềng xích bị gãy đoạn, mang theo từng tiếng thét thê lương chói tai nổ tung ra.
Con Cự Mãng mà Vụ hộ pháp hao tổn tâm thần ngưng tụ ra đã bị đấu kỹ bá đạo của Tiêu Viêm hủy diệt không còn một mảnh.
Cự Mãng còn chưa kịp làm gì đã bị Tiêu Viêm dùng thủ đoạn lôi đình tiêu diệt, cho dù là bản thân Vụ hộ pháp cũng không tin vào mắt mình, kinh ngạc nhìn thân ảnh đang ngang nhiên đứng giữa không trung, đồng tử đột nhiên co rút lại.
Giữa không trung, thân ảnh Tiêu Viêm từ từ tiêu tán, mà không gian trước mặt Vụ hộ pháp liền vặn vẹo, một đạo thân ảnh quỷ dị hiện lên. Trên khuôn mặt người trẻ tuổi vừa xuất hiện mang theo nụ cười dữ tợn, một đóa hỏa liên lặng lẽ xuất hiện trên lòng bàn tay.
“Chưởng thứ nhất, vì lão sư đòi lại!”
Tiêu Viêm nhe răng cười, hỏa liên nhanh như chớp phóng ra, dưới ánh mắt kinh hãi của Vụ hộ pháp, hung hăng nện lên thân thể hắn.
“Ầm!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa lần nữa vang lên