Thình thịch!
Tiếng nổ vang vọng chân trời, biển lửa mênh mông cuồng bạo vào giờ khắc này quét ngang bầu trời, sóng lửa cuồn cuộn lan tỏa, nhiệt độ bỗng chốc tăng cao khiến cho tiết trời giá lạnh của Diệp Thành dần trở nên ấm áp.
Vô số ánh mắt từ khắp nơi trong thành nhìn lên biển lửa đang cuồn cuộn bốc cháy trên không trung, trong mắt đều lộ rõ vẻ rung động. Chưa đầy năm phút sau khi Tiêu Viêm một lần nữa xuất hiện, một kích hoàn mỹ vừa rồi đã triệt để nghịch chuyển cục diện tất bại lúc trước.
Bằng vào thực lực Nhị tinh Đấu Tông của bản thân lại có thể đánh bại Vụ hộ pháp với thực lực Bát tinh Đấu Tông. Chuyện này diễn ra ngay trước mắt mọi người, quả thật không thể tin nổi. Ở đẳng cấp Đấu Tông, chênh lệch thực lực mỗi một tinh là vô cùng lớn. Chuyện khiêu chiến vượt cấp không phải là điều người bình thường có thể làm được. Mà hiện giờ, một màn xảy ra trước mắt này khiến không ít người phải tê dại da đầu: “Tên tiểu tử này quả là một yêu nghiệt!”
Đám người Thiên Xà cũng vì sóng lửa khuếch tán mà phải lui lại một khoảng cách. Nhìn biển lửa mênh mông đang lan tỏa khắp nơi, sắc mặt bọn họ có chút biến hóa. Sức chiến đấu khủng bố mà Tiêu Viêm đột nhiên bộc phát, ngay cả bọn hắn cũng cảm thấy kinh hãi tột độ, uy lực phá hoại của loại đấu kỹ cao cấp này thật sự quá mạnh mẽ.
Thiên Xà quay đầu, trao đổi ánh mắt với những trưởng lão Băng Hà Cốc khác, trong mắt thoáng hiện sát ý. Người này tuổi còn trẻ đã có thành tựu bậc này, nếu để hắn có thêm thời gian phát triển, về sau tất sẽ trở thành mối họa lớn cho Băng Hà Cốc, tuyệt đối không thể lưu lại.
Một vài tộc nhân Diệp gia trong thành nhìn lên trận chiến đấu kịch liệt trên không trung, không nhịn được hít một ngụm khí lạnh. Đặc biệt là Diệp Trọng, trong mắt lại càng tràn ngập vẻ khó tin. Hắn cũng không ngờ tới, người thanh niên nhìn qua có vẻ bình thường lại có thể bộc phát ra khí thế khủng bố đến vậy. “Khó trách Hân Lam lại quả quyết rằng hắn nhất định có thể cứu Diệp gia ta. Người này, quả nhiên phi thường!”
Trên bầu trời, dưới vô số ánh mắt dõi theo, biển lửa rốt cuộc cũng dần tiêu tán, để lộ ra cảnh tượng bên trong.
Đập vào mắt tất cả mọi người, đầu tiên chính là người thanh niên với y phục sạch sẽ, dường như trận nổ kinh thiên động địa kia không gây cho hắn nửa điểm thương tổn, hơi thở vẫn cường thịnh đến mức khiến người ta kinh hãi.
Mà ở phía đối diện cách đó không xa, một đạo hắc ảnh đang lơ lửng, hiển nhiên là kẻ đã hứng trọn hỏa liên kinh khủng kia – Vụ hộ pháp. Chẳng qua, giờ phút này, hắc vụ dày đặc quanh thân hắn đã tiêu tán gần như không còn. Mất đi lớp hắc vụ che đậy, thân thể Vụ hộ pháp dần hiện ra dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú, làm dấy lên từng trận kinh hô: “Là linh hồn thể?”
“Hồn Điện này cũng quá quỷ dị đi. Ngay cả Hộ pháp nội điện cũng là linh hồn thể, chẳng lẽ bọn họ thu thập linh hồn ở khắp nơi là vì duyên cớ này sao?”
Nghe những lời bàn tán xôn xao truyền đến từ phía dưới, ánh mắt Vụ hộ pháp thoáng âm trầm. Vụ nổ do hỏa liên của Tiêu Viêm lúc trước đã mạnh mẽ phá hủy lớp hắc vụ phòng hộ mạnh nhất của hắn, đồng thời còn khiến hắn bị thương không nhẹ. Ngọn hỏa diễm xanh biếc kia dường như có tác dụng thiêu đốt linh hồn, khiến cho toàn thân hắn đau nhức khôn nguôi.
Ánh mắt lóe lên, Vụ hộ pháp không cam lòng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong lòng cũng thầm kinh hãi trước lực bộc phát khủng bố vừa rồi của đối phương. Nhớ năm đó, lần đầu hắn gặp Tiêu Viêm, tên tiểu tử này ngay cả tư cách để hắn ra tay cũng không có, chỉ là một tên tiểu bối không hơn không kém. Cho dù hắn mượn dùng linh hồn lực của Dược Trần thì cũng chỉ đạt tới cấp bậc Đấu Tông thấp nhất, trong mắt hắn, căn bản chỉ là con kiến không chịu nổi một kích. Nhưng hiện tại, kẻ mà trong mắt hắn trước đây chỉ là một con kiến, lúc này lại đánh cho hắn bại hoàn toàn. Nếu không phải ở thời khắc mấu chốt đem hồn khí trong cơ thể toàn lực bộc phát, chỉ sợ hắn đã chết ngay lập tức dưới ngọn hỏa liên kia.
“Tiểu tử này có thể hai lần xông vào Hồn Điện, quả nhiên có chút bản lĩnh!” Vụ hộ pháp cắn răng. Chuyện hôm nay, coi như hắn đã tính sai. Hắn căn bản không thể ngờ đến con kiến trong mắt hắn năm xưa, chỉ sau vài năm tu luyện đã có thể trưởng thành đến trình độ không thể tin nổi này.
“Xem ra, phải truyền tin tức về Hồn Điện, phái thêm một ít hộ pháp tới!” Tâm niệm vừa động, Vụ hộ pháp vội vàng lùi bước trong hư không.
Ngay khi thân hình hắn vừa lùi lại, một bóng ảnh bỗng nhiên xuất hiện, tung một quyền vào đúng chỗ hắn vừa đứng. Nắm đấm của Tiêu Viêm được bao bọc bởi hỏa diễm xanh biếc, đánh ra một quyền cực mạnh khiến không gian xung quanh nổi lên từng đạo gợn sóng.
“Mất đi hắc vụ, cường giả Hồn Điện các ngươi liền giống như mãnh hổ mất đi nanh vuốt, không còn chút uy hiếp nào!” Một quyền thất bại, trên khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên nụ cười lạnh, thân hình run lên rồi quỷ dị biến mất.
Nhìn thấy thân hình Tiêu Viêm một lần nữa biến mất, trong lòng Vụ hộ pháp dâng lên một trận lạnh lẽo. Tên tiểu tử này quá kinh khủng, nếu hắn còn ở trạng thái đỉnh phong thì có lẽ không sợ, nhưng hiện tại, sau khi trúng đòn công kích của hỏa liên kia, linh hồn đã bị tổn thương, không còn theo kịp tốc độ của Tiêu Viêm.
Bàn chân đạp mạnh vào hư không, thân hình Vụ hộ pháp hóa thành một đạo hắc ảnh lui lại nhanh như chớp. Nhưng ngay khi hắn vừa lùi lại, vẻ mặt lập tức kinh hãi. Vội vàng xoay người, hắc vụ trên bàn tay chuyển động, mang theo vô số tiếng kêu thê lương vọng ra, sau đó vang lên từng tiếng “thình thịch, thình thịch” như muốn nổ tung.
Vụ nổ mạnh hình thành, tạo ra làn sóng xung kích khuếch tán khắp bốn phía. Tuy nhiên, khi sóng xung kích đó tiến đến không gian trước mặt Tiêu Viêm thì bị một bàn tay đầy hỏa diễm xanh biếc đột nhiên đánh ra, đem dư chấn đánh tan, rồi nặng nề ấn lên người Vụ hộ pháp.
“Phanh!”
Một chưởng mạnh mẽ đánh trúng người Vụ hộ pháp, hắn nhất thời hét lên một tiếng thê thảm, thân thể hư ảo chập chờn trôi nổi, sắc mặt phút chốc trở nên trắng bệch. Một chưởng này của Tiêu Viêm, nếu không nhờ vào linh hồn bạo phát của hắn đã ngăn cản phần lớn uy lực thì tính mạng của Vụ hộ pháp chỉ sợ đã chấm dứt rồi.
Vụ hộ pháp nương theo dư lực, nhanh như chớp phóng ra ngoài, hét lên một tiếng thảm thiết. Cuối cùng, hắn không nhịn được mà rống lên: “Thiên Xà trưởng lão, giúp ta một tay!”
Tiếng hô vừa dứt, thân hình quỷ mị của Tiêu Viêm một lần nữa hiện ra trước mặt Vụ hộ pháp, hắn nhe răng cười, hung hăng tung ra một quyền đầy uy lực. Một quyền này nếu đánh trúng, Vụ hộ pháp nhất định sẽ hồn phi phách tán ngay tại chỗ.
“Đông!”
Một quyền đánh ra lại không trúng Vụ hộ pháp, mà bị một thân ảnh nhanh như chớp hiện ra đón đỡ. Hai cỗ lực đạo đáng sợ va chạm, trực tiếp hóa thành khí lãng, khuếch tán ra xung quanh.
“Người trẻ tuổi, sát khí sao lại nặng như thế?” Thiên Xà chống xà trượng, bàn tay khô gầy của lão gắt gao nắm chặt tay Tiêu Viêm, chậm rãi nói.
“Rốt cuộc, ngươi vẫn không nhịn được sao?”
Nhìn thấy Thiên Xà ra tay, khuôn mặt Tiêu Viêm dần trở nên âm trầm, hắn cười lạnh một tiếng, một cước đạp ra, kình khí bén nhọn theo mũi chân ngưng tụ thành đao phong.
“Phanh!”
Thiên Xà vẫn bình tĩnh, xà trượng trong tay quỷ dị nhấc lên đỡ lấy một cước của Tiêu Viêm, thân hình chợt lui về sau mấy bước, thuận tay đem Vụ hộ pháp đang ở phía sau mang đi.
“Thiên Xà trưởng lão, giúp ta bắt tên tiểu tử này lại, Hồn Điện nhất định sẽ hậu tạ. Còn nếu như ngài cảm thấy phiền phức, chỉ cần kéo dài thời gian cũng được, ta đã gửi tín hiệu, tin rằng không lâu sau, cường giả Hồn Điện sẽ đến tương trợ. Đến lúc đó, tên tiểu tử này dù có mọc thêm cánh cũng không thể chạy thoát!”
Vụ hộ pháp oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, ngữ khí lạnh lẽo nói. Chuyện cho đến bây giờ, hắn coi như đã hiểu, chỉ với lực lượng một người, hắn căn bản không thể bắt được Tiêu Viêm, thậm chí nếu đơn đả độc đấu, chỉ sợ còn có khả năng phải chết dưới tay đối phương. Lúc trước, hắn đã nhiều lần rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm, nếu không nhờ vận khí, chỉ sợ đã sớm chết thảm tại chỗ.
Đối với lời nói của Vụ hộ pháp, Thiên Xà mỉm cười gật đầu. Đối với thế lực cường hãn như Hồn Điện, nếu có thể kết giao, lợi ích thu được tất nhiên sẽ không nhỏ. Hơn nữa, bản thân lão hiện giờ cũng mang sát tâm với Tiêu Viêm, tự nhiên sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu của Vụ hộ pháp. “Vụ hộ pháp yên tâm, người này cứ giao cho Băng Hà Cốc chúng ta là được rồi!”
Thiên Xà khẽ cười, ánh mắt âm trầm nhìn Tiêu Viêm, bàn tay nhẹ nhàng vung lên, nói: “Băng Huyền, Băng Hoa, tiểu tử này rất cổ quái, hai người các ngươi hãy dùng tốc độ nhanh nhất bắt hắn lại cho ta!”
Hai gã trưởng lão Băng Hà Cốc ở bên cạnh nghe vậy, chợt ngẩn ra, có chút chần chờ nói: “Xà lão, nơi này có nhiều người như vậy, ba người chúng ta lại cùng ra tay đối phó với một tên tiểu bối, có phải có chút không ổn hay không?”
“Tiểu bối?”
Nghe vậy, Thiên Xà lạnh lùng cười, nhìn hai người, nói: “Cho dù để hai người các ngươi liên thủ đối phó với tên tiểu tử này, chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều, các ngươi còn dám gọi hắn là tiểu bối sao?”
Băng Huyền, Băng Hoa sửng sốt, có chút xấu hổ. Lấy thực lực vừa đạt tới Thất tinh Đấu Tông của hai người, so với Vụ hộ pháp cũng không kém bao nhiêu, mà kết cục thê thảm của Vụ hộ pháp lúc trước bọn họ cũng đã nhìn thấy, nếu không có Thiên Xà xuất thủ e rằng đã chết trong tay Tiêu Viêm. Cho nên, đối với lời nói của Thiên Xà lúc này, bọn họ quả thật không thể phản bác, dù sao sự thật đã bày ra rõ ràng như thế.
Hai người liếc nhìn nhau, cắn răng gật đầu, thân hình Băng Huyền, Băng Hoa vừa động liền hợp cùng Thiên Xà tạo thành thế chân vạc vây Tiêu Viêm ở giữa. Hơi thở sắc bén từ từ tập trung trên người Tiêu Viêm.
Nhìn thấy một màn này, trong Diệp Thành nhất thời truyền ra một vài tiếng hô kinh ngạc.
“Ba vị trưởng lão Băng Hà Cốc lại cùng liên thủ đối phó với một thanh niên trẻ tuổi sao?”
“Miệng lưỡi của người đời chỉ là hư ngôn, danh vọng chân chính chỉ có thể ở trong tay mình!”
“Để ý đến mấy cái hư danh đó thì sớm muộn gì cũng sẽ chết thôi!”
Thiên Xà cũng không thèm để ý đến những tiếng kinh hô ngạc nhiên kia, ánh mắt chăm chú nhìn Tiêu Viêm, chậm rãi nói: “Sau khi sử dụng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, quả thực ngươi rất mạnh, nhưng chung quy cũng không thể thay đổi kết cục ngày hôm nay của ngươi. Nếu ngươi thức thời, chi bằng hãy sớm thúc thủ chịu trói, sẽ bớt được một chút đau khổ.”
Nghe Thiên Xà nói thế, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt, ánh mắt đảo qua xung quanh, sắc mặt từ từ trở nên ngưng trọng. Hai gã Thất tinh Đấu Tông, một gã Đấu Tông đỉnh phong, đội hình này quả thật có thể giết hắn không khó. Bất quá, đó là trong tình trạng Tiêu Viêm không tung ra át chủ bài của mình, nhưng, đáng tiếc…
Sắc mặt dần bình tĩnh trở lại, hai tay Tiêu Viêm khẽ hợp lại, kết xuất từng đạo thủ ấn kỳ dị. Theo từng đạo thủ ấn biến đổi, nhiệt độ xung quanh cũng nóng dần lên, đột nhiên Tiêu Viêm hô lớn: “Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp!”
Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp chính là tuyệt học thành danh của Thiên Hỏa tôn giả. Tiêu Viêm chưa bao giờ thi triển triệt để đấu kỹ này, hơn nữa theo như lời của Thiên Hỏa tôn giả, uy lực của nó được cho là có thể so sánh với Thiên giai đấu kỹ, Tiêu Viêm cũng chưa từng thử qua. Nhưng hôm nay, dưới tình thế nguy hiểm này, hắn cũng đành phải mạo hiểm thi triển.