Toàn thân Huân Nhi chợt cứng đờ. Trong thoáng chốc, dục hỏa mãnh liệt dường như thiêu đốt cả linh hồn và thể xác Tiêu Viêm. Nhân lúc Huân Nhi còn đang sững sờ, hắn mạnh bạo đưa lưỡi vào khoang miệng nàng, tựa như một tên cường đạo hung hãn càn quét khắp nơi.
Hành động táo bạo này của Tiêu Viêm cũng khiến toàn thân Huân Nhi mềm nhũn. Đến khi chiếc lưỡi ranh mãnh của Tiêu Viêm tiến sâu vào, nàng mới theo bản năng yếu ớt kháng cự. Nhưng vào lúc này, nàng dường như đã mất hết sức lực, đôi tay vốn có thể xé rách hư không giờ đây lại chẳng còn chút sức lực nào.
Dục hỏa trong lòng Tiêu Viêm càng bùng cháy dữ dội. Bàn tay đang ôm lấy vòng eo thon thả của Huân Nhi cũng bất giác từ từ di chuyển lên trên. Sau một hồi thăm dò, cuối cùng nó cũng chạm đến một nơi mềm mại căng đầy khiến lòng người rung động rồi dừng lại ở đó.
Sự mềm mại no đủ ấy như một loại chất xúc tác khiến dục hỏa trong lòng Tiêu Viêm bùng nổ. Hai tay hắn lặng lẽ cởi bỏ y phục của nàng, tức thì một thân thể ngọc ngà tuyết trắng tuyệt mỹ liền hiển lộ ra trước mắt.
- Khụ… Tiểu thư, lão phu có việc muốn cầu kiến…
Ngay khi bàn tay Tiêu Viêm sắp sửa cởi bỏ toàn bộ y phục trên người nàng thì một tiếng ho khan già nua đột nhiên vang lên. Âm thanh tuy nhỏ nhưng lại vọng rất rõ vào trong phòng.
Tiếng nói tuy có vẻ già yếu nhưng lại ẩn chứa đấu khí hùng hồn, nổ vang bên tai Tiêu Viêm và Huân Nhi, trực tiếp kéo hai người thoát khỏi trạng thái mê đắm.
Vừa tỉnh táo lại, Huân Nhi liền nhận ra tư thế cực kỳ thân mật của hai người. Thấy y phục trên người chỉ còn một nửa, phần lớn da thịt trắng như tuyết đã lộ ra, hai má nàng tức thì đỏ ửng, đôi mắt ngấn nước trừng mắt nhìn Tiêu Viêm, hai tay vội vã kéo lại y phục che đi những nơi quan trọng.
Lúc này Tiêu Viêm cũng ngẩn người. Thấy bộ dạng tức giận của Huân Nhi, hắn không khỏi bất đắc dĩ xòe tay, ngượng ngùng nói:
- Cái đó… Chuyện này… không liên quan đến ta. À, không phải! Ai…
Giải thích được nửa chừng, Tiêu Viêm chợt ủ rũ cúi đầu. Hắn không ngờ định lực của mình trước mặt Huân Nhi lại kém đến vậy.
Thấy bộ dạng lúng túng đáng thương của Tiêu Viêm, khuôn mặt đỏ bừng của Huân Nhi không nhịn được mà thoáng nở nụ cười, nhưng rồi vội vàng thu lại, lập tức chui vào trong chăn nhanh chóng mặc lại quần áo. Sau đó mới khẽ nói:
- Huynh… Đồ bại hoại!
Tiêu Viêm ngẩng đầu, khóe miệng giật giật, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, thì thầm:
- Ai bảo Huân Nhi nhà ta quyến rũ như vậy chứ, có điều vừa rồi…
- Huynh không được nói!
Gương mặt Huân Nhi lại đỏ lên, vội đưa tay bịt miệng Tiêu Viêm, không cho hắn nhắc lại chuyện vừa xảy ra. Nàng lại nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của hắn ẩn chứa vô vàn tình ý.
Dưới ánh mắt chăm chú của hắn, gương mặt Huân Nhi dần bình tĩnh trở lại. Nàng khẽ cắn môi, ánh mắt thoáng do dự, rồi đột nhiên cúi đầu hôn lướt qua má Tiêu Viêm.
- Tiêu Viêm ca ca, huyết mạch trong người Huân Nhi vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh nên không thể làm chuyện đó được, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Chờ lần gặp mặt sau, được không?
Nghe thấy âm thanh lí nhí bên tai, trong mắt Tiêu Viêm tức thì hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy vành tai của người thương trước mặt đã đỏ bừng lên.
Huân Nhi cũng vô cùng ngạc nhiên với những lời mình vừa nói. Chính nàng cũng không thể ngờ mình lại có thể nói ra những lời táo bạo đến thế. Ngay lập tức, chẳng cần đợi Tiêu Viêm trả lời, nàng đã vội vàng lao ra khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng Huân Nhi khuất dần, Tiêu Viêm khẽ siết chặt tay, cảm giác mềm mại lúc trước dường như vẫn còn lưu lại…
- Tên trời đánh nào lại phá hỏng chuyện tốt của lão tử? Thật là thất đức!
Bên trong, Tiêu Viêm đang thầm chửi rủa, còn hai lão giả áo đen ngoài cửa thì nóng lòng như lửa đốt, đi tới đi lui không ngừng, đồng tử cả hai đều đỏ ngầu. Bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ Huân Nhi. Chuyện nàng đột nhiên vào phòng Tiêu Viêm, dĩ nhiên cả hai đều biết. Ban đầu họ cũng không nghĩ nhiều, nhưng một lúc sau rốt cuộc cũng nhận ra có điều không ổn. Tiêu Viêm và Huân Nhi đều còn trẻ tuổi, hơn nữa cử chỉ của hai người hôm nay lại tựa như lửa gần rơm, chạm vào là cháy.
Nếu là một đôi nam nữ bình thường, hai lão cũng chẳng muốn can thiệp vào đại sự của người ta để tổn hao âm đức. Nhưng Huân Nhi không phải là một nữ tử bình thường, nàng là người có huyết mạch thuần khiết nhất của Cổ tộc trong vòng một ngàn năm qua. Nếu hôm nay nàng trao thân cho Tiêu Viêm, hắn chắc chắn sẽ bị tộc nhân Cổ tộc nổi giận truy sát đến tận chân trời góc biển. Khi đó, hai lão bọn họ vì tội bảo vệ không chu toàn, kết cục cũng sẽ chẳng tốt đẹp hơn Tiêu Viêm là bao. Tất cả nguyên nhân đều là vì Huân Nhi là một nhân vật vô cùng quan trọng đối với Cổ tộc.
Hai lão không ngừng đi qua đi lại trước cửa, một lúc sau thì dừng lại liếc nhìn nhau. Thấy ánh mắt đỏ rực của đối phương, cả hai cùng gật đầu rồi xoay người, đồng loạt lao tới định phá cửa xông vào.
Két…
Ngay khi tay hai lão vừa chạm vào cửa thì nó đột nhiên mở ra, Huân Nhi lập tức xuất hiện trong ánh mắt đầy lo lắng của hai người.
- Tiểu thư…
Nhìn thấy Huân Nhi bước ra, hai lão giả áo đen nhất thời kích động đến mức suýt rơi lệ. Nếu để người trong Cổ tộc nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ họ sẽ phát điên mất.
Thấy bộ dạng của hai người, gương mặt đang cố tỏ ra lạnh lùng của Huân Nhi cũng không khỏi đỏ lên. Nhưng may mắn là giọng nói của nàng vẫn hoàn toàn bình tĩnh:
- Lâm lão, hai người các ngươi đang làm gì vậy?
Khóe miệng hai lão giả co giật, suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Tiểu thư, người và Tiêu Viêm thiếu gia không có làm chuyện gì chứ?
- Các ngươi nghĩ bậy bạ gì thế?!
Bị hỏi thẳng thừng như vậy, gương mặt Huân Nhi lập tức đỏ bừng, tim đập thình thịch. Nàng hung hăng liếc hai lão một cái, sau đó đẩy họ ra rồi vội vàng bỏ đi như có ma đuổi về phòng mình.
Nghe vậy, hai lão giả mới thở phào nhẹ nhõm.
- Theo ta thấy, khí tức của tiểu thư không có gì thay đổi, chắc là chưa xảy ra chuyện đó!
Lão giả áo trắng nhìn bóng lưng xinh đẹp của Huân Nhi khuất dần, lau mồ hôi lạnh trên trán, nói.
- Đó là do chúng ta đến kịp! Nhìn bộ dạng của tiểu thư, nếu thật sự không có gì thì sao vành tai lại đỏ lên như vậy? Có điều, may mà chuyện kia vẫn chưa xảy ra…
Lão giả áo đen đặt tay lên trái tim vẫn còn đang đập loạn, cười khổ nói.
- Ai, thật may quá! Nếu chuyện đó xảy ra, hai chúng ta sẽ trở thành tội nhân của Cổ tộc mất!
Lão giả áo trắng khẽ thở dài.
Nghĩ đến tầm quan trọng của Huân Nhi đối với Cổ tộc, cho dù thực lực đã đạt đến cảnh giới như lão giả áo đen, giờ phút này tim cũng đập thình thịch. Hai lão liếc nhìn căn phòng của Tiêu Viêm với vẻ bực tức, rồi thân hình lóe lên, từ từ biến mất trước cửa. Chuyện tối nay chính là chuyện mạo hiểm nhất mà họ từng trải qua trong đời.
Trong phòng, Tiêu Viêm ôm tấm chăn Huân Nhi vừa nằm, lòng dạ bồi hồi, sau đó mới cười khổ đặt nó xuống. Chuyện tối nay, hắn thật sự quá lỗ mãng. Theo lời Huân Nhi, rõ ràng lúc này nàng không thể làm chuyện đó. Nếu hai lão giả của Cổ tộc không lên tiếng, e rằng tối nay hắn đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.
Khẽ thở dài, Tiêu Viêm hít sâu mấy hơi, từ từ ổn định lại tâm trạng.
Trong tay Tiêu Viêm dần hiện ra kim sắc quyển trục “Đế Ấn Quyết – Đệ tam ấn” mà Huân Nhi đưa cho hắn lúc trước. Tiêu Viêm rất hứng thú với quyển trục này. Theo lời Huân Nhi, nếu luyện thành toàn bộ Ngũ ấn, uy lực chắc chắn đủ để sánh ngang với đấu kỹ Thiên giai.
Về uy lực của đấu kỹ Thiên giai, Tiêu Viêm cũng không rõ lắm. Nhưng từ Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp cũng có thể thấy được đôi chút manh mối. Nhờ có đấu kỹ bậc này trợ giúp, hắn đã có thể lấy sức một người đánh bại Thiên Xà – cường giả xếp thứ ba của Băng Hà Cốc. Chiến tích như vậy quả thật vô cùng huy hoàng.
Nắm kim sắc quyển trục trong tay, Tiêu Viêm ngắm nghía một phen. Trầm ngâm một lát, hắn cũng không vội tu luyện ngay mà cất vào nạp giới. Qua cuộc trò chuyện đêm nay với Huân Nhi, Tiêu Viêm đã hiểu rõ hơn về thực lực của bản thân.
- Đấu kỹ lúc nào cũng có thể tu luyện… nhưng nhanh chóng nâng cao thực lực mới là quan trọng nhất!
Sắc mặt Tiêu Viêm dần trở nên ngưng trọng, hắn cởi áo, để lộ ra Ma Độc Ban hình xoáy nước đen kịt trên ngực. Trước kia, hắn lo lắng thực lực tăng quá nhanh sẽ khiến căn cơ không vững. Nhưng sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, Tiêu Viêm cũng đã phần nào nắm bắt được cường độ của loại năng lượng cao cấp đó. Vì vậy, hắn cần phải giải quyết triệt để Ma Độc Ban này.
Với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, việc luyện hóa hoàn toàn Ma Độc Ban không phải là chuyện khó. Về phần đấu khí tinh thuần khổng lồ ẩn chứa bên trong, với khả năng hấp thu của cơ thể hắn hiện giờ cũng đủ để thâu nạp toàn bộ. Nói cách khác, đã đến lúc giải quyết triệt để Ma Độc Ban đã đeo bám Tiêu Viêm nhiều năm qua.
- Hắc hắc, Hạt Tất Nham, món quà lớn năm đó ngươi tặng, hôm nay ta sẽ không khách khí mà nhận lấy toàn bộ!
Bàn tay Tiêu Viêm khẽ chạm vào Ma Độc Ban, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn ngồi xếp bằng, thủ ấn biến đổi, hỏa diễm xanh biếc trong cơ thể tức thì bùng lên hừng hực, cuồn cuộn hướng về phía Ma Độc Ban.
Bên trong Ma Độc Ban ẩn chứa đấu khí cả một đời của Hạt Tất Nham. Lão già này năm đó dù sao cũng là một cường giả Đấu Tông. Tuy lúc này Ma Độc Ban đã không còn nguyên vẹn, nhưng nếu Tiêu Viêm luyện hóa hoàn toàn, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt.
Mà tình huống này chính là điều Tiêu Viêm đang mong mỏi. Bây giờ, hắn cần phải có thực lực mạnh hơn nữa.
Không có thực lực, tất cả mọi chuyện đều chỉ là lý thuyết suông, nói gì cũng là vô nghĩa.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂