Dưới sự khống chế của linh hồn lực, hỏa diễm xanh biếc trong cơ thể Tiêu Viêm hóa thành một cơn lốc xoáy, gào thét hội tụ, siết chặt lấy Ma Độc Ban. Sức nóng kinh người khiến thân thể hắn không ngừng rung động, từng luồng hắc vụ từ đó cũng tràn ra.
Hiện giờ, Ma Độc Ban trong cơ thể Tiêu Viêm đã không còn là mối uy hiếp quá lớn. Năm xưa, nó có thể xem thường Lưu Ly Liên Tâm Hỏa còn non yếu, nhưng theo thực lực Tiêu Viêm tăng tiến, ngọn lửa nhỏ bé ngày nào giờ đã trở nên hùng mạnh vô song.
Bị hỏa diễm xanh biếc trùng trùng bao vây, Ma Độc Ban khẽ run lên, tựa như một con cừu non đang bị bầy sói đói khát vây xem. Nó có thể cảm nhận được những tháng ngày nhàn nhã của mình sắp sửa chấm dứt.
Tiêu Viêm cười lạnh nhìn Ma Độc Ban. Thứ độc vật năm xưa từng hành hạ hắn sống dở chết dở, giờ đây lại chỉ có thể trở thành dưỡng chất để hắn đột phá cảnh giới.
- Luyện!
Một tiếng quát lạnh vang lên trong tâm trí, hỏa diễm xanh biếc đang vây quanh Ma Độc Ban đột nhiên xoay tròn với tốc độ kinh người, từng luồng lửa ùn ùn tuôn ra như vô số hỏa tuyến, hung hãn cắt xé Ma Độc Ban thành từng mảnh nhỏ.
Sau khi Ma Độc Ban bị phân liệt, tâm thần Tiêu Viêm khẽ động, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa cũng phân hóa ra, bao bọc lấy từng mảnh độc ban, bắt đầu quá trình luyện hóa triệt để.
Trong mật thất, Tiêu Viêm nhắm chặt hai mắt, hỏa diễm xanh biếc chậm rãi từ lòng bàn tay tỏa ra, khiến nhiệt độ trong phòng dần dần tăng cao.
Thời gian chậm rãi trôi qua, độc tố của Ma Độc Ban trong cơ thể Tiêu Viêm cũng dần bị Lưu Ly Liên Tâm Hỏa luyện hóa thành hư vô. Cùng lúc đó, từng luồng đấu khí tinh thuần liên tục tuôn ra không ngừng, tựa như hồng thủy cuồn cuộn chảy xuôi trong kinh mạch, nhanh chóng khiến cơ thể vốn đã khô kiệt đấu khí của hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
Với thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ, việc luyện hóa Ma Độc Ban đã không còn chút khó khăn. Mọi chuyện diễn ra thuận lợi như nước chảy mây trôi, vấn đề duy nhất chỉ còn là thời gian.
Thời gian lặng lẽ trôi, chớp mắt đã qua ba ngày.
Trong ba ngày này, đám người Huân Nhi cũng từng ghé qua. Khi thấy cửa phòng đóng chặt, các nàng tuy có chút ngạc nhiên nhưng đều không phải người lỗ mãng. Cảm nhận được khí tức nóng bỏng từ trong phòng truyền ra, họ đoán được Tiêu Viêm hẳn đang tu luyện nên cũng không quấy rầy.
Trong ba ngày Tiêu Viêm bế quan, Diệp Thành lại trở nên náo nhiệt lạ thường. Nguyên nhân tự nhiên là trận đại chiến kinh thiên động địa mấy ngày trước. Việc đám người Tiêu Viêm xuất hiện và ở lại Diệp gia đã khiến thanh danh của gia tộc này lên như diều gặp gió. Vô số người vốn cho rằng Diệp gia đã xuống dốc, lúc này mới nhận ra sau lưng họ hẳn là có một chỗ dựa cực kỳ vững chắc.
Cũng chính vì lẽ đó, những thế lực trước kia luôn nhòm ngó Diệp gia trong nhất thời cũng không dám có hành động gì. Ngay cả đám người Băng Hà ở thời khắc cuối cùng còn phải chạy trối chết, huống chi là bọn họ?
Nhờ vào uy danh của đám người Tiêu Viêm, Diệp gia có được một khoảng thời gian ngắn ngủi an tĩnh. Đã rất lâu rồi, họ mới lại được trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn như thế này.
Trong căn phòng nóng rực, Tiêu Viêm xếp bằng trên giường, mồ hôi tuôn như tắm, thấm đẫm y phục, sắc mặt hắn cũng đỏ lên một cách dị thường. Nơi lồng ngực, Ma Độc Ban to cỡ nắm tay ngày nào giờ chỉ còn lại một điểm đen nhỏ xíu. Hơn nữa, xung quanh điểm đen này còn mơ hồ ẩn hiện một đốm lửa màu xanh biếc. Từng luồng bạch khí theo hô hấp của Tiêu Viêm ngưng tụ lại bên ngoài, trông vô cùng quỷ dị. Đấu khí hùng hậu trong cơ thể như một cơn hồng thủy, ầm ầm lưu chuyển cuồn cuộn trong kinh mạch. Vết thương do thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến trước đó giờ phút này đã hoàn toàn khỏi hẳn, thậm chí còn có dấu hiệu mạnh mẽ hơn xưa.
Đấu khí bàng bạc lưu chuyển trong cơ thể, mơ hồ mang theo khí thế hung hãn, không ngừng công phá bình cảnh. Theo dòng chảy trong kinh mạch, đấu khí càng lúc càng hùng hồn, tốc độ vận chuyển cũng ngày một nhanh hơn. Sắc mặt Tiêu Viêm càng lúc càng đỏ, những luồng đấu khí nhỏ như thực chất từ vô số lỗ chân lông trên người bắn ra.
- Ngưng!
Sau khi đấu khí xoay tròn kéo dài một hồi lâu, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên cứng đờ. Một âm thanh như có như không vang lên từ sâu trong linh hồn hắn.
Cùng lúc với âm thanh đó, một cảm giác thư thái khó tả tràn ngập toàn thân Tiêu Viêm rồi khuếch tán ra khắp nơi. Cảm giác đau đớn do đấu khí tăng vọt lúc trước đã biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự sảng khoái đến tận xương tủy.
- Đã đột phá đến Tam tinh Đấu Tông rồi sao?
Đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm từ từ mở ra, trong đó ẩn chứa một luồng quang mang xanh biếc mỏng manh.
Hắn cúi đầu nhìn xuống lồng ngực. Tại đó, Ma Độc Ban vẫn chưa bị luyện hóa triệt để, có thể loáng thoáng nhìn thấy rất nhiều điểm đen li ti. Đấu khí ngưng tụ cả đời của một Đấu Tông đỉnh phong như Hạt Tất Nham quả nhiên không phải tầm thường.
- Hiện giờ, cơ thể ta đã ở trạng thái sung mãn nhất!
Tiêu Viêm thoáng do dự khi nhìn những điểm đen còn sót lại, nhưng hắn không lập tức chấm dứt tu luyện mà một lần nữa nhắm mắt dưỡng thần. Luyện hóa đến mức này, có thể nói hắn đã giải quyết Ma Độc Ban gần như triệt để. Bất quá, không biết lượng đấu khí còn lại trong đó có thể giúp mình thuận lợi tấn nhập Tứ tinh Đấu Tông hay không?!
Chút Ma Độc Ban còn sót lại không thể chịu nổi sự luyện hóa điên cuồng của Tiêu Viêm. Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, những chấm đen trên ngực hắn đã biến mất hoàn toàn. Đến lúc này, Ma Độc Ban mà Hạt Tất Nham gieo vào cơ thể hắn năm xưa đã hoàn toàn tan thành mây khói. Nếu lão gia hỏa đó còn sống mà biết được chuyện này, biết rằng chẳng những không lấy được mạng Tiêu Viêm mà ngược lại còn giúp hắn đề thăng thực lực, không biết có tức giận đến hộc máu chết thêm lần nữa hay không…
Đem Ma Độc Ban còn sót lại luyện hóa hoàn toàn, đấu khí tinh thuần trong đó một lần nữa chảy xuôi khắp cơ thể Tiêu Viêm. Những luồng đấu khí này tuy khổng lồ nhưng vẫn chưa đủ để giúp hắn đột phá Tứ tinh Đấu Tông. Chênh lệch cấp bậc trong cảnh giới Đấu Tông thật sự quá lớn, muốn tăng lên một tinh cũng không phải chuyện đơn giản, cho dù Tiêu Viêm có được thứ dưỡng chất đại bổ như Ma Độc Ban.
Cảm nhận được trạng thái trong cơ thể chỉ còn một chút nữa là chạm đến ngưỡng cửa Tứ tinh Đấu Tông, Tiêu Viêm khẽ cau mày. Hắn vốn muốn một hơi tăng lên hai tinh thực lực, không ngờ ngay cả Ma Độc Ban cũng không thể thỏa mãn yêu cầu của mình.
- Cảm giác đột phá Tứ tinh đã xuất hiện, nếu bây giờ bỏ qua, sau này muốn tìm lại không biết phải đợi đến khi nào!
Tiêu Viêm khẽ thở dài. Thời khắc này, tên đã lên dây, không thể không bắn, căn bản không thể dừng lại. Nếu đấu khí bên trong Ma Độc Ban đã bị luyện hóa hoàn toàn, vậy thì chỉ có thể dựa vào chính bản thân mà thôi.
Ý niệm vừa lóe lên, bàn tay Tiêu Viêm vung lên, vài gốc dược liệu đỏ rực từ trong Nạp giới bay ra, lơ lửng giữa không trung. Những loại dược liệu này đều mang hỏa thuộc tính, tự nhiên chứa đựng năng lượng hệ Hỏa vô cùng dồi dào.
Nhìn những dược liệu này, Tiêu Viêm liền há miệng phun ra một ngọn lửa xanh biếc, bao phủ lấy chúng.
Rắc… rắc…
Bị hỏa diễm bao bọc, những gốc dược liệu nhanh chóng vỡ nát, hóa thành từng luồng năng lượng hỏa thuộc tính tinh thuần tràn ngập khắp căn phòng.
Theo lẽ thường, hắn không thể trực tiếp hấp thu năng lượng cuồng bạo trong dược liệu. Nhưng giờ phút này, Tiêu Viêm cũng không có thời gian để luyện chế chúng thành đan dược. Hắn chỉ có thể dùng cách thô bạo nhất, miễn sao hấp thu đủ năng lượng để thành công đột phá Tứ tinh Đấu Tông.
Cảm nhận được năng lượng tràn đầy trong cơ thể, Tiêu Viêm mới thỏa mãn gật đầu, một lần nữa nhắm mắt lại. Có những luồng năng lượng này duy trì, hắn có thể thuận lợi đạt đến Tứ tinh Đấu Tông.
Trong lúc Tiêu Viêm đang cố gắng tăng cường thực lực, cách Diệp Thành chừng ngàn dặm, trên bầu trời có hơn mười đạo bóng đen như cuồng phong lướt qua.
Nhìn kỹ lại, đó là những con Tứ Dực Độc Giác Thú, trên đầu có một chiếc sừng sắc bén, bốn cánh dang rộng lướt đi trong gió. Dẫn đầu đoàn thú là một thân ảnh khoác tử hắc bào, khí tức bàng bạc mà cuồng dã, mơ hồ tỏa ra uy áp kinh người.
Đứng chắp tay trên lưng con Tứ Dực Độc Giác Thú dẫn đầu là một nam tử có diện mạo cực kỳ anh tuấn, nhưng khuôn mặt lại có chút âm trầm, ánh mắt gắt gao nhìn về phương Bắc xa xôi.
- Linh Tuyền thống lĩnh, theo tin tức chúng ta nhận được, tiểu thư hiện đang ở tại Diệp Thành!
Phía sau, một nam tử mặc hắc bào khác cung kính nói.
Linh Tuyền, một cái tên quen thuộc. Người này chính là kẻ năm đó đã đón Huân Nhi từ nội viện Già Nam học viện rời đi, cũng từng xảy ra xung đột với Tiêu Viêm, Hắc Yên Quân thống lĩnh – Linh Tuyền.
- Tên phế vật của Tiêu gia kia cũng ở đó sao?
Thanh âm của Linh Tuyền vang lên, trong ánh mắt lóe lên một tia lửa giận.
Nghe vậy, người phía sau chần chừ một chút rồi cuối cùng cũng gật đầu.
Linh Tuyền mặt không đổi sắc, ánh mắt vẫn nhìn về phương Bắc. Hai tay hắn chậm rãi nắm chặt, trong mắt hiện lên vẻ dữ tợn.
- Tiểu phế vật, năm đó ta đã cảnh cáo ngươi nên rời xa tiểu thư một chút. Xem ra, lần này không thể không giáo huấn ngươi thêm một lần nữa, nếu không ngươi sẽ không bao giờ để những lời của bổn thống lĩnh vào trong lòng