Năng lượng màu đỏ thuần túy tràn ngập khắp gian phòng, nhiệt độ nóng bỏng khuếch tán khiến cả căn phòng tựa như một hỏa lô rực cháy.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, thân thể tựa như một cái động không đáy, không ngừng hút luồng năng lượng màu đỏ kia vào trong cơ thể. Theo năng lượng tràn vào, làn da hắn cũng bắt đầu dần trở nên đỏ rực, mồ hôi trên mặt không ngừng tuôn ra.
Trực tiếp hấp thu năng lượng dược vật, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm làm chuyện này. Trong những lần tu luyện trước kia, hắn hầu như đều tiến hành phối chế dược vật để phát huy năng lượng trong dược liệu đến cực hạn. Nhưng hôm nay, hắn không có nhiều thời gian, cơ hội đột phá chỉ thoáng hiện rồi vụt mất. Nếu phải chờ đến lần sau, thật sự không biết là đến khi nào.
Nhưng cũng may, toàn bộ cơ thể Tiêu Viêm đều được Dị hỏa bảo vệ. Mặc dù hấp thu luồng năng lượng màu đỏ kia sẽ mang lại từng cơn đau đớn xé người nhưng cũng không phải là hắn không thể vượt qua. Hơn nữa, chuyện này cũng không tạo thành một chút thương tổn nào cho thân thể hắn.
Luồng năng lượng màu đỏ cuồn cuộn không ngừng tràn vào cơ thể, trải qua luyện hóa trở thành đấu khí tinh thuần rồi hội tụ vào kinh mạch, mang đến cảm giác tràn đầy sức mạnh.
Giờ phút này, tinh thần Tiêu Viêm tập trung đến cực độ. Bởi vì theo năng lượng ngày càng nhiều tràn vào cơ thể, hắn có thể cảm nhận được cơ hội đột phá lúc trước đã dần dần hiện rõ hơn một chút.
Rầm rầm!
Càng ngày càng nhiều đấu khí hội tụ trong kinh mạch, tựa như hồng thủy gào thét. Mỗi một lần đấu khí tẩy luyện kinh mạch cũng làm cho linh hồn Tiêu Viêm rung động. Loại cảm giác này rất dễ gây cho người ta mê thất tâm thần.
Trong phòng tràn ngập năng lượng màu đỏ. Do năng lượng hội tụ càng nhiều, cơ thể Tiêu Viêm sinh ra hấp lực ngày một lớn, kéo theo những tiếng rít chói tai, dần chuyển hóa năng lượng thành từng luồng đấu khí mỏng như sợi tơ. Chúng tiếp xúc với thân thể Tiêu Viêm, sau đó chui vào các lỗ chân lông ùa vào trong cơ thể.
Dưới hấp lực mãnh liệt bực này, năng lượng cuồng bạo màu đỏ cuồn cuộn theo lỗ chân lông xuyên qua da đổ vào cơ thể tạo nên cảm giác đau rát, làm cho Tiêu Viêm có cảm nhận dường như mình bị ném vào trong một hỏa lô rực cháy. Hơi thở dồn dập, khó khăn!
Thời gian trôi qua, năng lượng màu đỏ cuồng bạo bị Tiêu Viêm hấp thu cũng càng lúc càng nhạt dần. Hơi thở dồn dập khó khăn lúc đầu của hắn cũng trong tình huống này mà trở nên mạnh mẽ, dồi dào.
Khi luồng năng lượng màu đỏ cuối cùng theo hơi thở của Tiêu Viêm tiến vào, thân thể hắn hơi run rẩy rồi đột nhiên ngưng bặt, thoáng chốc dường như biến thành một bức tượng điêu khắc bất động.
Bên trong gian phòng đột nhiên rơi vào một mảnh yên tĩnh quỷ dị. Trong lúc mơ hồ, vang lên âm thanh nước chảy rất nhỏ. Mà ngọn nguồn của âm thanh này chính là từ trong đan điền của Tiêu Viêm phát ra.
Tiêu Viêm lúc này tựa như một lão tăng nhập định, luồng hơi thở mạnh mẽ từ từ dâng lên giống như một con hùng sư vừa tỉnh giấc.
Bên ngoài phòng Tiêu Viêm là một cái sân u tĩnh. Trong sân có rất nhiều hoa, những làn gió nhẹ mơn man thoáng qua mang theo mùi hương nhàn nhạt tỏa ra xung quanh.
Trong sân có một tòa thạch đình. Giờ phút này, trong thạch đình có hai tuyệt sắc giai nhân đang yên lặng ngồi đó. Trước mặt hai người bày ra một bàn cờ, thỉnh thoảng, những quân cờ dừng lại trên bàn vang lên từng tiếng “tách tách”.
Nếu như Tiêu Viêm lúc này ở đây, chứng kiến một màn này chắc chắn sẽ một phen kinh ngạc. Hai người này từ lúc gặp mặt tựa hồ đã tỏ ra đối lập, giờ khắc này lại có thể an tĩnh ngồi đánh cờ với nhau. Quả thật, làm cho người ta cảm thấy khó có thể tin được.
- Tiểu Y Tiên tỷ tỷ, ban đầu ở Nội viện muội đã nghe ca ca nói về tỷ. Huynh ấy nói tỷ là bằng hữu tốt nhất của huynh ấy!
Bàn tay nhặt một quân cờ bạch ngọc nhẹ nhàng đặt xuống, đôi mắt Huân Nhi sáng lên nhìn thân hình uyển chuyển động lòng người của Tiểu Y Tiên ở phía đối diện, mỉm cười nói.
Bàn tay Tiểu Y Tiên khẽ chạm vào quân cờ trong hộp, trong mắt thoáng chút dao động, nói:
- Hắn là bằng hữu tốt nhất của tỷ!
Huân Nhi cười khẽ, phong khinh vân đạm nói:
- Chỉ là bằng hữu?
Đôi mắt Tiểu Y Tiên khẽ nhướng lên rồi dừng lại trước mặt nữ tử tuyệt sắc này, nàng cười cười nhưng từ chối cho ý kiến. Nàng sao lại không nghe ra một chút ý dò xét trong lời nói của Huân Nhi. Mặc dù đối phương không phải là nhân vật đơn giản nhưng nàng cũng chẳng phải là người bình thường. Có thể tại Xuất Vân đế quốc xây dựng nên một tổ chức lớn mạnh, bá quyền như Độc Tông thì ngoại trừ thực lực, tâm cơ của nàng cũng rất sâu. Bất quá, bình thường ở cạnh Tiêu Viêm nên nàng không thích biểu hiện ra mà thôi.
Nhìn thấy bộ dạng đó của Tiểu Y Tiên, hai tay Huân Nhi rút về, ánh mắt đầy thâm ý nhìn nàng, nhẹ giọng nói:
- Không lâu sau, muội sẽ rời đi. Ngày sau, có lẽ còn phải nhờ tỷ chiếu cố thêm cho Tiêu Viêm ca ca!
- Chỉ cần tỷ còn sống, hắn sẽ không xảy ra chuyện gì!
Tiểu Y Tiên nhìn thẳng vào mắt Huân Nhi, thanh âm dịu dàng nhưng lại tràn đầy tự tin khẳng định.
Đối với câu trả lời này của Tiểu Y Tiên, Huân Nhi khẽ gật đầu, nhẹ nhàng vươn vai, nhất thời lộ ra những đường cong tinh tế động lòng người. Vừa muốn đứng dậy, đột nhiên nàng khẽ cau mày, ngẩng đầu nhìn phía xa xa trên bầu trời. Nơi đó, mơ hồ có tiếng xé gió lướt đến.
Xuy!
Sau khi Huân Nhi cảm ứng được, Tiểu Y Tiên cũng quay đầu lại, khẽ nhíu mày:
- Băng Hà Cốc? Hay là Hồn Điện?
- Không phải… Là người của Cổ tộc!
Huân Nhi khẽ lắc đầu nói.
- Hẳn là Hắc Yên Quân, muội ngửi được mùi của Tứ dực Độc Giác Thú.
Trong thạch đình, không gian hơi rung động, chợt hai lão giả hắc y liền xuất hiện. Liếc mắt nhìn xa xa trên trời, một người nói.
- Bọn họ hẳn là nhận lệnh từ Cổ tộc. Dù sao, trận đại chiến mấy ngày trước thanh thế hơi lớn.
Lão giả bạch y gật đầu, nói.
- Bọn chúng đúng là âm hồn không tan!
Huân Nhi lắc đầu, sắc mặt có chút không vui.
- Không có biện pháp! Hắc Yên Quân do Thủ tịch trưởng lão Cổ tộc quản lý trực tiếp. Mấy lão già bất tử kia chỉ hận không thể giữ tiểu thư lại, để cho tiểu thư ra ngoài còn mấy lão phải ngồi đợi ở Cổ giới đó.
Lão giả hắc y cười lạnh, nói. Tựa hồ lão nhân này cũng không ưa gì kẻ được gọi là Thủ tịch trưởng lão kia.
Trong khi ba người đang nói chuyện, những đạo thanh âm xé gió phía chân trời vang lên càng lúc càng lớn. Một lát sau, hơn mười bóng đen rốt cuộc hiện ra trên bầu trời Diệp thành. Sau đó đám Tứ dực Độc Giác Thú khổng lồ chậm rãi dừng lại trên không Diệp thành, thở phì phò.
Hơn mười đạo thân ảnh trên lưng Tứ dực Độc Giác Thú thoáng chốc đã tiến về hướng trang viện Diệp gia, dừng lại trên bầu trời chỗ đám người Huân Nhi. Ánh mắt tên thủ lĩnh đảo qua trang viện, sau đó dừng lại trên người nàng:
- Hắc Yên Quân thống lĩnh Linh Tuyền ra mắt tiểu thư!
Nam tử mặc hắc bào khi nhìn thấy Huân Nhi, ánh mắt thoáng hiện sự cuồng nhiệt nóng bỏng, từ trên trời hạ xuống. Sau đó, ôm quyền cung kính nói.
Lông mày Huân Nhi khẽ cong lên, nói:
- Các ngươi đến đây làm gì?
- Ha hả, các trưởng lão lo lắng tiểu thư ở bên ngoài bị thương tổn nên ra lệnh cho ta tới đón tiểu thư trở về Cổ giới!
Linh Tuyền cười cười nhìn Huân Nhi. Sau đó, ánh mắt hắn đảo qua khắp viện, vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Viêm, khẽ nhíu mày.
- Có hai người chúng ta bảo vệ tiểu thư, còn có thể xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tên tiểu tử nhà ngươi vừa trải qua lễ rửa tội ở tế đàn trong tộc đạt đến Ngũ tinh Đấu Tông liền có thể bảo vệ an toàn cho tiểu thư được sao?
Lão giả bạch y cười nhạt, nói bằng giọng không hề khách khí. Địa vị của hắn trong Cổ tộc, Linh Tuyền làm sao có thể so sánh.
- Lâm lão nói đùa! Mệnh lệnh của các trưởng lão, ta không thể không chấp hành!
Đối với lời nói của lão giả bạch y, Linh Tuyền không dám chậm trễ, chắp tay cười nói.
Thấy Linh Tuyền đem Trưởng lão hội ra làm lá chắn, lão giả bạch y cũng không nói thêm gì nữa, đưa mắt nhìn Huân Nhi chờ ý kiến của nàng.
- Tiểu thư, các trưởng lão lần này rất sốt ruột. Các người đi ra ngoài chuyến này lại còn cùng Hồn Điện giao thủ. Nếu để bọn họ biết được thân phận các người, phát điên lên mà làm tổn thương tới tiểu thư, chỉ sợ Cổ tộc cũng sẽ loạn mất. Trưởng lão lần này hạ tử lệnh phải mang tiểu thư trở về, nếu không chỉ sợ ta sẽ bị tộc hình…!
Linh Tuyền nhìn Huân Nhi, trầm giọng nói.
Huân Nhi khẽ chau mày. Nàng sớm biết, nếu chuyện mình cùng Hồn Điện giao thủ đã truyền vào Cổ giới thì Cổ tộc tất nhiên sẽ lập tức phái người mang nàng trở về, nhưng lại không nghĩ tới lại nhanh như vậy. Trầm ngâm chốc lát, sóng mắt Huân Nhi chuyển hướng về phía gian phòng đang đóng chặt cửa đằng xa, nói:
- Hai ngày sau ta sẽ trở về!
Nghe vậy, Linh Tuyền khẽ nhăn mặt, đảo mắt về phía gian phòng kia, trong mắt thoáng hiện vẻ lạnh lẽo, nói:
- Nghe nói vị Tiêu Viêm của Tiêu gia cũng ở đây? Không biết hắn ở đâu? Ha hả, năm đó từ biệt ở Già Nam học viện cũng đã qua nhiều năm không gặp, không biết hôm nay hắn đã đến trình độ gì rồi?
Nghe được lời nói có chút trào phúng của Linh Tuyền, sắc mặt hai người Huân Nhi cùng Tiểu Y Tiên có chút trầm xuống.
Két…
Khi hai người chuẩn bị đáp lại thì cửa phòng đang đóng chặt đằng kia từ từ mở ra, một đạo thân ảnh cao gầy chậm rãi bước ra, cười nhạt nói:
- Hóa ra là Linh Tuyền thống lĩnh năm xưa! Hắc hắc, thật sự không thể tiếp đón từ xa. Bất quá, nhiều năm tu luyện mà Linh Tuyền thống lĩnh chỉ mới đạt đến Ngũ tinh Đấu Tông sao, thật khiến Tiêu Viêm ta bất ngờ đấy!
Nụ cười trên gương mặt Linh Tuyền chậm rãi thu lại, dần trở nên âm trầm, ánh mắt lạnh băng nhìn thân ảnh trẻ tuổi đang từ từ bước ra kia. Hắn thật không nghĩ tới tên phế vật năm xưa giờ lại dám châm chọc khiêu khích ngay trước mặt hắn. Chẳng lẽ hắn cho rằng được tiểu thư che chở thì có thể không coi ai ra gì sao?
Trong lúc hàn quang càng lúc càng dày đặc trong mắt Linh Tuyền thì Tiêu Viêm cũng đã tới trong sân, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
Trong khoảnh khắc, một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong cơ thể Tiêu Viêm bùng phát ra. Đồng tử của Linh Tuyền đang âm trầm tức giận liền đột ngột co rút lại.
- Đấu Tông?