Nhìn người thanh niên đang tùy ý đứng trước mặt, khí thế sắc bén tỏa ra, sắc mặt Linh Tuyền trở nên vô cùng khó coi.
- Tứ tinh Đấu Tông?
Ánh mắt Linh Tuyền âm trầm găm chặt vào người Tiêu Viêm, trong lòng tràn ngập sự hoài nghi không thể tin nổi. Hắn nhớ năm xưa, lần đầu gặp Tiêu Viêm tại Nội Viện, kẻ kia chỉ mới là một Đấu Linh. Khi đó, Tiêu Viêm ngay cả tư cách để hắn liếc mắt nhìn cũng không có. Nếu không phải có Tô Thiên đại trưởng lão ở đó, hắn đã tặng cho Tiêu Viêm một bài học không thể nào quên.
Thế nhưng, điều Linh Tuyền không thể nào ngờ tới là chỉ sau vài năm ngắn ngủi, tên phế vật của Tiêu gia ngày nào giờ đã đạt tới cảnh giới Đấu Tông, thực lực chỉ kém hắn một tinh. Sự thay đổi nghiêng trời lệch đất này sao có thể không khiến hắn kinh hãi?
Khi sắc mặt Linh Tuyền đang âm trầm, ánh mắt Tiêu Viêm cũng chậm rãi quét qua hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Năm đó, khi gã này đến đón Huân Nhi đã định ra tay với hắn, nếu không có Tô Thiên đại trưởng lão xuất thủ, hậu quả thật khó lường. Tuy hai người chưa từng thực sự giao thủ, nhưng Tiêu Viêm vẫn nhớ như in những lời mỉa mai, chế nhạo của Linh Tuyền năm đó.
Tiêu Viêm vốn không phải hạng người rộng lượng. Năm đó Linh Tuyền cậy mạnh hiếp yếu, buông lời sỉ nhục, thậm chí còn muốn hạ sát thủ. Mối hận này, Tiêu Viêm đã khắc cốt ghi tâm.
- Hắc hắc, không ngờ Tiêu gia đã suy bại đến mức này mà vẫn có thể sản sinh ra một cường giả Đấu Tông, thật khiến bản thống lĩnh có chút bất ngờ!
Linh Tuyền âm trầm nhìn Tiêu Viêm, một lúc sau mới cười lạnh nói.
- Không phiền Linh Tuyền thống lĩnh phải bận tâm, chuyện đời ai mà nói trước được. Năm đó ngươi gặp ta, ta chỉ là một Đấu Linh. Hiện tại, ai mạnh ai yếu e rằng còn chưa biết được.
Tiêu Viêm khẽ cười đáp.
Nghe giọng điệu trào phúng của Tiêu Viêm, Linh Tuyền chỉ lắc đầu, cười khẩy:
- Tiểu tử đừng vội đắc ý, chỉ là Tứ tinh Đấu Tông mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt bản thống lĩnh sao? Trong mắt ta, ngươi của hiện tại và ngươi của năm đó cũng chẳng khác gì nhau!
Tuy thực lực Tiêu Viêm chỉ kém hắn một tinh, nhưng nếu giao thủ, Linh Tuyền tự tin có thể dễ dàng đánh bại hắn. Niềm tin này không phải là không có cơ sở. Hắn đã được tiếp nhận sự huấn luyện tốt nhất và tu luyện những đấu kỹ thượng thừa nhất của Cổ tộc. Hắn không tin mình lại có thể thua một tên phế vật xuất thân yếu kém như Tiêu Viêm.
- Nhưng trong mắt ta, ngươi bây giờ chẳng là cái thá gì!
Tiêu Viêm cười nói.
Đối với Linh Tuyền, hắn chán ghét đến cực điểm, mối hận này đã dồn nén từ ngày đó đến tận bây giờ. Vì vậy, hôm nay gặp lại gã này, dù định lực có tốt đến đâu, Tiêu Viêm cũng không thể nào giữ được vẻ hòa nhã.
Nghe những lời không chút kiêng nể của Tiêu Viêm, khuôn mặt anh tuấn của Linh Tuyền dần trở nên âm lãnh. Hắn găm chặt ánh mắt vào Tiêu Viêm, sát ý lóe lên.
Đối mặt với ánh mắt lạnh như băng của Linh Tuyền, sắc mặt Tiêu Viêm không hề thay đổi, hắn nhìn thẳng vào đối phương, trong mắt cũng cuộn trào hàn ý.
Hai người nhìn nhau, khí thế mạnh mẽ lan tỏa ra xung quanh, mơ hồ ẩn chứa một luồng sát khí. Tình hình rõ ràng không hề tốt đẹp.
- Linh Tuyền!
Cảm nhận được sát ý trong mắt hắn, Huân Nhi lạnh lùng quát lên.
Bị Huân Nhi nghiêm giọng quát mắng, Linh Tuyền không dám chậm trễ, vội thu hồi ánh mắt, hướng về phía nàng ôm quyền. Nhưng trong khoảnh khắc đó, sát ý trong mắt hắn lại càng thêm nồng đậm. Việc Huân Nhi vì Tiêu Viêm mà quát mắng mình khiến hắn vô cùng tức giận. Dĩ nhiên, cơn giận này hắn không dám trút lên Huân Nhi, nên toàn bộ đều đổ dồn lên đầu Tiêu Viêm.
- Tiểu thư, các trưởng lão đã ra lệnh cho thuộc hạ lần này phải nhanh chóng đưa tiểu thư trở về Cổ giới, không được chậm trễ. Nếu có kẻ nào cản đường, lập tức tiền trảm hậu tấu!
Linh Tuyền khiêm tốn ôm quyền nói, nhưng đến câu cuối cùng, ánh mắt lại âm trầm liếc về phía Tiêu Viêm.
- Huân Nhi, muội phải đi sao?
Tiêu Viêm nghe vậy, chợt sững người. Hắn không để ý đến ánh mắt lạnh lùng của Linh Tuyền mà quay sang nhìn Huân Nhi, khẽ chau mày.
Huân Nhi do dự một chút rồi gật đầu. Trước khi huyết mạch trong cơ thể nàng hoàn toàn thức tỉnh, người trong tộc chắc chắn sẽ không yên tâm để nàng ở bên ngoài. Lần này nếu không trở về, chỉ e lần tới đến đón nàng sẽ là những cường giả chân chính trong tộc. Đến lúc đó, nếu họ gặp Tiêu Viêm, e rằng sẽ xảy ra biến cố. Đó là điều nàng không muốn thấy nhất.
Nàng nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tiêu Viêm, đôi tay mềm mại dịu dàng sửa lại vạt áo có chút xộc xệch cho hắn, khẽ nói:
- Lần này muội thật sự không thể ở lâu hơn được nữa, nếu không sẽ mang đến phiền phức cho Tiêu Viêm ca ca. Đợi khi huynh giải quyết xong mọi chuyện, có đủ thực lực đến Cổ giới, Huân Nhi sẽ chờ huynh!
Tiêu Viêm không muốn xa Huân Nhi, hắn trầm mặc một lát rồi chậm rãi gật đầu. Hắn không phải kẻ không biết nói lý, Huân Nhi vì lo cho hắn mới phải rời đi, nếu hắn cố tình ngăn cản thì chẳng phải đã phụ tấm lòng của nàng sao.
- Chờ ta…
Không để ý đến những người xung quanh, Tiêu Viêm nắm lấy cổ tay trắng như ngọc của Huân Nhi, thấp giọng nói.
Gương mặt thanh nhã, xinh đẹp của Huân Nhi ửng đỏ, nàng chợt e lệ như một đóa hoa tuyết tinh khôi.
- Buông tiểu thư ra!
Hai mắt Linh Tuyền đỏ ngầu. Nhìn cảnh thân mật của Tiêu Viêm và Huân Nhi, ngọn lửa ghen tuông trong lòng gần như thiêu đốt hết lý trí của hắn. Hắn luôn coi Huân Nhi là nữ thần trong lòng, tuyệt không cho phép bất kỳ ai khinh nhờn. Thế nhưng, nữ thần ngày thường luôn lạnh lùng băng giá, giờ đây lại lộ ra vẻ e thẹn của một nữ nhi trước mặt Tiêu Viêm. Cảnh tượng này khiến Linh Tuyền như một con dã thú điên cuồng, không kìm được mà gầm lên giận dữ.
- Linh Tuyền, chú ý thân phận của ngươi. Chuyện của tiểu thư, chưa đến lượt ngươi xen vào!
Lão giả áo đen đứng bên cạnh sắc mặt trầm xuống, quát lớn.
- Linh Tuyền biết tội!
Nghe lão giả áo đen trách mắng, mặt Linh Tuyền co giật, hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt đỏ ngầu dần dịu lại, nhưng khi nhìn về phía Tiêu Viêm vẫn lộ rõ vẻ âm hàn.
- Đi thôi!
Đối với tiếng gầm của Linh Tuyền, Huân Nhi làm như không nghe thấy. Nàng nhìn Tiêu Viêm thật lâu, sau đó khẽ lùi lại một bước rồi xoay người rời đi. Khi lướt qua Linh Tuyền, gương mặt thanh nhã của nàng đã trở lại vẻ lạnh lùng, giọng nói bình thản không chút gợn sóng khiến Linh Tuyền tức đến siết chặt nắm đấm.
Ra lệnh xong, Huân Nhi đột nhiên cau mày khi thấy đám người Linh Tuyền vẫn đứng yên bất động. Gương mặt nàng lạnh đi, trầm giọng hỏi:
- Linh Tuyền thống lĩnh?
Nghe giọng nói trầm thấp của Huân Nhi, ánh mắt Linh Tuyền âm tàn nhìn Tiêu Viêm, chậm rãi nói:
- Tiểu thư, mời người đi trước. Linh Tuyền còn có nhiệm vụ do trưởng lão giao phó cần phải chấp hành!
Nghe vậy, sắc mặt Huân Nhi khẽ biến. Nàng đột ngột xoay người, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Linh Tuyền, gằn từng tiếng:
- Ta nói, lập tức rời khỏi đây!
Linh Tuyền cắn chặt răng, một lần nữa lắc đầu.
- Linh Tuyền, lá gan của ngươi thật sự càng ngày càng lớn!
Hai lão giả áo đen thấy thế, sắc mặt cũng dần âm trầm. Cả hai đồng loạt tiến lên một bước, khí thế cường đại lập tức bao phủ lấy Linh Tuyền.
Đám người đi theo Linh Tuyền thấy vậy cũng không dám hó hé. Linh Tuyền là cấp trên của bọn họ, nhưng thân phận của Huân Nhi lại vô cùng tôn quý. Lúc này, giả câm giả điếc là lựa chọn tốt nhất.
Dưới áp lực khí thế đáng sợ của hai lão giả áo đen, đầu gối Linh Tuyền khẽ chùng xuống nhưng hắn vẫn cố gắng chống đỡ, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm khiến người ta không rét mà run. Chỉ vì Tiêu Viêm mà Huân Nhi quát mắng hắn, sự đố kỵ trong lòng hắn ngày càng sâu đậm, che mờ cả lý trí.
Đám người Tiểu Y Tiên ở bên cạnh thấy vậy đều khẽ cau mày nhưng không ai lên tiếng. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của Cổ tộc, người ngoài như bọn họ không nên xen vào. Nhưng Tiểu Y Tiên có thể nhận ra sự oán hận của Linh Tuyền đối với Tiêu Viêm. Nàng đã hạ quyết tâm, nếu kẻ này ngoan ngoãn cút đi thì coi như hắn may mắn, còn nếu muốn gây sự, mặc kệ hắn là người của Cổ tộc hay không, hắn cũng không có tư cách lớn lối trước mặt Tiêu Viêm.
- Lâm lão, bắt hắn về!
Gương mặt Huân Nhi lạnh như băng, nàng phất tay áo, lạnh lùng ra lệnh.
- Vâng!
Nghe vậy, hai vị lão nhân lập tức cung kính đáp lời, định bước lên ra tay. Linh Tuyền vội lùi lại hai bước, lòng bàn tay lóe lên, một tấm lệnh bài nhỏ màu đỏ như máu xuất hiện, trên đó khắc một chữ “Cổ” rồng bay phượng múa.
- Huyết Ngọc Lệnh?
Nhìn thấy tấm huyết sắc ngọc bài, bước chân của hai lão giả áo đen khựng lại, sắc mặt trở nên cổ quái.
- Tiểu thư, không phải Linh Tuyền không tuân lệnh người, mà là thân mang trọng lệnh!
Linh Tuyền nắm chặt tấm huyết sắc ngọc bài, ánh mắt quái dị lạnh băng nhìn Tiêu Viêm, nhếch mép cười âm hiểm.
- Trưởng lão đã hạ nghiêm lệnh, lần này nếu gặp người của Tiêu gia, phải lập tức bắt về Cổ giới. Nếu đối phương chống cự, ta có quyền dùng vũ lực cưỡng chế mang đi! Cho nên, Tiêu Viêm, ngươi nên thức thời một chút, ngoan ngoãn đi theo ta!
Giọng nói âm lãnh của Linh Tuyền chậm rãi vang vọng khắp sân, khiến nhiệt độ xung quanh như hạ xuống mấy phần.