Không khí trong sân lúc này như ngưng đọng, căng thẳng đến cực điểm.
Huyết sắc ngọc bài trong tay Linh Tuyền khiến hai lão nhân áo đen không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Khối lệnh bài này trong Cổ tộc có sức uy hiếp cực lớn, cho dù là hai lão cũng không dám vọng động.
Ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng nhìn Linh Tuyền, khuôn mặt hắn trở nên âm trầm, hàn ý chậm rãi dâng lên.
Khi Huân Nhi nhìn thấy huyết sắc ngọc bài trên tay Linh Tuyền, hai mắt nàng lóe lên hàn quang. Không ngờ tên gia hỏa này lại mang theo cả Huyết Ngọc Lệnh.
- Linh Tuyền, hiện tại theo ta rời đi, ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra!
Thở dài một hơi, Huân Nhi nhìn thẳng vào Linh Tuyền, chậm rãi nói.
Khóe miệng Linh Tuyền hơi co giật. Một lát sau, hắn chậm rãi lắc đầu. Huân Nhi càng tỏ ra như vậy, sát ý trong lòng hắn đối với Tiêu Viêm lại càng thêm đậm đặc.
- Tiểu thư, đây là mệnh lệnh của trưởng lão, ta không thể không tuân!
Đối với lời nói này của Linh Tuyền, sắc mặt Huân Nhi ngược lại dần bình tĩnh lại, nàng hạ giọng nói:
- Tốt, ta sẽ nhớ kỹ chuyện này!
Nghe được những lời này của Huân Nhi, sắc mặt Linh Tuyền biến đổi, hắn biết, Huân Nhi đã thật sự nổi giận.
- Đều do tên phế vật của Tiêu gia này! Hôm nay, cho dù có đắc tội với tiểu thư, ta cũng phải để lại cho tên phế vật nhà ngươi một ấn tượng khó phai!
Sắc mặt Linh Tuyền càng lúc càng âm trầm, ánh mắt tựa dã thú gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Bàn tay đang nắm chặt Huyết Ngọc Lệnh vang lên từng tiếng “kẽo kẹt” rất nhỏ.
- Ngươi tự mình chịu trói, hay để ta phải ra tay?
Giọng nói âm hàn khàn khàn chậm rãi vang lên từ trong miệng Linh Tuyền.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn thẳng Linh Tuyền, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh. Linh Tuyền đã khơi dậy sát ý ẩn sâu trong lòng hắn.
- Ngươi còn tưởng rằng bây giờ vẫn là năm đó sao?
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Linh Tuyền không giận mà còn cười, nói:
- Tốt lắm, xem ra ngươi không có ý định đi Cổ tộc một chuyến rồi?
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu. Hắn sao lại không biết Linh Tuyền muốn lấy cớ để ra tay với mình. Tương tự, đối phương làm sao biết được chính bản thân hắn cũng mong chuyện này xảy ra?!
Ân oán năm đó, nếu cứ bỏ qua như vậy chẳng phải sẽ quá uất ức sao?
Mà hiện tại, Tiêu Viêm rất muốn cho vị Thống lĩnh Hắc Yên Quân này biết rằng, năm đó y có thể dễ dàng mang Huân Nhi đi từ trong tay hắn, nhưng hiện tại, y đã không còn tư cách đó nữa!
Nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Tiêu Viêm, Linh Tuyền cũng nở một nụ cười mang theo sát ý lạnh lẽo mà cho dù là kẻ mù cũng có thể cảm nhận được.
- Bản thống lĩnh hôm nay muốn xem ngươi làm sao có thể thoát được? Trong mắt Cổ tộc ta, ngươi bất quá cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi. Ngươi thật sự nghĩ rằng gia tộc của ngươi vẫn là Tiêu gia bá chủ Trung Châu năm xưa ư?
Linh Tuyền bước tới từng bước, cả người toát lên một cỗ hơi thở mạnh mẽ như một ngọn núi lửa chực chờ bộc phát, quét ngang bầu trời.
- Bước thêm một bước nữa, chết!
Giọng nói êm ái đột nhiên vang lên, một bóng hình xinh đẹp chợt xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, luồng khí màu xám tro nhàn nhạt từ trong cơ thể Tiểu Y Tiên chậm rãi tuôn ra.
Thấy thân ảnh Tiểu Y Tiên đột nhiên hiện ra, đồng tử Linh Tuyền hơi co rụt lại. Với năng lực của hắn, tự nhiên có thể nhận ra thực lực đáng sợ của Tiểu Y Tiên.
- Lại dựa vào nữ nhân ư? Năm đó ở Nội Viện thì nhờ vào Tô Thiên, lần này lại muốn nhờ nữ nhân ra mặt. Đến khi nào thì ngươi mới có thể chân chính dựa vào thực lực của mình? Nếu tổ tiên ngươi dưới suối vàng có biết, chỉ sợ chết cũng không nhắm mắt?
Linh Tuyền chuyển hướng nhìn Tiêu Viêm, giọng nói chứa đầy sự châm chọc và khinh thường.
- Thứ nhất, phàm là lực lượng có thể khống chế, đó chính là lực lượng của bản thân. Lý lẽ non nớt như vậy chỉ khiến người khác chê cười mà thôi! Ngươi có thể kiêu ngạo như vậy chẳng qua cũng là nhờ vào danh tiếng của Cổ tộc. Chỉ bằng thực lực Ngũ tinh Đấu Tông thì có thể làm được gì?
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, nụ cười càng lúc càng lạnh đến thấu xương.
- Thứ hai, tổ tiên Tiêu gia ta, ngươi còn chưa có tư cách nhắc tới!
- Thứ ba, đối phó với ngươi, ta không cần nhờ người khác tương trợ!
Tiêu Viêm mỉm cười nhìn gò má không ngừng co giật của Linh Tuyền, sau đó nhẹ nhàng kéo Tiểu Y Tiên sang một bên.
- Ngươi…
Thấy thế, Tiểu Y Tiên khẽ cau mày.
- Chẳng lẽ nàng lại nghĩ rằng ngay cả một con gà như hắn mà ta cũng không thu thập được sao?
Tiêu Viêm nghiêng đầu, nhìn Tiểu Y Tiên cười nói.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên bất đắc dĩ lắc đầu nhưng cũng đành nghe theo lời hắn. Đối với tên Linh Tuyền này, nàng cũng cực kỳ không vừa mắt.
- Tiêu Viêm ca ca, cứ việc ra tay. Hết thảy hậu quả, ta sẽ chịu trách nhiệm!
Huân Nhi thản nhiên nói. Có thể khiến nàng nói ra những lời lãnh đạm như vậy, đủ biết Linh Tuyền đã khiến nàng giận dữ đến mức nào.
Hai lão nhân áo đen ở bên cạnh liếc nhau cười khổ, thầm mắng Linh Tuyền không biết điều. Cho dù có Huyết Ngọc Lệnh trong tay, cũng không nên tùy tiện làm bậy. Bọn họ có thể đoán được, lần này dù gã có thể thuận lợi trở về Cổ tộc, e rằng kết cục sau này cũng chẳng tốt đẹp gì.
Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt đảo quanh bốn phía, chắp tay nói:
- Diệp Trọng trưởng lão, nơi này có không ít chuyện riêng chẳng liên quan đến Diệp gia. Xin vui lòng cho chúng ta mượn dùng nơi này trong chốc lát!
- Tiêu Viêm tiên sinh nói đùa rồi! Đừng nói là nơi này, cho dù là cả Diệp gia, chỉ cần ngài mở miệng thì lão phu cũng không có nửa lời dị nghị!
Ở bên ngoài viện, Diệp Trọng nghe vậy vội vàng cười nói. Bọn họ dĩ nhiên là bị Tứ Dực Độc Giác Thú hấp dẫn mà đến. Hơn nữa, bản thân lão cũng hiểu được, những người có quan hệ với Tiêu Viêm thì Diệp gia hắn phần lớn đều không thể đắc tội.
Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt chuyển hướng sang Linh Tuyền đang có sắc mặt âm trầm, nói:
- Linh Tuyền thống lĩnh, ngươi muốn tự mình ra tay hay là tất cả cùng lên?
Vừa nói, ánh mắt hắn vừa lướt qua đám người đi theo Linh Tuyền đến đây. Những người này thực lực cũng không yếu, bất quá cao nhất cũng chỉ là Đấu Hoàng đỉnh phong mà thôi, không đủ để hắn phải bận tâm.
- Đừng có ngông cuồng trước mặt ta! Một mình ta là đủ!
Linh Tuyền nhe răng cười dữ tợn, bàn tay mạnh mẽ siết chặt thành quyền. Trên nắm quyền, lôi quang bạc loé lên, kéo dài ra rồi trực tiếp hóa thành một thanh trường thương Lôi Điện. Khi thanh trường thương hoàn toàn ngưng tụ, chân Linh Tuyền đạp mạnh trên đất, thân hình trong nháy mắt bay vút lên trời, chỉ thẳng trường thương vào Tiêu Viêm, cười lạnh nói:
- Hôm nay, để ta xem xem, tên phế vật Tiêu gia năm xưa có tư cách gì mà kiêu ngạo đến thế?
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, trong đôi mắt đen nhánh hiện đầy sát ý, thân hình vừa động đã xuất hiện trên không trung, bàn tay nắm chặt, Huyền Trọng Xích nhanh chóng hiện ra.
Xoẹt!
Tiêu Viêm vừa hiện thân, hàn ý trong mắt Linh Tuyền chợt lóe. Trường thương trong tay rung mạnh lên, điện mang lượn lờ chung quanh chợt chấn động, hóa thành một con Lôi Đình Cự Long, mang theo tiếng sấm rền vang bắn nhanh tới Tiêu Viêm.
Ánh mắt Tiêu Viêm bình tĩnh nhìn Lôi Điện trường thương đang hung hãn lao đến, không có nửa điểm né tránh, hỏa diễm xanh biếc lượn lờ quanh Trọng Xích rồi bổ xuống.
- Đinh!
Trọng Xích mang theo hỏa diễm xanh biếc hung hăng xẹt qua không gian, cùng Lôi Đình Cự Long va chạm mạnh vào nhau, hoa lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Khi hai người va chạm, cả hai thân ảnh đều bị chấn động, lùi lại mấy bước. Sắc mặt Linh Tuyền khẽ biến, từ trên trường thương truyền đến một luồng lực đạo hùng hồn khiến cho bàn tay hắn tê dại.
- Đúng là tên nhóc con dã man chỉ biết cậy sức!
Linh Tuyền tức giận cười gằn. Thân hình vừa động đã tạo thành một đạo tàn ảnh tại chỗ. Hắn vung Lôi thương, một lần nữa hóa thành tia chớp lao về phía Tiêu Viêm.
- Lôi Xà Vũ!
Xoẹt xoẹt xoẹt…
Từng đạo thương ảnh hiện lên giữa không trung, nhưng Tiêu Viêm vẫn dễ dàng né tránh thương pháp sắc bén của Linh Tuyền.
Nhìn thấy thân pháp huyền diệu của Tiêu Viêm, trong mắt Linh Tuyền thoáng hiện hàn ý. Bàn tay mạnh mẽ đánh lên chuôi thương, khiến nó đột nhiên bộc phát ra một xung lực khủng khiếp, trực tiếp làm cho Lôi thương bắn ra như một tia chớp. Không gian xung quanh lập tức vỡ vụn, tạo thành một cái khe đen nhánh.
Xoẹt…
Trường thương nhanh như chớp lướt đi, nhưng khi tưởng chừng như sắp đánh trúng lồng ngực Tiêu Viêm thì hỏa diễm từ bàn tay hắn dữ dội tuôn ra, mạnh mẽ nắm chặt thân thương, đem kình lực cuồn cuộn trên đó hoàn toàn hóa giải. Bàn tay mạnh mẽ nắm chặt trường thương, bẻ nó gãy lìa. Trường thương hóa thành vô số ngân xà, cuối cùng bị hỏa diễm bùng lên thiêu đốt thành hư vô.
- Thương pháp hoa mỹ, vô dụng!
Trường thương của Linh Tuyền trực tiếp bị một chưởng của Tiêu Viêm phá hủy, trên gương mặt hắn hiện lên vẻ cười lạnh. Thương pháp quả thật rất nhanh, nhưng khi linh hồn lực của hắn bao phủ xuống thì căn bản không hề có tác dụng.
Trường thương bị hủy, sắc mặt Linh Tuyền rốt cuộc kịch biến, thân hình trong nháy mắt lui ra. Trong lúc thối lui, hai tay hắn kết xuất thủ ấn nhanh như chớp. Thủ ấn quen thuộc này Tiêu Viêm cũng biết, chính là Đế Ấn Quyết.
- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến – Đệ nhất biến!
Trong lòng Tiêu Viêm cười lạnh, với thực lực hiện tại của hắn, muốn thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến thì chỉ cần một ý niệm mà thôi. Đệ nhất biến, hắn sớm đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh.
Quát lạnh một tiếng, khí thế của Tiêu Viêm đột nhiên tăng vọt, nhanh chóng vượt qua trình độ của Linh Tuyền. Thân hình hắn chợt lóe, ngân mang chớp động, quỷ dị hiện ra trước mặt Linh Tuyền, hàn ý đen kịt trong mắt chớp động.
- Khai Sơn Ấn!
Tốc độ của Tiêu Viêm khiến Linh Tuyền chấn động tâm thần, thủ ấn vừa hoàn thành, chợt đánh mạnh ra một chưởng.
- Ta cho ngươi Khai Sơn…!!!
Bàn tay Linh Tuyền vừa mới đưa ra, Tiêu Viêm đã mạnh mẽ tung ra một quyền hung hăng oanh kích lên trên, hỏa diễm xanh biếc dữ dội tuôn ra.
Đối với Khai Sơn Ấn, Tiêu Viêm vô cùng quen thuộc, biết rõ nhược điểm của thủ ấn này, nên một quyền này của hắn cực kỳ xảo diệu, oanh kích tại nơi lực lượng của thủ ấn phân tán và yếu nhất.
- Phanh!
Hỏa diễm ngập trời, cổ tay Linh Tuyền vang lên tiếng “răng rắc” thật nhỏ, trên trán cũng túa đầy mồ hôi lạnh.
Bất quá, tố chất tâm lý của Linh Tuyền quả nhiên không kém. Mới vừa rồi bị Tiêu Viêm phản kích mạnh mẽ, cước bộ hắn liên tiếp lui về sau, bàn tay một lần nữa biến ảo ra thủ ấn. Tiếc là thủ ấn còn chưa kết xong thì hỏa diễm lại chợt một lần nữa xuất hiện, khóa chặt hai tay hắn.
- Thương pháp diễm lệ, kết ấn chậm chạp, đấu khí phù phiếm. So với dự đoán của ta, ngươi còn kém quá xa! Thật khiến ta thất vọng!
Bàn tay nắm chặt thủ chưởng của Linh Tuyền, Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu, ánh mắt có chút thương hại nhìn sắc mặt trắng bệch của tên Thống lĩnh này.
- Không chịu nổi một kích
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂