Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1123: CHƯƠNG 1110: TRẢ NỢ

Thanh âm bình thản từ phía chân trời vang vọng, chậm rãi khuếch tán ra xung quanh.

Trong sân, hơn mười tên Hắc Yên Quân đi theo Linh Tuyền đều trơ mắt nhìn nhau, kinh ngạc đến há mồm. Bọn họ không thể ngờ Linh Tuyền lại bại trong tay Tiêu Viêm một cách thảm hại như vậy. Màn giao thủ vừa rồi bọn họ đều thấy rõ ràng, từ đầu đến cuối Tiêu Viêm chưa từng thi triển bất kỳ một loại đấu kỹ nào.

Nói cách khác, Tiêu Viêm chỉ hoàn toàn dựa vào đấu khí của bản thân, không chỉ chống đỡ được đấu kỹ của Linh Tuyền mà còn nhiều lần dùng thủ đoạn lôi đình để áp chế.

Cảnh tượng này đã tạo nên một sự kinh sợ không hề nhỏ đối với bọn họ.

- Lẽ nào… hắn chính là phế vật của Tiêu gia trong miệng Linh Tuyền thống lĩnh sao? Thực lực cỡ này, cho dù nhìn khắp thế hệ trẻ tuổi trong Cổ tộc cũng đủ để xếp vào hàng ngũ mười người đứng đầu.

Bọn chúng nhìn nhau, đều thấy được vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương. Sức mạnh khủng bố của Tiêu Viêm đã để lại một sự rung động thật lớn trong lòng bọn họ.

- Kinh nghiệm chiến đấu của tiểu tử này so với Linh Tuyền mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, đấu khí hùng hậu như vậy, chỉ cần nhìn qua là biết căn cơ của hắn cực kỳ vững chắc. Thực lực của Linh Tuyền tuy đã được tế đàn rửa tội nhưng lại thiếu đi sự rèn luyện. Đấu khí so với Tiêu Viêm quả thật chỉ xứng với hai chữ “phù phiếm”…

Nhìn thấy cảnh tượng trên bầu trời, hai lão nhân áo đen chậm rãi gật đầu, khẽ than.

Đấu khí vững chắc của Tiêu Viêm chính là trải qua từng bước tu luyện khổ cực mới đạt đến trình độ của ngày hôm nay. Loại tu luyện bền bỉ và gian khổ như vậy vượt xa con đường tu luyện của Linh Tuyền.

- Tiểu tử Linh Tuyền lần này xem như tự rước lấy nhục rồi!

Bên phía Huân Nhi, nàng cũng vì cuộc chiến kết thúc trong nháy mắt này mà lộ vẻ đắc ý. Đối với thực lực của Tiêu Viêm, nàng vô cùng rõ ràng. Thiên phú của Linh Tuyền tuy ưu tú, cũng đã trải qua huấn luyện tinh nhuệ trong Cổ tộc nhưng lại rất ít khi kinh qua những trận chiến sinh tử, nên nếu so sánh với Tiêu Viêm thì khác biệt quả là một trời một vực. Bình thường có thể không nhận ra, nhưng qua lần giao thủ này, chênh lệch của hai người đã hiện rõ như ban ngày.

Trên bầu trời, sắc mặt Linh Tuyền trở nên trắng bệch dưới ánh mắt tựa như thương hại của Tiêu Viêm, thân thể không ngừng run rẩy. Một lát sau, khuôn mặt hắn đỏ bừng lên như máu, đấu khí trong cơ thể đột nhiên cuồng bạo dâng trào.

- Rống!

Sắc mặt đỏ như máu của Linh Tuyền vào thời khắc này trở nên vô cùng dữ tợn. Ngân sắc đấu khí trong lòng bàn tay điên cuồng ngưng tụ, vô số ngân xà lượn lờ khắp nơi. Lòng bàn tay hắn chấn động, hung hăng công kích vào bàn tay đang giữ chặt lấy mình của Tiêu Viêm.

- Thình thịch!

Sự biến hóa của Linh Tuyền làm cho Tiêu Viêm chợt cau mày. Lòng bàn tay hắn co lại một cách quỷ dị, chấn ngược thủ chưởng của Linh Tuyền. Tay phải nắm thành quyền, đánh thẳng vào ngực đối phương.

- Phanh!

Trên người Linh Tuyền bỗng loé lên lôi quang, trong nháy mắt ngưng tụ thành một tấm khiên nhỏ chừng nửa thước bảo vệ trước ngực, đỡ lấy một quyền của Tiêu Viêm.

- Một tên phế vật của Tiêu gia như ngươi cũng có tư cách đánh giá bản thống lĩnh sao?

Lôi quang thuẫn rung động dữ dội nhưng vẫn chống đỡ được toàn bộ kình lực từ cú đấm của Tiêu Viêm. Khuôn mặt Linh Tuyền lúc này dữ tợn dị thường, hai mắt giăng đầy tơ máu, trông càng thêm đáng sợ.

- Bí pháp?

Cảm nhận được khí tức của Linh Tuyền đột nhiên bành trướng dữ dội, hai mắt Tiêu Viêm híp lại, thân hình chợt lóe lên rồi lui ra sau vài chục bước.

- Hóa Huyết Công? Kẻ này thật không muốn sống nữa mà! Ngay cả loại bí pháp này cũng dám sử dụng?

Trong sân, hai lão giả áo đen thấy thế, sắc mặt không khỏi trầm xuống, chuyển mắt nhìn Huân Nhi:

- Tiểu thư?

- Không cần để ý đến hắn!

Huân Nhi khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh:

- Chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi!

Trên bầu trời, toàn thân Linh Tuyền lấp loé lôi quang, mơ hồ có thể thấy những tia máu đỏ phun ra. Ánh mắt hắn dữ tợn nhìn Tiêu Viêm, bàn tay nắm chặt, một thanh Lôi Điện trường thương lại một lần nữa được ngưng tụ thành.

Tiêu Viêm nhìn thấy thanh thế kinh người của Linh Tuyền liền khẽ cau mày. Bí pháp của Cổ tộc quả thật không yếu, thực lực của kẻ này hiện giờ chỉ sợ đã đạt đến Thất tinh Đấu Tông.

- Có điều, mặc kệ bí pháp mạnh cỡ nào, nếu không có căn cơ vững chắc thì cũng chỉ là vô dụng. Đến bây giờ, ngươi vẫn chưa đạt được một nửa kỳ vọng của ta!

Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu. Đối với Linh Tuyền, hắn vẫn có chút xem trọng. Tuy nói thực lực của y đạt đến Ngũ tinh Đấu Tông, nhưng trong mắt Tiêu Viêm cũng chỉ xấp xỉ như Tứ tinh Đấu Tông mà thôi. Thậm chí, nếu không có những đấu kỹ cao cấp tương trợ, chỉ cần một Tam tinh Đấu Tông có căn cơ vững chắc cũng có thể giao chiến với y hơn trăm hiệp.

Dù vậy, sau khi thi triển bí pháp, thực lực của y đã mạnh mẽ tăng lên đến Lục tinh đỉnh phong, gần đạt tới Thất tinh. Nhưng trong mắt Tiêu Viêm, người đã thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến – Đệ nhất biến, điều này không có chút lực uy hiếp nào.

- Ngươi thì tính là cái thá gì? Đợi bản thống lĩnh bắt được ngươi, sẽ dạy dỗ ngươi một phen!

Lời nói của Tiêu Viêm càng làm cho sắc mặt của Linh Tuyền trở nên dữ tợn hơn. Một lát sau, Linh Tuyền rốt cuộc cười lạnh, thân hình run lên rồi lập tức tan vào hư không.

Nhìn thấy thân hình Linh Tuyền biến mất, Tiêu Viêm vẫn chậm rãi lắc đầu tỏ vẻ thất vọng, rồi đột nhiên nhẹ nhàng bước sang bên cạnh nửa bước.

- Xuy!

Ngay khi Tiêu Viêm vừa di chuyển, không gian phía sau đột nhiên gợn sóng. Một thanh Lôi Điện trường thương nhanh như chớp xuyên thủng không gian, sượt qua bả vai Tiêu Viêm.

Một kích thất bại, thân thương đột nhiên chấn động rồi nhanh chóng uốn cong lại như hình cánh cung một cách quỷ dị, hung hăng quất về phía đầu Tiêu Viêm.

Sắc mặt Tiêu Viêm không đổi, đầu ngửa ra sau, trường thương lướt qua sát mặt hắn, trong khi đó bàn chân đạp mạnh vào hư không, thân thể đột nhiên xoay tít như con quay, rồi chợt tung ra một cước chứa đựng lực đạo cực lớn quất vào khoảng không hư vô!

- Thình thịch!

Một cước này làm không gian hư vô dao động, thân hình Linh Tuyền nhanh chóng hiện ra. Lôi quang thuẫn lại một lần nữa che chắn trước mặt nhưng cũng không hoàn toàn triệt tiêu hết lực đạo. Lực lượng còn sót lại khiến cho hắn phải chật vật lùi về sau vài bước.

Thân hình lùi lại, sắc mặt Linh Tuyền càng trở nên âm trầm quỷ dị. Mượn lực phản chấn, hắn thay đổi thủ ấn, đấu khí cuồng bạo trong lòng bàn tay nhanh chóng thành hình.

Thấy vậy, đồng tử Tiêu Viêm khẽ híp, thân ảnh vừa động, hóa thành một đạo hắc ảnh mơ hồ, lao vút đi. Linh Tuyền, kẻ đã nếm trải không ít thiệt thòi ở lần giao chiến trước, không dám tiếp cận Tiêu Viêm. Hắn khẽ nới lỏng Lôi Điện trường thương trong tay, thân thể xoay nửa vòng, tung một cước mãnh liệt vào chuôi thương.

- Xuy!

Lôi Điện trường thương dưới lực đẩy mạnh mẽ của cú đá này hóa thành một con ngân long giương nanh múa vuốt bắn về phía Tiêu Viêm.

Nhìn ngân mang bùng nổ lao đến, thân hình Tiêu Viêm rung lên, để lại một tàn ảnh tại chỗ. Thân hình hắn nhảy vọt lên, mũi chân cực kỳ tinh chuẩn điểm lên thân trường thương rồi quỷ dị xuất hiện ngay trước mặt Linh Tuyền.

- Phiên Hải Ấn!

Tiêu Viêm vừa mới xuất hiện, hàn quang trong mắt Linh Tuyền chợt lóe. Thủ ấn năng lượng trong tay hắn hung hăng công kích vào mặt Tiêu Viêm.

Thủ ấn đen nhánh trong đồng tử cấp tốc phóng đại, đầu Tiêu Viêm đột nhiên nghiêng qua một cách cực kỳ quỷ dị, thủ ấn ngay tức thì sượt qua tai hắn. Cánh tay hắn vươn ra, sau đó khuỷu tay giống như đao phong hung mãnh chém xuống!

- Rắc…

Linh Tuyền bị ngọn lửa xanh biếc đánh trúng cổ tay, kình lực mạnh mẽ trực tiếp chấn gãy xương cổ tay hắn, vang lên một tiếng giòn tan.

Tiêu Viêm ra tay vừa độc vừa nhanh khiến cho Linh Tuyền không kịp phản ứng. Khi đánh gãy cổ tay Linh Tuyền, trong mắt Tiêu Viêm bỗng thoáng hiện vẻ ngoan độc, nắm đấm được ngọn lửa xanh biếc bao bọc trực tiếp hung hăng nện lên mặt Linh Tuyền.

Cổ tay đau nhức thấu xương từng đợt, nhưng Linh Tuyền còn chưa kịp kêu lên tiếng nào thì một luồng kình phong nóng cháy đã hung mãnh ập tới, làm cho đầu hắn vã mồ hôi lạnh. Chỉ trong mười hiệp giao thủ ngắn ngủi với Tiêu Viêm, hắn mới biết được cái gì gọi là lấy mạng đổi mạng. Hơn nữa, điều làm trái tim hắn cảm thấy lạnh lẽo chính là chỉ có Tiêu Viêm mới dám dùng những chiêu liều mạng như vậy. Mỗi công kích của hắn đánh ra đều bị Tiêu Viêm mạo hiểm tránh đi vào những thời khắc ngàn cân treo sợi tóc!

- Thình thịch!

Nắm đấm bọc trong ngọn lửa xanh biếc đã nện vào mặt Linh Tuyền. Lôi quang thuẫn lại một lần nữa hiện lên, phát ra một tiếng trầm đục, miễn cưỡng chống đỡ.

Vừa ngăn cản được công kích của Tiêu Viêm, Linh Tuyền còn chưa kịp thở phào đã kinh hãi giật mình. Hắn nhìn thấy trước mặt đột nhiên hiện lên từng đạo quyền ảnh, mỗi một đạo đều ẩn chứa lực lượng hung hãn, làm cho hắn khiếp sợ đến tột cùng.

- Bang… bang… bang… bang…

Quyền ảnh như mưa trút lên Lôi quang thuẫn làm cho thân hình hắn rung động từng cơn. Sau một lúc, cuối cùng cũng vang lên một tiếng “rắc” giòn tan.

- Bùng…

Thấy lôi quang thuẫn vỡ tan, ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lùng, quyền ảnh biến đổi, trong ánh mắt cực kỳ khiếp sợ của Linh Tuyền, một quyền đã giáng thẳng lên mặt hắn.

- Phụt…

Một quyền này của Tiêu Viêm cực kỳ cương mãnh, lập tức làm cho Linh Tuyền phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn mấy chiếc răng. Thân thể hắn giống như diều đứt dây bay ngược về phía sau rồi đập mạnh lên vách tường. Dư lực đáng sợ cũng làm vách tường chấn động sụp đổ, đá vụn văng khắp nơi, biến thành một đống phế tích.

Nét mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi. Thân hình chợt lóe đã nhanh chóng hiện ra giữa không trung, chỉ tung một cước đã làm những mảnh đá vụn kia bắn rào rào vào trong đống phế tích. Ngay tức khắc, bên trong cái hố sâu đen nhánh đó đã vọng ra những tiếng kêu thảm thiết.

Chậm rãi đi từng bước đến bên cạnh đống đổ nát, bàn tay Tiêu Viêm hơi cong lại, tuôn ra hấp lực dữ dội. Đá vụn lập tức bị hất sang một bên, lộ ra Linh Tuyền máu me đầy người nằm dưới đó. Liếc nhìn hắn, bàn tay Tiêu Viêm chộp một trảo, cách không hút Linh Tuyền lại.

- Linh Tuyền thống lĩnh, phế vật Tiêu gia như ta đây bây giờ đã có tư cách đánh giá ngươi rồi chứ?

Bàn tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng nắm lấy cổ Linh Tuyền, chỉ cần hắn hơi dùng lực thì vị Thống lĩnh Hắc Yên Quân từng vênh váo trước mặt hắn năm đó sẽ bỏ mạng tại nơi này.

Nhìn thấy nụ cười của Tiêu Viêm, trong mắt Linh Tuyền lộ ra vẻ sợ hãi. Hắn nhớ lại, từ đầu đến cuối, người này chưa từng thi triển qua bất kỳ đấu kỹ nào.

Đây là một sự khinh thị, nhưng chỉ với như thế, Linh Tuyền cũng đã thua, mà còn thua một cách vô cùng chật vật.

Đến tận bây giờ, hắn mới hiểu được, Tiêu Viêm đang đứng trước mặt hắn đã không còn là một Đấu Linh nhỏ bé ở Nội viện năm nào.

Ba mươi năm hà Đông, ba mươi năm hà Tây, không ai hèn mãi được!

Món nợ năm xưa, hôm nay phải trả

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!