Nhìn vẻ kinh hãi trong mắt Linh Tuyền, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh. Hắn tin rằng, qua lần giao thủ hôm nay, hắn đã gieo vào lòng đối phương một bóng ma khó phai mờ. Sau này, mặc cho Linh Tuyền đạt tới cảnh giới nào, chỉ cần đối mặt với Tiêu Viêm, bóng ma thất bại từ sâu trong linh hồn sẽ trỗi dậy, khiến hắn khó lòng phát huy được trạng thái đỉnh phong.
Vẫn siết chặt cổ tay Linh Tuyền, một lát sau Tiêu Viêm mới tùy ý vung lên, ném thẳng gã vào cột đá của thạch đình. Lực đạo kinh hoàng khiến cột đá nứt ra từng vệt.
Phụt…
Lại phải chịu một đòn trọng kích, Linh Tuyền không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, hơi thở yếu ớt, co quắp trên mặt đất, sống chết không rõ.
- Linh Tuyền thống lĩnh!
Hơn mười tên Hắc Yên Quân thấy vậy vội vàng lao tới. Dù sao Linh Tuyền cũng là cấp trên của bọn họ, nếu hôm nay hắn chết dưới tay Tiêu Viêm tại đây, khi trở về Cổ tộc, bọn họ khó tránh khỏi bị trừng phạt.
- Yên tâm, hắn chưa chết được đâu!
Tiêu Viêm tùy ý phủi tay áo, thản nhiên nói. Tuy rằng hắn cực kỳ chán ghét Linh Tuyền, và Huân Nhi cũng đã nói sẽ gánh vác mọi trách nhiệm, nhưng hắn không phải kẻ lỗ mãng. Hắn biết rõ, nếu mình thật sự giết Linh Tuyền, dù Huân Nhi có thể giảm thiểu hậu quả đến mức thấp nhất, cũng chắc chắn sẽ mang lại phiền phức không nhỏ cho nàng. Đây là điều Tiêu Viêm không hề muốn thấy.
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, mười tên Hắc Yên Quân mới thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn nhau như trút được gánh nặng. Một tên tiến đến cõng Linh Tuyền đang co quắp, mình mẩy đầy bùn đất lên, sau đó nhanh chóng phóng lên lưng Tứ Dực Độc Giác Thú, bay vút lên trời. Cái gọi là mệnh lệnh của trưởng lão, bọn họ chưa từng nhận được. Hơn nữa, dù có nhận được đi nữa, với sự hiện diện của Huân Nhi ở đây, bọn họ nào dám động thủ. Dù sao, bọn họ cũng không có hậu thuẫn vững chắc như Linh Tuyền.
- Hắc hắc, tiểu tử ra tay cũng thật tàn nhẫn. Vết thương của Linh Tuyền muốn chữa khỏi hoàn toàn, e rằng phải mất hai ba tháng. Hơn nữa, dù có lành lặn cũng sẽ để lại di chứng không nhỏ.
Lão nhân áo đen liếc nhìn Tiêu Viêm đầy thâm ý, nói.
Tiêu Viêm khẽ cười. Vết thương của Linh Tuyền tuy nặng, nhưng so với việc giữ được mạng sống thì đã là may mắn lắm rồi. Nếu không phải lo lắng chuyện này sẽ gây phiền phức không cần thiết cho Huân Nhi, thì hôm nay Linh Tuyền chắc chắn phải chết.
Ánh mắt hắn chuyển sang Huân Nhi, nhìn khuôn mặt thanh nhã tuyệt sắc của nàng, trong lòng không nỡ để nàng rời đi, hắn cất tiếng:
- Bây giờ phải đi ngay sao?
Huân Nhi khẽ gật đầu. Lần này, nàng vừa gặp Tiêu Viêm chưa được bao lâu thì đám người Linh Tuyền đã đuổi tới. Nếu tiếp tục ở lại, chỉ e sẽ có những nhân vật còn ghê gớm hơn cả Linh Tuyền xuất hiện. Đến lúc đó, nếu bọn họ vẫn một mực muốn bắt Tiêu Viêm về Cổ tộc, mọi chuyện sẽ thật sự phiền phức.
Thấy vậy, Tiêu Viêm khẽ thở dài, cũng không nói thêm gì nữa. Hắn biết, Huân Nhi vội vã rời đi ắt có lý do của nàng.
- Hãy ở Cổ tộc chờ ta! Đợi sau khi huynh tham gia Đan hội, cứu được lão sư, huynh sẽ đến Cổ tộc tìm muội!
Nghe những lời này của Tiêu Viêm, Huân Nhi mỉm cười thanh thoát, nhẹ nhàng gật đầu:
- Huân Nhi chờ huynh…
Dứt lời, Huân Nhi nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi không chần chừ nữa, thân hình khẽ động, lướt lên không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh đầu Tứ Dực Độc Giác Thú, mái tóc đen bay trong gió, tựa như tiên nữ hạ phàm. Khí chất thoát tục ấy khiến người ta phải mê mẩn.
- Ha hả, Tiêu Viêm tiểu tử, nhớ bảo trọng! Nhanh chóng nâng cao thực lực lên! Lần sau đừng để tiểu thư nhà ta phải đến tương trợ nữa. Nam nhân mà, phải dựa vào bản lĩnh của chính mình mới được!
Hai lão nhân áo đen hướng về phía Tiêu Viêm cười lớn. Ngay sau đó, không gian quanh thân hai người vặn vẹo rồi từ từ biến mất, khi xuất hiện lại đã ở trên lưng Tứ Dực Độc Giác Thú.
Huân Nhi nghiêng đầu, ánh mắt quyến luyến nhìn bóng dáng người thanh niên đang đứng sừng sững giữa sân. Một lát sau, nàng vung nhẹ tay áo, cuồng phong nổi lên, Tứ Dực Độc Giác Thú phát ra một tiếng kêu trầm thấp rồi vỗ mạnh bốn cánh, nhanh chóng bay khỏi ngoại vi Diệp thành.
- Tiêu Viêm ca ca, bảo trọng!
Thanh âm dịu dàng, khe khẽ theo gió truyền đến, quẩn quanh bên tai Tiêu Viêm.
Ánh mắt Tiêu Viêm dõi theo chấm đen đang xa dần, hai tay trong áo bào chậm rãi siết chặt.
- Huân Nhi, ở Cổ tộc chờ huynh! Lần gặp mặt sau, ta sẽ khiến cả Cổ tộc phải mở to mắt, để bọn họ biết ánh mắt của muội không hề sai. Tiêu gia, không có phế vật!
Bóng đen khổng lồ nhanh chóng nhỏ dần rồi biến mất ở cuối chân trời. Không khí trong sân cũng vì thế mà trở nên cô tịch hơn vài phần.
Tiêu Viêm ngẩn ngơ nhìn về phía chân trời xa xăm, rất lâu sau mới khẽ than một tiếng.
- Yên tâm đi, sau này đâu phải là không thể gặp lại.
Tiểu Y Tiên đứng sau lưng Tiêu Viêm, nhẹ giọng an ủi.
Nghe vậy, Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, rồi quay mặt ra ngoài sân, cất tiếng:
- Diệp Trọng trưởng lão, có thể vào đây một chút được không?
- Ha hả, Tiêu Viêm tiên sinh khách khí rồi!
Tiếng Tiêu Viêm vừa dứt, tiếng cười của Diệp Trọng đã nhanh chóng vọng vào. Hai bóng người nhanh chân bước vào sân, chính là Diệp Trọng và Hân Lam.
Tiêu Viêm xoay người đi vào thạch đình ngồi xuống, đám người Diệp Trọng cũng đi theo. Sau đó, tất cả cùng ngồi xuống, ánh mắt đều tập trung vào hắn.
- Diệp Trọng trưởng lão, không biết còn bao lâu nữa thì Đan hội sẽ diễn ra? Mà hình như trước khi Đan hội bắt đầu còn có vòng sơ loại, vì sao lại như vậy?
Tiêu Viêm mỉm cười hỏi. Chuyện về Đan hội, hắn không thể nào biết cặn kẽ bằng Diệp Trọng.
- Chính xác thì còn bảy tháng nữa, nhưng Đan hội là sự kiện trọng đại của cả Đan Tháp lẫn Trung Châu, vì vậy quy củ rất nhiều. Không ít Luyện dược sư từ nửa năm, thậm chí một năm trước đã đổ về Thánh Đan thành rồi.
Diệp Trọng cười đáp.
- Thánh Đan thành?
- Ha hả, Thánh Đan thành chính là tổng bộ của Đan Tháp, được xưng là Đan thành!
Diệp Trọng cười giải thích:
- Về vòng sơ loại của Đan hội, đó là để tuyển chọn ra những người ưu tú nhất. Dù sao, Đan hội vẫn là đại hội đỉnh cao của giới Luyện dược sư trên toàn đại lục, không phải Luyện dược sư nào cũng có tư cách tham dự.
- Những người tham gia Đan hội, đầu tiên phải có thư tiến cử. Chuyện này không thành vấn đề, chỉ là hình thức thôi. Đến lúc đó, lão phu sẽ chuẩn bị cho Tiêu Viêm tiên sinh một phần. Diệp gia ta tuy đang trên đà sa sút, nhưng tư cách viết thư tiến cử vẫn còn.
- Đan hội, ngoài yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt về năng lực luyện dược, những thứ khác đều không quá khắt khe. Về tuổi tác cũng tương đối linh động, chỉ cần ngươi không phải là lão quái vật đã thành danh trên đại lục thì đều có thể tham dự. Dĩ nhiên, một người chỉ có thể tham gia Đan hội một lần duy nhất. Tham dự lần này rồi thì lần sau sẽ không còn tư cách tham gia nữa!
- Không hạn chế tuổi tác sao? Như vậy, đối với một vài Luyện dược sư trẻ tuổi có phải hơi bất công không?
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi ngẩn ra, cau mày nói.
- Ha hả, thế gian này làm gì có hai chữ công bằng tuyệt đối! Hơn nữa, những người có đủ tự tin tham gia Đan hội phần lớn đều là những kẻ có thiên phú luyện dược phi thường, tự cho mình có đủ bản lĩnh.
Diệp Trọng lắc đầu, cười nói.
- Đan hội cũng có phân chia cấp bậc, gồm Thiên, Địa, Nhân ba cấp, tương đương với ba vòng sàng lọc. Luyện dược sư nào có thể vượt qua vòng tuyển chọn Thiên cấp mới có tư cách tiến vào cuộc tranh tài cuối cùng.
- Thiên, Địa, Nhân ba cấp?
Tiêu Viêm chau mày. Không hổ là đại hội Luyện dược sư cao cấp và chất lượng nhất đại lục. Chỉ riêng việc sàng lọc tuyển chọn đã phức tạp đến vậy.
- Ha hả, rất phiền phức. Cho nên, những người muốn tham dự Đan hội, phần lớn sẽ đến Thánh Đan thành trước thời hạn hai ba tháng. Nói cách khác, Tiêu Viêm tiên sinh chỉ còn khoảng bốn tháng để chuẩn bị.
Diệp Trọng gật đầu, cười nói.
- Bốn tháng?
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, cảm thấy thời gian quá cấp bách. Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, hắn nhất định phải có được. Mà muốn có được nó, trước hết phải lọt vào top 10 của Đan hội, nếu không mọi chuyện đều là vô ích. Về phần dùng vũ lực cướp đoạt, hắn chưa từng dám nghĩ tới. Đan Tháp là một trong những thế lực đỉnh cao ở Trung Châu. Chưa nói đến việc hắn có đủ thực lực để cướp đoạt hay không, cho dù có cướp được, hắn cũng sẽ đắc tội với toàn bộ Luyện dược sư ở Trung Châu, trở thành kẻ thù chung của giới Luyện dược sư trên toàn đại lục.
Nghĩ đến đây, da đầu Tiêu Viêm cũng cảm thấy tê dại.
Sự đáng sợ của Đan Tháp không nằm ở chiến lực, mà là ở sức hiệu triệu của họ.
Đối với sức hiệu triệu của một Luyện dược sư cao giai, Tiêu Viêm hiểu rất rõ. Huống chi, ở đây số lượng Luyện dược sư còn nhiều hơn gấp vô số lần. Sức hiệu triệu đó, chỉ sợ dùng hai chữ “kinh khủng” cũng không đủ để hình dung.
- Xem ra, bốn tháng tới phải dốc sức tu luyện luyện dược thuật rồi!
Tiêu Viêm khẽ thở dài thầm nhủ. Mặc dù hắn rất tự tin vào bản thân, nhưng Đan hội này không phải là Đại hội Luyện dược sư ở Gia Mã Đế quốc. Đây là đại hội mà toàn bộ Luyện dược sư ở Trung Châu, thậm chí cả đại lục đều khao khát tham dự.
Bởi vì ai cũng biết, chỉ cần danh tiếng của họ vang xa trong đại hội, cũng đồng nghĩa với việc trở thành nhân vật kiệt xuất trong giới Luyện dược sư trên toàn đại lục.
Vinh quang này, có lẽ là mục tiêu phấn đấu cả đời của vô số Luyện dược sư.
Bởi vậy, đối mặt với vô số Luyện dược sư tài năng đến từ khắp nơi trên đại lục, dù là Tiêu Viêm cũng cảm thấy áp lực nặng nề.
Trong lòng đã có quyết định, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, ánh mắt liếc nhìn Hân Lam ở bên cạnh, rồi lại nhìn vẻ mặt tươi cười thân thiện của Diệp Trọng, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi nói:
- Diệp Trọng trưởng lão, năm đó ta đã hứa với Hân Lam sẽ giúp Diệp gia các người giành được một ghế trong Trưởng lão đoàn của Đan Tháp, đó tuyệt không phải lời nói suông. Không biết ngài có thể cho ta biết, điều kiện để được gia nhập Trưởng lão đoàn là gì không?
Nghe vậy, Hân Lam và Diệp Trọng đều sững người, trên khuôn mặt ngay lập tức hiện lên vẻ kích động và mừng như điên.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh