Sự kích động và vui mừng khôn xiết của Diệp Trọng và Hân Lam phải một lúc lâu sau mới dần lắng lại. Trải qua một loạt biến cố vừa rồi, tất cả mọi người trong Diệp gia đã không còn chút hoài nghi nào đối với Tiêu Viêm.
- Tiêu Viêm tiên sinh, kỳ thực điều kiện để tiến vào Trưởng lão hội của Đan Tháp cũng không quá hà khắc. Dĩ nhiên, đó chỉ là cách nói tương đối. Ít nhất, với tình cảnh hiện tại của Diệp gia ta thì không thể nào đạt tới.
Diệp Trọng xoa xoa đôi bàn tay, thở dài nói:
- Tại Đan Vực có năm đại gia tộc đã được lưu truyền từ rất lâu. Thuở ban đầu, các vị tộc trưởng sáng lập nên Ngũ đại gia tộc đều là thành viên cốt lõi của Đan Tháp. Dựa theo quy củ họ đặt ra, hậu duệ của Ngũ đại gia tộc sau này, một khi đạt tới những điều kiện tối thiểu, liền có thể tiến nhập vào Trưởng lão hội của Đan Tháp và chiếm một ghế.
- Ngũ đại gia tộc ở Đan Vực đều có thực lực hùng hậu. Hơn nữa, dựa vào danh tiếng khổng lồ của Đan Tháp, bọn họ gần như có thể hô phong hoán vũ tại Đan Vực. Cho dù là thế lực như Băng Hà Cốc khi gặp họ cũng phải nể mặt vài phần.
Nói đến đây, vẻ mặt Diệp Trọng trở nên ảm đạm.
- Cứ cách một khoảng thời gian, Đan Tháp sẽ tiến hành khảo hạch đối với Ngũ đại gia tộc. Chỉ cần đạt tiêu chuẩn khảo hạch thì mới có thể tiếp tục giữ vững một ghế trong Trưởng lão hội.
- Khảo hạch thế nào?
Tiêu Viêm híp mắt lại, nhẹ giọng hỏi.
- Đan Tháp rất coi trọng việc bồi dưỡng thế hệ trẻ. Mà khảo hạch, tự nhiên cũng là khảo hạch những người trẻ tuổi.
Ánh mắt Diệp Trọng liếc nhìn Hân Lam, khẽ thở dài. Hậu bối Diệp gia không có nhân tài kiệt xuất, thiên phú luyện đan dường như đang dần mai một, thậm chí còn không bằng một vài Luyện dược sư bên ngoài. Trong thế hệ trẻ lần này, chỉ có Hân Lam xem như thiên phú không tồi, nhưng cũng chỉ mới đạt đến Ngũ phẩm Luyện dược sư mà thôi.
Bắt gặp ánh mắt của Diệp Trọng, gương mặt Hân Lam thoáng vẻ hổ thẹn.
- Mỗi một lần khảo hạch, Ngũ đại gia tộc đều phải cử ra một tộc nhân trẻ tuổi để tiếp nhận khảo thí của Đan Tháp. Nếu thông qua, vị trí trong Trưởng lão hội của gia tộc sẽ được giữ lại. Nếu không thông qua, tình cảnh sẽ vô cùng nguy hiểm! Diệp gia ta đã hai lần liên tiếp không thông qua khảo thí. Lần này, nếu lại tiếp tục thất bại, chúng ta không chỉ hoàn toàn mất đi tư cách tiến nhập Trưởng lão hội, mà còn bị loại khỏi hàng ngũ Ngũ đại gia tộc.
- Ngũ đại gia tộc là con đường tắt để tiến vào tầng lớp cao tầng của Đan Tháp. Vì vậy, có vô số ánh mắt thèm thuồng đang nhìn chằm chằm vào vị trí này. Chỉ cần Diệp gia ta bị loại trừ, những kẻ đó sẽ lập tức xông vào chiếm chỗ.
- Điều kiện khảo hạch rất hà khắc sao?
Tiêu Viêm hạ giọng hỏi.
Diệp Trọng gật đầu, thở dài:
- Tư cách thấp nhất để tham gia loại khảo hạch này là phải đạt tới Luyện dược sư Lục phẩm. Mà muốn thông qua khảo thí, ít nhất phải đạt đến trình độ Thất phẩm!
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chậm rãi nói:
- Thất phẩm, cũng không phải quá khó.
- Lão già này tu luyện bao năm mới đạt đến cấp bậc đó. Tiêu Viêm tiên sinh thiên phú dị bẩm nên không nói làm gì. Nhưng trong thế hệ trẻ của Diệp gia, làm gì có ai đạt tới trình độ này?
Diệp Trọng cười khổ, nói tiếp:
- Hơn nữa, điều tồi tệ nhất là vì Diệp gia ta đã hai lần không thông qua, nên trong lần khảo hạch này, chúng ta phải đạt được vị trí từ thứ ba trở lên mới có đủ tư cách giữ lại ghế trong Trưởng lão hội.
- Từ vị trí thứ ba trở lên?
Tiêu Viêm ngẩn ra.
- Ai… Bốn đại gia tộc còn lại hiện nay thanh thế ngày càng lớn, thiên tài trẻ tuổi trong tộc xuất hiện lớp lớp. Tuy rằng với loại khảo thí này, có lẽ họ sẽ không phái ra những tộc nhân tinh nhuệ nhất, nhưng muốn đạt được vị trí thứ ba trở lên, cho dù Diệp gia ta thực sự có được một Thất phẩm Luyện dược sư trẻ tuổi, e rằng cũng khó mà làm được!
Diệp Trọng thở dài não nề.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi lắc đầu trước sự sa sút của Diệp gia. Người ta không cần phái ra người giỏi nhất cũng có thể thông qua, còn Diệp gia ngay cả điều kiện cơ bản nhất cũng không đạt tới. Chênh lệch thực lực giữa Diệp gia và tứ đại gia tộc còn lại quả thực quá lớn.
Thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, Diệp Trọng dường như đoán được hắn đang nghĩ gì, khuôn mặt già nua hơi đỏ lên. Một gia tộc hiển hách đến đời lão lại suy bại thành thế này, thể diện của lão xem như đã mất hết.
- Chuyện khảo hạch này, giao cho ta đi! Có điều, chẳng lẽ khảo thí này có thể mời ngoại nhân tương trợ sao?
Thấy bộ dạng đáng thương của Diệp Trọng, Tiêu Viêm cũng không muốn đả kích thêm vào tâm tình vốn đã yếu ớt của lão, trầm ngâm nói.
- Không thể!
Diệp Trọng lắc đầu, vội vàng nói:
- Tuy nhiên, vẫn có cách. Chỉ là phải ủy khuất Tiêu Viêm tiên sinh một chút.
Tiêu Viêm ngẩn người, chau mày:
- Có ý gì?
Diệp Trọng liếc nhìn Hân Lam bên cạnh, thoáng chần chừ rồi nói:
- Khi tiến cử với Đan Tháp, có thể nói Tiêu Viêm tiên sinh là con rể của Diệp gia ta.
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm nhất thời khẽ biến, trầm giọng nói:
- Chủ ý này của ngươi cũng quá liều lĩnh rồi? Ta là nam nhân thì không sao, nhưng còn lệnh ái của ngươi, sau này làm sao đối mặt với người khác?
- Tiêu Viêm tiên sinh đừng nóng vội, đây chỉ là danh xưng trên hình thức, tuyệt đối sẽ không để ngài phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào!
Diệp Trọng thở dài, nói:
- Diệp gia đã đến thời khắc sinh tử tồn vong, tất cả tộc nhân đều đã chuẩn bị đánh cược một lần. Bất kể thế nào, chúng ta cũng phải chấp nhận!
Tiêu Viêm chau mày, một lát sau mới nói:
- Làm như vậy, ta có thể thay mặt Diệp gia tham gia khảo hạch?
Diệp Trọng gật đầu, chân thành nói:
- Chỉ cần có thể thông qua khảo hạch lần này, Diệp gia sẽ một lần nữa chiếm được một ghế trong Trưởng lão hội, từ đó mới có thời gian để phát triển. Chỉ cần thông qua khảo thí, Tiêu Viêm tiên sinh và Diệp gia ta sẽ không còn nửa điểm quan hệ!
Nhìn khuôn mặt đầy vẻ khẩn cầu của Diệp Trọng, Tiêu Viêm cũng bất đắc dĩ thở dài. Lão gia hỏa này xem ra đã bị dồn đến đường cùng. Nếu lúc này hắn bỏ đi, e rằng Diệp gia sẽ hoàn toàn suy bại, ngày sau chỉ có thể trở thành một gia tộc tầm thường. Hơn nữa, khi không còn được Đan Tháp che chở, những đối thủ năm xưa sợ rằng sẽ không còn kiêng nể. Khi đó, Diệp gia sẽ chính thức diệt vong!
- Tiêu Viêm đại ca, xin huynh hãy giúp Diệp gia ta một lần! Chỉ cần Diệp gia không suy vong, Hân Lam nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!
Tiêu Viêm còn đang trầm ngâm, Hân Lam ở bên cạnh đột nhiên quỳ xuống, thanh âm thê lương.
Bị hành động này làm cho sững sờ, Tiêu Viêm vung tay áo, một cỗ nhu kình tuôn ra muốn nâng Hân Lam dậy, nhưng thân hình nha đầu này vẫn quật cường kháng cự, không chịu đứng lên. Tiểu Y Tiên ở bên cạnh thấy thế không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, vươn tay đỡ nàng dậy.
- Tính tình của Tiêu Viêm, ngươi không phải không biết. Hắn đã đáp ứng chuyện của ngươi thì tự nhiên sẽ không bỏ mặc. Ngươi cứ quỳ như vậy lại khiến hắn thêm khó xử.
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hân Lam, Tiểu Y Tiên đành nhẹ giọng khuyên.
Tiêu Viêm thở dài, ánh mắt chuyển hướng sang Diệp Trọng, trầm giọng nói:
- Thôi được, tùy ngươi vậy! Nhưng phải nói rõ trước, tuyệt đối không được dùng cái danh “con rể” này để ràng buộc ta sau này. Ta sẽ bảo vệ Diệp gia, nhưng nếu ngươi dám giở trò, đừng trách ta không nể mặt!
- Tiêu Viêm tiên sinh yên tâm, Diệp Trọng ta không phải hạng người vô sỉ như vậy!
Nghe Tiêu Viêm đồng ý, Diệp Trọng nhất thời mừng như điên, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch.
Tiểu Y Tiên ở bên cạnh cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đôi mắt nàng vừa chuyển động, đột nhiên nhìn thấy nụ cười trên mặt Hân Lam có chút không tự nhiên, liền ngẩn ra, hỏi:
- Nữ nhân đó sẽ không phải là ngươi chứ?
Nghe vậy, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên cứng đờ. Hắn kinh ngạc quay đầu lại nhìn gương mặt xinh đẹp đang đỏ ửng vì xấu hổ của Hân Lam, cười khổ nói:
- Lão gia hỏa này, không ngờ lại làm ra chuyện như vậy!
Trên gương mặt Hân Lam lộ ra nụ cười gượng gạo, thấp giọng nói:
- Tiêu Viêm đại ca không cần lo lắng, gia gia cũng đã nói đây chỉ là hình thức mà thôi. Sau này, Tiêu Viêm đại ca chính là nhân vật đỉnh phong trên Đấu Khí đại lục, Hân Lam cũng biết tự lượng sức mình!
Nói đến câu cuối, Tiểu Y Tiên rõ ràng nhìn thấy đôi mắt xanh biếc của nàng đã đỏ hoe, không khỏi khẽ trừng mắt liếc Tiêu Viêm một cái. Lời hắn nói đã làm tổn thương đến nàng.
Tiêu Viêm có chút xấu hổ. Nếu không phải Hân Lam cho hắn tin tức về Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, chỉ sợ hiện tại hắn vẫn còn đang chạy loạn khắp nơi. Hơn nữa, sau khi hắn tiến vào Đan Vực, nàng đi theo làm tùy tùng cũng bận rộn không ít nhưng chưa từng oán thán một câu. Những việc nàng làm cũng đủ để Tiêu Viêm xem nàng như bằng hữu. Nếu không, hắn hơi đâu mà quản đến chuyện của Diệp gia.
- Ai… Chuyện này cứ nghe theo Diệp Trọng trưởng lão đi! Ta sẽ hết sức phối hợp!
Tiêu Viêm cười khổ, hung hăng liếc lão một cái rồi nói.
Diệp Trọng cười khan một tiếng, cũng không dám chọc vào hỏa khí của Tiêu Viêm, nói:
- Lần khảo thí này sẽ bắt đầu sau hai tháng nữa, cho nên chúng ta phải đích thân đến Thánh Đan Thành. Trong khoảng thời gian này, Tiêu Viêm tiên sinh nếu cần dược liệu gì cứ nói cho lão phu biết. Hết thảy Diệp gia sẽ vì ngài mà chuẩn bị!
- Hai tháng sau? Nhanh vậy sao?
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời cả kinh. Thời gian cũng quá gấp gáp.
Diệp Trọng cười khổ, gật đầu. Nếu không phải thời gian cấp bách như vậy, hắn cũng không đến nỗi phải khép nép van cầu một hậu bối, cho dù thuật luyện đan của tên hậu bối này không hề yếu hơn hắn.
- Ai, hai tháng thì hai tháng vậy!
Thấy thế, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể gật đầu. Vừa hay, hắn cũng rất hiếu kỳ về Đan Tháp. Dù sao, nơi đó cũng là Thánh địa trong lòng tất cả Luyện dược sư trên toàn đại lục.
Thấy Tiêu Viêm không còn dị nghị, Diệp Trọng thở phào nhẹ nhõm. Hắn lại cùng Tiêu Viêm bàn bạc thêm một vài chuyện liên quan đến Đan hội, sau đó liền kéo Hân Lam với khóe mắt vẫn còn đỏ hoe rời khỏi viện.
Đứng trong Thạch đình, Tiêu Viêm nhìn bóng lưng khuất dần của hai người, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Thánh Đan Thành – Thánh địa trong truyền thuyết của Luyện dược sư, không biết sẽ náo nhiệt đến mức nào?