Thấy Tiêu Viêm vậy mà lại thật sự chấp nhận cuộc đánh cược, ngay cả Tào Đan cũng không khỏi sững sờ, chợt không kìm được mà cười lạnh:
- Quả nhiên có đảm lượng!
Tiếng cười này khó mà phân biệt là châm chọc hay tán thưởng. Tào Đan quay đầu, cung kính nói với lão già áo xám:
- Khổ cung phụng, việc này cứ giao cho ta!
Nghe vậy, lão già áo xám vẫn giữ sắc mặt bình thản gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt lạnh lẽo của Tiểu Y Tiên khiến lão dựng cả tóc gáy. Lão đã từng nghe danh Ách Nan Độc Thể, nhưng một Ách Nan Độc Thể đạt tới cấp bậc Đấu Tôn thì đây là lần đầu tiên Khổ cung phụng lão được chứng kiến trong suốt bao năm qua.
- Tất cả lui ra!
Thấy lão già áo xám lui về phía sau, Tào Đan quay người phất tay với đám người sau lưng. Đám người này nhanh chóng lùi lại, lập tức để lộ ra một khoảng trống lớn giữa tiền viện.
- Tiêu Viêm tiên sinh, ngươi… ngươi thật sự định so tài khống hỏa với hắn sao?
Diệp Trọng thấy thế thì ngẩn người, không nhịn được thấp giọng hỏi. Danh tiếng dụng hỏa của Tào Đan thật sự không hề nhỏ. Mặc dù Tiêu Viêm cũng là Luyện dược sư thất phẩm, nhưng nếu chỉ luận về thuật khống hỏa thì cũng có phần mạo hiểm.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Nếu có thể đuổi đám người kia đi mà không tốn nhiều công sức thì đương nhiên là biện pháp tốt nhất.
- Haiz, nếu Tiêu Viêm tiên sinh đã quyết, vậy tùy ngươi!
Biết không thể ngăn cản, Diệp Trọng chỉ đành cười khổ gật đầu rồi nhắc nhở:
- Ngọn lửa màu đen trong tay Tào Đan là một loại Thú Hỏa cực kỳ lợi hại! Nghe nói Tào gia đã phải phí vô số tâm huyết mới lấy được nó từ trong cơ thể một ma thú bát cấp. Tuy kém hơn Dị Hỏa nhưng những loại lửa bình thường cũng rất khó chống lại!
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngược lại cũng có chút kinh ngạc. Khi ngọn lửa đen kia xuất hiện, hắn đã cảm nhận được uy lực của nó quả thật không tầm thường.
Sau khi nhắc nhở Tiêu Viêm, Diệp Trọng cũng khẽ phất tay, ra hiệu cho những người xung quanh chậm rãi lui về, để lại một khoảng không gian vừa đủ cho hai người.
Khi mọi người đã lui ra, nụ cười trên mặt Tào Đan càng thêm đậm. Hắn chậm rãi tiến lên một bước, cong ngón tay búng ra, một ngọn lửa đen kịt dữ dội tức thời tuôn ra từ lòng bàn tay, sau đó ngưng tụ thành một đầu cự ưng đen nhánh, âm trầm lượn lờ đầy quỷ dị.
- Hỏa diễm của ta tên là Thiên Âm Ma Hỏa, được lấy từ trong cơ thể ma thú bát cấp – Tam Đầu Sư!
Cự ưng do ngọn lửa đen ngưng tụ xoay quanh Tào Đan, cất lên tiếng gáy vang dội, còn trong mắt Tào Đan lúc này cũng hiện lên vẻ đắc ý. Tuy Thiên Âm Ma Hỏa không thể so sánh với Dị Hỏa, nhưng uy lực của nó cũng cực kỳ phi phàm. Năm xưa, Tào gia vì đoạt được hỏa diễm này cũng đã hao phí không biết bao nhiêu tâm tư.
Chỉ liếc nhìn con cự ưng màu đen, Tiêu Viêm khẽ gật đầu tán thưởng. Gã Tào Đan này kiêu ngạo như vậy cũng không phải không có nguyên nhân. Có thể khống chế ngọn lửa một cách thuần thục đến thế, Luyện dược sư bình thường quả thực không thể sánh bằng. Chỉ đáng tiếc, năng lực khống chế hỏa diễm trước nay vẫn luôn là sở trường của Tiêu Viêm. Đặc biệt là sau khi tu luyện Lộng Diễm Quyết, khả năng khống chế hỏa diễm của hắn lại càng đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Với năng lực khống hỏa hiện giờ của hắn, cho dù là Dược lão có ở đây cũng phải tán thưởng. Tào Đan tự cho rằng đây là sở trường của mình, nhưng nào ngờ đó cũng chính là sở trường của Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm cũng cong ngón tay búng ra, một luồng hỏa diễm màu xanh biếc chậm rãi dâng lên, sau đó tách ra, gặp gió liền hóa thành một con hỏa lang cực lớn. Nó ngẩng mặt lên trời rống vang một trận, tiếng gầm gừ hồi lâu vẫn quanh quẩn khắp tòa thành không tiêu tán.
Hỏa diễm màu xanh này dĩ nhiên chính là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa. So với tất cả các loại hỏa diễm, đây mới là thứ lửa mà Tiêu Viêm điều khiển thuần thục nhất…
Hỏa lang màu xanh vừa hiện ra, nhiệt độ không gian xung quanh liền từ từ tăng lên. Cùng lúc đó, đồng tử của Tào Đan cũng đột nhiên co rụt lại, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào con hỏa lang:
- Quả nhiên là Dị Hỏa! Tin đồn không sai! Tên tiểu tử này đúng là kẻ sở hữu Dị Hỏa! Bất quá, ngoạn hỏa không phải chỉ dựa vào cấp bậc hỏa diễm. Sở hữu Dị Hỏa cũng chưa chắc đã khống chế được nó!
Liếm liếm môi, Tào Đan cười lạnh trong lòng, ngón tay mạnh mẽ chỉ về phía hỏa lang trên đỉnh đầu Tiêu Viêm. Hắc ưng tức thì gáy lên một tiếng chói tai, lướt đi trên không trung, sau đó với một tiếng xé gió, nó nhanh như chớp lao thẳng đến chỗ hỏa lang.
- Gào!
Đối mặt với hắc ưng đang liều chết lao tới, thanh sắc hỏa lang cũng gầm lên một tiếng dài, đôi cánh lửa sau lưng chớp động, chỉ khẽ rung lên liền há cái miệng rộng dữ tợn, hung hăng lao vào con hắc ưng đang bọc trong hỏa diễm. Cả hai mạnh mẽ lao vào nhau điên cuồng cắn xé, toàn thân hỏa diễm như không màng sống chết mà ăn mòn cơ thể đối phương.
Nhìn hai hỏa thú đang điên cuồng cắn xé trên bầu trời, mọi người phía dưới đều phải tắc lưỡi than thầm. Đấu khí đại chiến thì bọn họ đã xem qua không ít, nhưng kiểu đối chiến bằng hỏa diễm thế này lại vô cùng hiếm thấy.
Trên bầu trời, hai đầu hỏa thú điên cuồng cắn xé lẫn nhau, thân hình linh hoạt dị thường, bay lượn tung hoành. Các cường giả quan chiến bình thường thậm chí còn khó mà nắm bắt được quỹ đạo của chúng. Lần này, ai cũng thấy rõ năng lực khống chế hỏa diễm của hai người này thật sự khủng khiếp. Nếu đổi lại là kẻ có năng lực khống chế kém hơn, đừng nói đến việc ngưng tụ hỏa thú so đấu, chỉ sợ riêng việc duy trì hình dạng của chúng cũng đã tiêu hao sạch linh hồn lực lượng…
Trên không trung, vô số chùm hỏa diễm từ hai đầu hỏa thú đang chém giết không ngừng bắn ra rồi từ từ tiêu tán.
Tiêu Viêm chắp hai tay sau lưng, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn trận chiến thảm liệt trên bầu trời. Đối với việc khống chế hỏa thú, hắn có thể tùy tâm ứng biến. Trận đấu này, chung quy cũng chỉ là so xem linh hồn lực lượng bên nào mạnh hơn mà thôi.
So với vẻ ung dung của Tiêu Viêm, sắc mặt Tào Đan bên kia lại thoáng thêm vài phần ngưng trọng. Ngay từ lần va chạm đầu tiên, hắn đã hiểu rõ mình đã đá phải tấm sắt. Sự khống chế hỏa thú của đối phương đã đạt đến trình độ ngưng tụ ra thân thể chân thật.
- Cứ tiếp tục thế này, Thiên Âm Ma Hỏa khó mà chống đỡ được sự công kích của Dị Hỏa!
Nhìn lên trận chiến trên không, hỏa diễm trên người hắc ưng đã thoáng ảm đạm đi. Lông mày Tào Đan nhíu lại, nhưng rồi hắn liền cười lạnh, ngón tay co lại, một cái bình ngọc màu hồng chợt xuất hiện. Nắp bình bật mở, một luồng hỏa diễm đỏ chói như máu thoát ra. Sau đó, Tào Đan cắt ngón giữa, một giọt máu tươi nhỏ vào trong đó.
- Hắc, nắm giữ Dị Hỏa thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn có thể ngăn chặn được hai loại hỏa diễm của ta sao?
Được máu tươi rót vào, ngọn hỏa diễm đỏ như máu tức thì dao động kịch liệt, sau đó dưới sự khống chế của Tào Đan hóa thành một con liệp cẩu (chó săn) thân thể màu đỏ sẫm, đôi mắt hồng rực lộ ra ánh sáng lạnh lẽo. Bốn vó đạp mạnh giữa không trung, nó tru lên một tiếng thách thức, rồi gia nhập cùng hắc ưng điên cuồng cắn xé hỏa lang, xé toạc từng mảng thanh sắc hỏa diễm bao phủ thân thể nó.
Chứng kiến một màn này, trong sân tức thời vang lên từng đợt xôn xao. Phía Tào gia càng vui mừng hoan hô, còn phía Diệp gia thì chỉ biết im lặng nhìn nhau. Bọn họ không ngờ rằng, trong khi đang thao túng một loại hỏa diễm, Tào Đan vẫn có thể tiếp tục khống chế thêm loại khác.
Phải biết rằng, muốn khống chế một loại hỏa diễm đã cần linh hồn lực mạnh mẽ, mà khống chế hai loại hỏa diễm thì mức độ tiêu hao càng thêm khổng lồ. Hơn nữa, vì phải nhất tâm nhị dụng nên rất ít Luyện dược sư có được năng lực đồng thời khống chế nhiều loại hỏa diễm. Xem ra, lời Diệp Trọng nói Tào Đan có thiên phú cực kỳ ưu tú về hỏa hệ quả không sai.
Tiêu Viêm cũng vì một màn này mà nhíu mày, chợt thản nhiên nói:
- Hai loại thú hỏa mà thôi...
Tiếng nói vừa dứt, hắn dùng linh hồn lực khống chế hỏa lang nhanh nhẹn né tránh rồi phản kích. Nó dữ tợn gầm lớn, lao vào cắn xé hắc ưng và liệp cẩu đang đè ép không chút lưu tình. Trong tức khắc, trận chiến trở nên vô cùng hỗn loạn, hỏa diễm bắn ra tứ phía.
Thấy hỏa thú của Tiêu Viêm vẫn chưa thất bại, Diệp Trọng vừa toát mồ hôi lạnh cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều. Không hổ là Dị Hỏa! Nếu đổi thành những loại hỏa diễm khác, chỉ sợ đã sớm bị hai đầu thú hỏa kia cắn xé tan nát.
Thấy hỏa lang do Dị Hỏa ngưng tụ lại ương ngạnh đến vậy, lông mày Tào Đan cũng nhíu lại, trong mắt chợt xẹt qua vẻ ngoan cố. Bàn tay vung lên, trước mặt lại xuất hiện thêm hai bình ngọc. Nắp bình mở ra, hai loại hỏa diễm một xám một tím liền xông lên như vũ bão.
Hai luồng hỏa diễm vừa xuất hiện, người của Diệp gia, kể cả Diệp Trọng, đều hoàn toàn biến sắc. Lão không ngờ Tào Đan lại đạt đến trình độ có thể đồng thời khống chế bốn loại hỏa diễm. Điểm này, dù là lão cũng tự nhận mình không thể làm được!
- Hừ, so tài ngoạn hỏa với ta, nếu không phải dựa vào Dị Hỏa, ngươi căn bản không thể chống cự được sự kết hợp của ta!
Tào Đan cười lạnh một tiếng, lại thêm hai giọt máu tươi lướt vào trong hai luồng hỏa diễm. Chúng liền hóa thành hỏa thú, khí thế tăng mạnh, sau đó bao vây xung quanh hỏa lang màu xanh. Dưới sự vây công của bốn đầu hỏa thú, mặc dù hỏa lang là do Dị Hỏa ngưng tụ cũng đã có dấu hiệu chống cự không nổi. Khống chế bốn loại hỏa diễm, uy lực xác thực rất mạnh, nhưng đó rõ ràng cũng là cực hạn của Tào Đan. Lúc này, trên khuôn mặt hắn đã có một chút tái nhợt.
- Tiêu Viêm... Dùng lửa không chỉ cậy vào chất lượng! Số lượng cũng rất quan trọng! Sau này tỷ thí với người khác thì ngươi nên nhớ kỹ bài học này!
Nhìn hỏa lang liên tiếp bại lui, nụ cười trên gương mặt Tào Đan càng ngày càng đậm. Ánh mắt hắn hướng về phía Tiêu Viêm, không che giấu được vẻ đắc ý.
Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc hắn một cái, chợt mỉm cười nói:
- Đa tạ Tào Đan thiếu gia nhắc nhở! Một khi đã như vậy, liền lấy số lượng để phân thắng bại đi!
Tiếng nói vừa dứt, Tiêu Viêm cong tay búng ra, mười bình ngọc tức thời xuất hiện, sau đó đồng loạt nổ tung trong một tiếng “Ầm” kinh thiên động địa.
Khi mười bình ngọc nổ tung, mười đoàn hỏa diễm không màu nào giống màu nào nhanh chóng hiện ra trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người, sau đó tất cả đều dao động mạnh mẽ rồi hóa thành mười đầu hỏa thú đầy dữ tợn.
Những hỏa diễm này đều là Thú Hỏa mà trước kia Tiêu Viêm dùng làm chất dinh dưỡng cung cấp cho Hóa Sinh Hỏa. Bất quá sau khi có Địa Tâm Châu, những Thú Hỏa này đã không còn tác dụng. Không ngờ bây giờ lại phải dùng đến.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn sắc mặt đang dại ra của Tào Đan, khóe miệng ẩn chứa một tia châm chọc.
- Chỉ khống chế được bốn loại Thú Hỏa mà cũng dám vác mặt đến đây so tài ngoạn hỏa với người khác sao?
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ