Mười đạo hỏa diễm rực rỡ sắc màu hóa thành những hỏa thú dữ tợn, chậm rãi bay lên không trung. Ánh lửa đa sắc chiếu rọi xuống, khiến cho gương mặt của tất cả mọi người đều trở nên ngây dại, trông vô cùng kỳ dị.
Mười loại hỏa diễm, cộng thêm Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trước đó, tổng cộng là mười một loại! Tiêu Viêm không ngờ lại có thể dùng lực lượng của bản thân để khống chế cùng lúc mười một loại hỏa diễm!
Cảnh tượng này làm rung động toàn trường! Phía dưới quảng trường đã hoàn toàn tĩnh lặng. Một lúc sau, từng tiếng hít vào những ngụm khí lạnh mới chậm rãi vang lên.
Khống hỏa, cứ thêm một loại thì yêu cầu đối với linh hồn lực lại càng thêm hà khắc. Với năng lực của Tào Đan, nhiều nhất cũng chỉ có thể khống chế bốn loại hỏa diễm, vậy mà đã đủ để hắn không có đối thủ trong thế hệ trẻ của Tào gia. Nhưng Tiêu Viêm lúc này lại khiến hắn hiểu được thế nào là “thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”.
Mười một loại hỏa diễm, chỉ sợ dù cho Tào Đan có dốc hết linh hồn lực cũng không thể điều khiển hoàn toàn, huống chi là ngưng tụ chúng thành hình thú để cùng người khác giao đấu sinh tử?
Ngọn lửa hừng hực bốc lên giữa không trung, hơi nóng cuồn cuộn làm cho cổ họng Tào Đan khô khốc, gương mặt vốn tái nhợt giờ phút này lại càng thêm trắng bệch. Chiêu này của Tiêu Viêm quả thật đã đả kích hắn không hề nhỏ.
- Làm sao có thể?
Hắn cúi đầu thì thào, trong mắt Tào Đan tràn ngập vẻ kinh ngạc khó tin. Tuổi của Tiêu Viêm nhìn qua còn nhỏ hơn hắn rất nhiều, làm sao có thể khống chế được mười một ngọn hỏa diễm?! Tình trạng này, cho dù là vị yêu nữ muội muội được cả gia tộc tôn sùng kia cũng không thể làm được!
- Không thể nào!
Khi thanh âm thì thào nhỏ dần, hai mắt Tào Đan bỗng trở nên đỏ ngầu như một con bạc đã thua sạch vốn liếng. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, tâm thần vừa động, bốn đầu hỏa thú trên bầu trời liền mang theo tiếng gầm gừ trầm thấp, hung hãn lao về phía bầy hỏa thú đa sắc của Tiêu Viêm.
Lạnh nhạt nhìn Tào Đan đang liều mạng đánh cược một phen, Tiêu Viêm nhếch môi cười lạnh, tùy ý vung tay áo. Trên bầu trời, mười một đầu hỏa thú tựa như mãnh hổ xuống núi, gầm thét nghênh đón bốn đầu hỏa thú của Tào Đan, sau đó điên cuồng lao vào cắn xé lẫn nhau, tạo thành từng trận mưa hoa lửa diễm lệ tràn ngập không trung.
Đối mặt với số lượng hỏa thú áp đảo của Tiêu Viêm, bốn đầu hỏa thú của Tào Đan rõ ràng rơi vào thế yếu, ít không địch lại nhiều. Vẫn chưa kiên trì được bao lâu, hỏa diễm trên thân thể chúng đã bị xé rách tan tành, rồi dưới từng ánh mắt soi mói trong sân, từng đầu một chậm rãi tiêu tán.
Khi đầu hỏa thú cuối cùng của Tào Đan tiêu tán, phía Tiêu Viêm từ mười một đầu vẫn còn lại chín đầu sừng sững.
Ngay khoảnh khắc đầu hỏa thú cuối cùng biến mất, thân thể Tào Đan cứng đờ như hóa đá, rồi đột nhiên như bị trọng thương mà lùi lại hai bước, bật ra một tiếng rên rỉ trầm thấp. Bên trong những hỏa thú kia đều ẩn chứa linh hồn lực của hắn, hỏa thú tiêu tán cũng khiến linh hồn hắn chịu một ít tổn thương.
Tào Đan lùi lại liền được hai lão giả vội vàng đỡ lấy, ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm chín đầu hỏa thú trên bầu trời, sắc mặt trắng bệch. Hắn chưa bao giờ ngờ tới, dùng sở trường mạnh nhất của mình để đối đầu, lại thất bại thê thảm đến vậy trong tay Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hỏa lang do Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hóa thành chợt biến thành một luồng thanh hỏa lướt tới, sau đó chui vào trong miệng Tiêu Viêm, còn tám đầu hỏa thú còn lại cũng rung lên rồi hóa thành hư vô.
Vì chưa trải qua luyện hóa, những loại thú hỏa này chỉ có thể sử dụng một lần, sau đó nếu không được bổ sung năng lượng sẽ tự động tiêu tán.
- Tào Đan thiếu gia, mời!
Thu hồi Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, sắc mặt Tiêu Viêm so với Tào Đan tốt hơn rất nhiều. Hắn tu luyện Lộng Diễm Quyết nên việc khống chế hỏa diễm cực kỳ thuận buồm xuôi gió, huống chi linh hồn lực của hắn vốn mạnh hơn Tào Đan rất nhiều.
Nghe vậy, sắc mặt Tào Đan càng thêm khó coi. Trước mặt bao nhiêu người, lại dùng sở trường mạnh nhất của mình mà vẫn thảm bại trước Tiêu Viêm. Chuyện này không khác gì tự mình hung hăng tát vào mặt mình một cái thật đau.
- Chẳng trách Diệp Trọng lại đặt hy vọng vào ngươi, quả nhiên có chút bản lĩnh! Ta đã xem thường ngươi rồi!
Tào Đan hít sâu vài hơi, cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, cất giọng nói.
Tiêu Viêm cười nhạt. Tuy Tào Đan cũng là Thất phẩm Luyện dược sư, nhưng đối với Tiêu Viêm, người vừa mới bước vào Thất phẩm không lâu, hắn đã không còn được xem là đại địch. Dù sau này có gặp lại ở Đan hội, e rằng cũng không thể gây ra phiền toái gì lớn.
- Ta thua rồi! Yên tâm, ta nói được làm được! Trong thời gian tới, Tào gia ta sẽ không đến gây phiền toái cho các ngươi nữa.
Nói đến đây, ánh mắt Tào Đan chuyển hướng về phía đám người Diệp Trọng, lạnh lùng nói:
- Bất quá, Diệp gia các ngươi muốn trở về Trưởng lão đoàn cũng chỉ là người si nói mộng! Chuyện này, Tào gia ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy! Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ khảo hạch, ta muốn xem Diệp gia các ngươi có thể dựa vào hắn để chen chân vào hay không!
Sắc mặt Diệp Trọng biến đổi, lạnh giọng đáp:
- Chuyện này của Diệp gia ta không cần ngươi phải quan tâm!
Tào Đan cười lạnh, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm chằm chằm:
- Tiêu Viêm, ngươi thật sự rất mạnh! Nhưng ta tin rằng, sẽ có một ngày ngươi phải hối hận vì đã đắc tội với Tào gia!
- Nói xong chưa? Xong rồi thì mời đi cho!
Mười ngón tay Tiêu Viêm đan vào nhau, liếc mắt nhìn Tào Đan một cái rồi thản nhiên nói.
Đối với thái độ không mặn không nhạt này của Tiêu Viêm, Tào Đan tức đến sôi máu. Nếu không phải sau lưng Tiêu Viêm có hai cường giả Đấu Tôn, chỉ sợ hắn đã không nhịn được mà ra lệnh cho Khổ tôn giả ra tay hung hăng dạy dỗ tên tiểu tử này một trận.
- Ngươi là Luyện dược sư, chắc cũng đến để tham gia Đan hội? Đến lúc đó, Tào gia ta tự nhiên sẽ có người đến thu thập ngươi! Đi!
Trừng mắt nhìn Tiêu Viêm một cách lạnh lẽo, một lát sau Tào Đan mới quát lên một tiếng rồi phất tay áo xoay người, mang theo cơn tức giận ngút trời cùng vẻ không cam lòng rời khỏi sân. Hai vị cường giả Tào gia cũng đưa mắt nhìn nhau, thầm than một tiếng rồi vội vàng đuổi theo.
Nhìn thấy đám người Tào gia tức tối rời đi, các tộc nhân Diệp gia ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó vui mừng hoan hô thành tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm càng thêm vài phần kính sợ.
- Tiêu Viêm đại ca, cảm ơn huynh!
Hân Lam cũng thở phào một hơi, đôi mắt đẹp nhìn Tiêu Viêm, vui sướng nói.
Tiêu Viêm khoát tay, nói:
- Đã đáp ứng lời cô, ít nhất trước khi xong việc, ta sẽ bảo vệ Diệp gia.
- Tiêu Viêm tiên sinh, đại ân của người đối với Diệp gia, tất cả tộc nhân chúng ta suốt đời khó quên! Sau này nếu có bất kỳ chuyện gì cần Diệp gia ra sức, xin cứ việc phân phó! Mặc dù có một số việc chúng ta lực bất tòng tâm, nhưng Diệp gia nhất định sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.
Diệp Trọng khom người ôm quyền, thi lễ với Tiêu Viêm một cách vô cùng chân thành.
- Diệp Trọng trưởng lão đừng hành đại lễ như vậy, tại hạ không dám nhận!
Tiêu Viêm hơi nghiêng người tránh lễ, cười nói.
Thấy thế, Diệp Trọng cũng mỉm cười, nhưng ánh mắt nhìn về nơi đám người Tào Đan biến mất vẫn ẩn chứa vẻ lo âu, ông thở dài:
- Nghe lời Tào Đan nói, ta e rằng vị yêu nữ của Tào gia hẳn đã trở về.
- Yêu nữ?
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhíu mày, có chút nghi hoặc.
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, Diệp Trọng cười khổ nói:
- Tiêu Viêm tiên sinh cảm thấy Tào Đan thế nào?
- Nhân phẩm tuy không ra gì, nhưng tài khống hỏa cũng xem như có nghề. Ở độ tuổi này có thể đạt tới Thất phẩm Luyện dược sư, thiên phú có thể nói là kỳ tài!
Tiêu Viêm trầm ngâm nói. Tào Đan tuy kiêu ngạo, nhưng bản lĩnh lại không hề kém.
- Nhưng ở Tào gia, Tào Đan ở trước mặt vị yêu nữ kia lại không có nửa điểm tư cách để kiêu ngạo hay làm càn!
Diệp Trọng nhẹ giọng nói, trong giọng nói tràn ngập sự cay đắng. Nếu Diệp gia bọn họ có một nhân vật như vậy, còn lo gì không hưng thịnh. Vị yêu nữ này quả thật là một nhân vật khủng bố, có thể dùng sức một người để chống đỡ cả một gia tộc.
- Ồ?
Trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua một tia kinh ngạc, Tào gia lại còn có nhân vật cỡ này?
- Vị yêu nữ kia tên là Tào Dĩnh. Cuộc đời nàng ta tràn ngập sắc thái truyền kỳ. Ngay từ lúc mới sinh ra đã sở hữu linh hồn lực khiến người ta phải rung động. Khi sinh hạ nàng, mẫu thân nàng thiếu chút nữa đã bị cỗ linh hồn lực lượng kinh khủng kia đánh chết. Bảy tuổi đã chính thức trở thành một Luyện dược sư, mười lăm tuổi thì được Đan Tháp nhìn trúng, thu làm đệ tử trung tâm. Tại Đan Tháp bế quan năm năm, hai mươi tuổi đã trở thành Luyện dược sư Thất phẩm trẻ tuổi nhất. Mà hiện tại, nàng đã hai mươi hai tuổi…
Thanh âm của Diệp Trọng nhẹ nhàng quanh quẩn trong sân, làm cho các tộc nhân Diệp gia đều xấu hổ cúi đầu. So sánh với Tào Dĩnh, bọn họ quả thực chỉ là hạng ngồi ăn chờ chết.
Đương nhiên, không chỉ có bọn họ, ngay cả Tiêu Viêm cũng thoáng hiện lên vẻ nghiêm trọng. Trung Châu quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long. Nếu nói thành tựu là do thiên phú kết hợp với nỗ lực, thì Tào Dĩnh này chính là một tiểu yêu nữ được trời cao ưu ái.
- Hai mươi tuổi đã là Thất phẩm. Hai năm nay, không biết nàng ta đã tiến bộ đến mức nào? Ta đoán, không chừng hiện giờ nàng…
Nói đến đây, Diệp Trọng dừng lại một chút, vẻ mặt càng thêm cay đắng:
- Nàng bây giờ, ít nhất cũng là Thất phẩm đỉnh phong!
Toàn sân đột ngột tĩnh lặng như tờ. Hai mươi hai tuổi đã là Luyện dược sư Thất phẩm đỉnh phong. Nhìn lại lịch sử luyện đan cả ngàn năm, thành tựu này chỉ sợ cũng có thể lọt vào mười hạng đầu.
- Đan hội lần này, Tào Dĩnh chắc chắn sẽ tham gia. Bởi vì theo thông lệ, muốn trở thành một trong những cự đầu của Đan Tháp, điều kiện tiên quyết là phải giành được quán quân Đan hội một lần!
Diệp Trọng thở dài nói:
- Dã tâm của Tào Dĩnh không hề nhỏ! Đối với Đan hội lần này, nàng ta chắc chắn sẽ không buông tha!
Ánh mắt Diệp Trọng chuyển hướng về phía Tiêu Viêm, chậm rãi nói:
- Nàng sẽ là một đại kình địch của ngươi ở Đan hội