Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, khẽ gật đầu. Nếu thực lực của Tào Dĩnh này đúng như lời Diệp Trọng, vậy quả thực nàng ta là một kình địch của hắn.
- Tào Dĩnh…
Trong miệng lẩm bẩm cái tên, ánh mắt đen láy của Tiêu Viêm lại ánh lên vẻ hưng phấn. Kể từ khi tu luyện đan thuật đến nay, hắn chưa từng gặp được cường giả nào cùng thế hệ. Ngay cả tại đại hội Luyện dược sư ở Gia Mã đế quốc năm đó, người duy nhất khiến hắn phải căng thẳng cũng chỉ là một vị Phó hội trưởng của công hội Luyện dược sư nước khác cải trang mà thôi. Về phần những người đồng trang lứa, dù là Liễu Linh cũng chưa từng gây ra uy hiếp gì đáng kể cho hắn. Mà hiện tại, nữ tử tên Tào Dĩnh này chính là người đầu tiên.
Theo lời Diệp Trọng, Tiêu Viêm biết được thiên phú luyện đan của Tào Dĩnh quả thực đạt đến mức yêu nghiệt, e rằng còn cao hơn cả hắn. Dù sao thì thứ hào quang đỉnh cấp kia, Tiêu Viêm chưa từng có được.
- Áp lực quả không nhỏ! Không hổ là đại hội Luyện dược sư cao cấp nhất đại lục!
Trong lòng thầm than, Tiêu Viêm đột nhiên cảm nhận được Đan hội này quả là ngọa hổ tàng long. Hiện giờ chỉ mới một yêu nữ của Tào gia đã khiến hắn cảm thấy vô cùng khó giải quyết. Ai biết được ở những nơi khác có còn tồn tại những kẻ biến thái như vậy nữa hay không? Đại lục bao la rộng lớn, nếu có xuất hiện thêm vài quái vật trẻ tuổi như thế, Tiêu Viêm cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào.
- Lão sư năm đó có thể đoạt được ngôi quán quân Đan hội, xem ra cũng rất có bản lĩnh. Nếu không, làm sao có thể trấn áp quần hùng?
Tiêu Viêm trong lòng đột nhiên mỉm cười. Hắn nhớ rõ Dược lão dường như cũng đã từng một lần giành được quán quân Đan hội. Chẳng qua, không biết vì sao Dược lão lại không mượn danh hiệu này để tiến vào Đan Tháp. Nếu không, với thực lực của lão nhân gia người, không chừng giờ đã trở thành một trong những cự phách của Đan Tháp, đâu cần phải e ngại Hồn Điện.
Đương nhiên, giờ nghĩ lại, với tính tình ưa nhàn nhã của Dược lão, chỉ e rằng lão không thích hợp với cuộc sống ở địa vị cao như vậy.
- Ha ha, bất quá Tiêu Viêm tiên sinh không cần quá lo lắng. Tào Dĩnh kia tuy lợi hại, nhưng nếu thật sự so tài, hươu chết về tay ai còn chưa biết được. Chỉ cần nàng ta chưa đạt đến Bát phẩm thì không thể nói trước điều gì. Luyện chế đan dược cần có trạng thái tốt nhất cùng với vận khí. Thất bại, ai cũng có thể gặp phải!
Thấy Tiêu Viêm trầm mặc, Diệp Trọng tưởng hắn đang lo lắng, vội vàng cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Bát phẩm và Thất phẩm hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Trong những năm qua, người có thể luyện chế Bát phẩm đan dược, ngoài Dược lão ra, hắn còn chưa từng thấy qua ai khác.
Thất phẩm Luyện dược sư, sau khi tiến vào Trung Châu, Tiêu Viêm cũng đã gặp không ít người, nhưng Bát phẩm thì vẫn chưa gặp một ai. Luyện dược sư cấp bậc này, dù là cường giả Đấu Tôn cũng phải đối đãi vô cùng khách khí, giống như Dược lão năm đó tại Trung Châu có được địa vị cao cao tại thượng.
Bát phẩm Luyện dược sư sở dĩ hiếm thấy là vì ngưỡng cửa để bước lên cấp bậc này vô cùng khó khăn. Thất phẩm Luyện dược sư có lẽ có thể hô phong hoán vũ ở Trung Châu, nhưng muốn chân chính đạt đến cấp độ khiến những cường giả Đấu Tôn cũng phải cam tâm tình nguyện làm người bảo hộ, ít nhất cũng phải đạt tới Bát phẩm.
Thoáng thu liễm tâm tình, Tiêu Viêm cười nói:
- Yên tâm, đối với Đan hội lần này, ta nhất định sẽ dốc toàn lực. Mặc kệ đối thủ cường hãn đến đâu, ta cũng sẽ ứng phó đến cùng.
Nghe vậy, Diệp Trọng gật đầu cười, nói:
- Tiêu Viêm tiên sinh, không đầy một tháng nữa là đến kỳ khảo hạch của Ngũ đại gia tộc rồi. Chúng ta cũng nên đến Thánh Đan thành thôi. Chỉ còn lại hai mươi ngày, chúng ta cũng nên chuẩn bị khởi hành rồi!
Lịch trình dồn dập như vậy khiến Tiêu Viêm chau mày, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu. Hiện giờ thời gian vô cùng gấp gáp, không thể lãng phí một chút nào. Đan thuật của hắn đang ở trạng thái đỉnh cao. Tuy nói trước mắt vẫn chưa luyện chế được đan dược Thất phẩm cao cấp, nhưng xác suất thành công của sơ cấp và trung cấp đã đề cao không ít. Cứ theo tốc độ này, Tiêu Viêm sớm muộn cũng có thể luyện chế thành công đan dược Thất phẩm cao cấp.
- Khi nào đi, báo cho ta một tiếng là được. Ta nghỉ ngơi một ngày, sau đó vẫn có thể bế quan khổ tu trong một khoảng thời gian ngắn!
Nghe Tiêu Viêm còn muốn tiếp tục khổ tu luyện đan, cho dù là Diệp Trọng cũng không nhịn được mà lau mồ hôi lạnh. Luyện đan vốn cực kỳ mệt nhọc và tiêu hao tinh thần. Dù là Thất phẩm Luyện dược sư cũng không thể nào cả ngày luyện đan liên tục được, sự tiêu hao đó quá lớn.
Theo lẽ thường mà nói thì quả thật không sai. Chẳng qua, linh hồn của Tiêu Viêm trời sinh đã cường hãn dị thường, hơn nữa còn có Dị hỏa tương trợ nên lúc luyện đan có thể giảm bớt không ít công sức. Vì thế, Thất phẩm Luyện dược sư bình thường một ngày chỉ có thể luyện chế ba lượt đan dược, còn hắn thì có thể luyện chế đến sáu lần, mười lần, thậm chí là nhiều hơn.
Nói cách khác, khi hắn bắt đầu khổ tu luyện đan, một ngày của hắn tương đương với người khác tu luyện trong mấy ngày. Đương nhiên, khổ tu điên cuồng như vậy cũng rất vất vả. Trong những năm qua, Tiêu Viêm đã nếm trải không ít đau khổ, nên càng qua rèn luyện, ý chí hắn càng thêm cứng cỏi.
Có thể nói, thành tựu ngày hôm nay của Tiêu Viêm tuyệt đối không phải ngẫu nhiên mà có.
Sau khi lau mồ hôi lạnh, trong lòng Diệp Trọng có chút bội phục, trầm giọng nói:
- Được, Tiêu Viêm tiên sinh cứ việc an tâm tu luyện. Nếu dược liệu không đủ, cứ nói với lão phu. Cho dù phải dốc hết sản nghiệp mà Diệp gia tích góp bao năm, lão phu cũng sẽ chống đỡ đến cùng để Tiêu Viêm tiên sinh hoàn thành tu luyện!
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, tiếp tục cùng Diệp Trọng bàn bạc những chuyện liên quan đến Đan hội rồi cùng đám người Tiểu Y Tiên trở về phòng.
Sau khi giải quyết những phiền phức do Tào gia mang lại, ngày hôm sau, Tiêu Viêm một lần nữa tiến vào mật thất bế quan khổ tu luyện đan. Những ngày sau đó, các loại dược liệu quý hiếm không ngừng được chuyển ra từ kho của Diệp gia, chất thành từng đống đưa vào Luyện đan thất.
Vì có Tiêu Viêm ra mặt, Diệp gia tạm thời cũng không bị Tào gia quấy nhiễu. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả thỉnh thoảng lộ diện, làm cho một vài thế lực lớn đang dòm ngó Diệp gia cũng phải thu liễm lại. Hai vị Đấu Tôn cường giả, đội hình bực này không phải những thế lực bình thường có thể chống lại.
Không có ngoại giới làm phiền, Diệp gia cũng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Mà khoảng thời gian yên tĩnh này cũng như nước chảy qua kẽ tay, lặng lẽ trôi đi.
Có lẽ vì Đan hội sắp đến gần, toàn bộ Đan vực dần dần trở nên náo nhiệt khác thường. Hầu như mỗi một nơi trong Đan vực, lượng người qua lại so với thường ngày đều đông hơn rất nhiều. Hơn nữa, những người tinh ý còn có thể phát hiện một vài Luyện dược sư cũng đã bắt đầu dần dần xuất hiện trong Đan vực. Hiển nhiên, những người này đều vì Đan hội mà đến.
Đan hội không chỉ là đại sự lớn nhất trong giới Luyện dược sư mà còn là một sự kiện trọng đại của cả Trung Châu. Mỗi khi diễn ra, Đan vực đều trở thành tiêu điểm của toàn bộ Trung Châu, thậm chí là của cả đại lục. Vô số người, vô số thế lực đều như ong vỡ tổ, chen nhau đổ về đây.
Luyện dược sư là chức nghiệp tôn quý bậc nhất trên toàn bộ đại lục Đấu Khí, không ai không hâm mộ năng lực và sức ảnh hưởng của họ. Có lẽ khi so về chiến lực, Luyện dược sư không mạnh bằng, nhưng chỉ cần họ lấy ra một viên đan dược nho nhỏ, liền có thể mời những cường giả khác ra tay, lấy mạng đối phương giúp mình.
Bởi vậy, tất cả mọi người trên đại lục đều biết, tuyệt đối không nên trêu chọc Luyện dược sư, đặc biệt là những cao giai Luyện dược sư. Bởi vì những người này giống như một cái tổ ong vò vẽ, chọc vào một cái lập tức sẽ rước lấy vô vàn phiền toái.
Một cao giai Luyện dược sư luôn được vô số thế lực thèm muốn. Để lôi kéo họ về dưới trướng, không ít thế lực đã đưa ra những điều kiện vô cùng hấp dẫn. Thậm chí, để tranh đoạt một gã cao giai Luyện dược sư mà không tiếc vung tay đại chiến đến máu chảy thành sông.
Luyện dược sư tôn quý là thế, nên dĩ nhiên cũng làm cho Đan hội trở nên vô cùng quan trọng. Ai cũng biết Đan hội này quy tụ gần như toàn bộ những Luyện dược sư hàng đầu trên đại lục đến tham gia tranh tài. Chỉ cần chiêu mộ được những Luyện dược sư này dưới trướng, đối với một thế lực nhất lưu mà nói, không nghi ngờ gì sẽ khiến cho thực lực tăng vọt.
Vô số nguyên do như vậy đã tạo nên những dòng người đông đúc đổ xô tiến về Đan vực. Hơn nữa, theo thời gian, chỉ e rằng sẽ có ngày càng nhiều người vì mộ danh, vì để mở mang kiến thức… mà tiến vào nơi này.
Khi lượng người ở Đan vực bắt đầu tăng lên dữ dội, thì thời gian khảo thí của Ngũ đại gia tộc cũng ngày một đến gần.
Sâu trong Luyện đan thất của Diệp gia, tất cả tộc nhân đang cung kính đứng vây quanh, đứng đầu là Diệp Trọng, Hân Lam cùng các trưởng lão Diệp gia.
Hôm nay, chỉ còn một ngày cuối cùng là đến thời điểm khởi hành đến Thánh Đan thành, cũng chính là lúc Tiêu Viêm xuất quan.
Hơn hai mươi ngày nay, Tiêu Viêm chưa từng bước ra khỏi Luyện đan thất nửa bước. Bên trong Luyện đan thất nóng rực kia, cho dù là tộc nhân Diệp gia cũng không dám dừng lại quá lâu. Thường thường, họ chỉ rón rén đem dược liệu để vào rồi vội vàng lặng lẽ lui ra ngoài.
Trong hai mươi ngày này, trên bầu trời hậu viện Diệp gia thường xuyên có ô vân hội tụ, thậm chí nhiều lần ngưng tụ thành lôi điện. Nhưng đến khi sắp đánh xuống lại đột nhiên tan biến.
Những biến hóa như vậy tự nhiên khiến cho bọn người Diệp Trọng chú ý, trong lòng vô cùng kinh hãi. Họ rõ ràng cảm giác được có mấy lần đan lôi sắp giáng xuống thì bên trong Luyện đan thất lại truyền ra một luồng năng lượng dao động cực kỳ mãnh liệt. Loại dao động năng lượng này tương tự như khi hình thành Thất phẩm cao cấp đan dược trong truyền thuyết.
Mặc dù họ không biết vì sao đến thời khắc mấu chốt, luồng năng lượng dao động mãnh liệt kia lại đột nhiên biến mất, nhưng họ hiểu được đây là do Tiêu Viêm cố ý làm vậy.
Bất quá, mặc kệ mục đích của Tiêu Viêm là gì, họ đều mơ hồ hiểu ra một điều: trong khoảng thời gian bế quan khổ tu này, đan thuật của Tiêu Viêm đã tăng lên một cách đáng kể.
Ken két…
Khi Diệp Trọng đang âm thầm suy nghĩ, cánh cửa đá đang đóng chặt bỗng dưng chậm rãi mở ra. Một luồng hơi nóng cháy da cũng theo đó tuôn ra ngoài.
Một thân ảnh gầy gò chậm rãi bước ra, một lát sau liền xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Y phục của thân ảnh ấy có phần xộc xệch, mái tóc rối tung, khuôn mặt tiều tụy, nhìn qua có phần lạ lùng, nhưng đôi mắt của người này lại sáng một cách dị thường.
Nhìn thấy Tiêu Viêm từ trong Luyện đan thất đi ra, không hiểu vì sao, Diệp Trọng lại cảm thấy khí chất của hắn dường như đã có chút khác biệt so với trước kia.