Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1132: CHƯƠNG 1119: CẢNH GIỚI LINH HỒN

Sự biến hóa này tuy không rõ ràng nhưng vẫn khiến đám người Diệp Trọng cảm thấy có gì đó khác lạ. So với trước khi bế quan, Tiêu Viêm hiện tại dường như càng thêm phần sắc bén.

Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả đứng bên cũng thoáng giật mình vì cảnh tượng này. Tiểu Y Tiên thì không sao, nhưng Thiên Hỏa tôn giả lại lộ vẻ đăm chiêu.

Tiêu Viêm vừa ra khỏi Luyện đan thất, nhìn thấy nhiều người như vậy cũng hơi kinh ngạc, bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Diệp Trọng trưởng lão, không cần phải long trọng thế này chứ?

- Ha ha…

Nghe vậy, Diệp Trọng mới bừng tỉnh, cười cười. Lão phất tay bảo tộc nhân lui ra, rồi đích thân tiến lại gần, cười nói:

- Tiêu Viêm tiên sinh, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành đến Thánh Đan Thành. Ngài đã chuẩn bị xong cả chưa?

Tiêu Viêm gật đầu. Hắn không ngờ thời gian mình bế quan lại trôi nhanh như vậy, chớp mắt đã gần một tháng.

- Tiêu Viêm tiên sinh, ngài không có chuyện gì chứ?

Diệp Trọng nhìn Tiêu Viêm, ở khoảng cách gần thế này, lão cảm nhận được một luồng áp lực nhàn nhạt. Đó là một loại áp lực tỏa ra từ sâu trong linh hồn, khiến người ta khó lòng chống cự.

Đối với câu hỏi của Diệp Trọng, Tiêu Viêm nghi hoặc cau mày:

- Ta có thể có chuyện gì được?

Nhìn bộ dạng của hắn, dường như chính hắn cũng không nhận ra những biến hóa nhỏ trên người mình.

Thấy Tiêu Viêm ngơ ngác hỏi lại, Diệp Trọng ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ là ảo giác của mình?

- Không phải ảo giác đâu, linh hồn lực của hắn đã tăng lên một chút trong thời gian bế quan ngắn ngủi này!

Ánh mắt Thiên Hỏa tôn giả rốt cuộc cũng dời khỏi người Tiêu Viêm, cười nói.

- Linh hồn lực?

Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt. Hắn bất giác đưa tay xoa cằm, trầm ngâm nói:

- Nói đến chuyện này, ta đột nhiên cảm thấy việc luyện đan so với trước kia quả thật dễ dàng hơn rất nhiều, khả năng khống chế hỏa diễm cũng thêm phần tinh diệu. Nhưng linh hồn lực không phải chỉ tăng mạnh khi đột phá cảnh giới thôi sao? Thực lực của ta hiện tại vẫn chỉ là Tứ tinh Đấu Tông, chẳng qua chỉ vững chắc hơn một chút so với lúc mới tấn cấp mà thôi!

Thiên Hỏa tôn giả có chút kỳ quái liếc nhìn Tiêu Viêm, một lát sau mới nhíu mày nói:

- Xem ra vị lão sư kia của ngươi vẫn chưa nói cho ngươi biết những chuyện liên quan đến linh hồn lực. Nhưng cũng phải thôi, đối với thứ huyền diệu khó lường như linh hồn, người bình thường chỉ có thể tuần tự nhi tiến, từng bước một mà đi, chứ không thể chủ động điều khiển nó được. Ngay cả ngươi trước đây cũng chỉ mới hiểu được cách sử dụng linh hồn lực lượng, chứ chưa thực sự thấu tỏ hoàn toàn.

Nghe những lời này của Thiên Hỏa tôn giả, cả Tiêu Viêm và Diệp Trọng đều lâm vào trầm tư. Người trước thì hoàn toàn mờ mịt, người sau thì khẽ nhíu mày, dường như lão đã từng thấy qua lý luận này trong một vài quyển sách cổ của gia tộc.

- Linh hồn lực tuy không phân cao thấp, nhưng lại có cảnh giới chi phân!

Thiên Hỏa tôn giả cười nói:

- Đương nhiên, cách nói này hiện giờ các ngươi gần như không thể nghe được. Bởi vì cảnh giới linh hồn là thứ mà ngay cả nhiều cường giả cũng e rằng cả đời khó lòng chạm tới. Có biết vì sao vô số Luyện dược sư cả đời chỉ có thể dừng lại ở Thất phẩm không? Chính là vì cảnh giới linh hồn.

- Cảnh giới linh hồn?

Tiêu Viêm chau mày. Hắn chưa từng nghe nói qua về thứ này. Bất quá, linh hồn chính là căn nguyên của sinh linh, không có linh hồn thì không có gì cả, linh hồn bất diệt thì sẽ có thêm một con đường sống. Đối với thứ huyền ảo này, bất kỳ ai cũng phải kính sợ.

Tiêu Viêm chỉ biết linh hồn lực của mình không yếu, nhưng lại không hiểu rõ về nó. Hơn nữa, năm đó khi Dược lão còn ở bên cạnh, hắn cũng chỉ là một Luyện dược sư Ngũ phẩm, căn bản không có tư cách biết đến cái gọi là cảnh giới linh hồn. Cũng chính vì không còn Dược lão chỉ dạy, những kiến thức chuyên sâu về Luyện dược sư hắn hoàn toàn mù tịt. Cái gọi là cảnh giới linh hồn này cũng là một trong số đó.

- Hiện tại mà nói, có lẽ ngoại trừ một vài vị Bát phẩm Luyện dược Tông sư biết đến ra, thì chỉ có thể tìm thấy trong những sách cổ mà thôi!

Thiên Hỏa tôn giả chậm rãi nói. Nếu không phải ông ta là người của thời đại trước, chỉ sợ cũng không thể giải đáp cho Tiêu Viêm về phương diện này.

- Cảnh giới linh hồn, phân làm bốn tầng: Phàm cảnh, Tiên cảnh, Thiên cảnh và Đế cảnh. Đại đa số mọi người, thậm chí cả những Luyện dược sư dưới Bát phẩm, cảnh giới linh hồn đều dừng lại ở Phàm cảnh, chẳng qua là linh hồn lực có mạnh yếu khác nhau mà thôi. Trước đây, ngươi cũng dừng lại ở Phàm cảnh, chỉ là mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

- Một vài Luyện dược sư Thất phẩm nếu gặp cơ duyên xảo hợp, có lẽ có thể mơ hồ chạm đến Tiên cảnh. Nếu linh hồn lực lượng đạt đến cấp độ này, sẽ đạt được một hiệu quả đặc biệt, đó là "Phú Linh" - ban cho đan dược linh tính. Ngươi nên biết, phần lớn đan dược Bát phẩm đều có linh tính nên mới được xếp vào cấp tám. Luyện dược sư bình thường, mặc kệ thuật luyện chế có cao siêu đến đâu, nếu không có năng lực ban cho đan dược linh tính thì viên đan dược đó vĩnh viễn không thể đạt tới Bát phẩm.

- Thiên cảnh, ngươi hẳn sẽ nhanh chóng hiểu rõ thôi! Cửu phẩm đan dược sở dĩ có linh trí không khác gì con người, chính là vì nó đã được sáng tạo ra như một sinh linh. Muốn vậy, không chỉ phải trao cho nó linh tính, mà còn phải khiến nó hấp thu được lực lượng của thiên địa. Mà muốn làm được điều này, linh hồn lực cần phải đạt tới cấp độ Thiên cảnh. Trên đại lục hiện tại, người có thể làm được điều này cực kỳ hiếm hoi.

- Về phần Đế cảnh, đó chỉ là tồn tại trong truyền thuyết, ngay cả ta cũng chỉ nghe nói qua mà thôi. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết một điều, cảnh giới này có liên quan đến Đế phẩm đan dược, mà Đế phẩm đan dược lại có liên quan đến Đấu Đế trong truyền thuyết.

- Nhưng cảnh giới này, không biết đã có bao nhiêu người khao khát mà chưa từng đạt được…

Nói đến câu cuối, giọng Thiên Hỏa tôn giả thoáng chút tiếc nuối, nhưng đám người Tiêu Viêm đã không còn tâm trí nào để ý đến sự tiếc nuối trong giọng nói của lão nữa. Tất cả đều bị những lời này của ông làm cho chấn động đến ngây người.

Cái gọi là cảnh giới linh hồn, ngoại trừ Diệp Trọng có thể mơ hồ nhớ lại, ngay cả Tiểu Y Tiên cũng cảm thấy xa lạ. Nàng mới tiến vào Đấu Tôn không lâu, luận về kiến thức thì căn bản không thể so sánh với một lão quái vật như Thiên Hỏa tôn giả.

- Chuyện này ta dường như đã từng thấy qua trong một ít sách cổ, nhưng không được cặn kẽ như lão tiên sinh nói. Ban đầu, ta đọc được còn cho rằng là hoang đường nên không để tâm.

Một lúc lâu sau, Diệp Trọng mới hồi phục tinh thần, có chút hối hận nói:

- Tổ tiên của ta cũng là một Luyện dược sư Bát phẩm, thế nhưng lại không lưu lại một chút tin tức nào liên quan đến cảnh giới linh hồn này.

- Linh hồn vốn là tồn tại huyền ảo. Một vài Luyện dược sư dù may mắn đột phá nhờ cơ duyên, chỉ sợ chính họ cũng không hiểu rõ.

Thiên Hỏa tôn giả liếc nhìn Tiêu Viêm, nói:

- Trước kia, ngươi chưa có tư cách tiếp xúc với những thứ này, ta vốn tưởng sư phụ ngươi đã nói cho ngươi biết. Nhưng xem bộ dạng của ngươi bây giờ, hiển nhiên là ta đã nghĩ nhiều rồi!

Tiêu Viêm cười khổ:

- Lúc sư phụ rơi vào tay Hồn Điện, vãn bối mới chỉ là Luyện dược sư Ngũ phẩm, làm sao có thể tiếp xúc với những tin tức bậc này.

- Hiện tại, cảnh giới linh hồn của ngươi hẳn là do cơ duyên xảo hợp đã chạm đến ngưỡng cửa Tiên cảnh. Về phần khi nào có thể chính thức tiến vào Tiên cảnh thì phải xem phúc duyên của ngươi. Ở thời viễn cổ có một phương pháp tu luyện linh hồn đặc thù, gọi là Hồn kỹ. Bất quá, hiện tại nó đã thất truyền rồi. Ngay cả ta cũng chưa từng thấy qua cái gọi là Hồn kỹ!

Thiên Hỏa tôn giả cười nói.

- Linh hồn cũng có thể tu luyện?

Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời kinh hãi, thất thanh nói với vẻ không thể tin nổi. Trên Đấu Khí đại lục hiện giờ, linh hồn chỉ có thể lớn mạnh theo sự gia tăng của thực lực, hoặc nhờ vào một ít thiên tài địa bảo đặc thù. Về phần tự mình tu luyện để tăng tiến, hắn chưa từng nghe nói qua.

- Ta đã nói, tất cả chỉ có ở thời viễn cổ!

Thiên Hỏa tôn giả đảo mắt, nói.

Thấy thế, Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Tu luyện linh hồn, quả thật khó có thể tin nổi. Về phần cái gọi là Tiên cảnh, hắn cũng không có cảm giác gì quá lớn. Trong khoảng thời gian bế quan điên cuồng luyện đan này, đầu óc hắn gần như luôn ở trong trạng thái mông lung, khiến cho vài lần có cơ hội luyện chế thành công đan dược Thất phẩm cao cấp nhưng cuối cùng lại thất bại. Bất quá bây giờ nghĩ lại, hắn cũng thoáng cảm nhận được, lúc luyện chế Thất phẩm cao cấp đan dược, cảm giác đúng là rõ ràng hơn so với trước kia, dường như càng lúc càng thuận tay.

- Xem ra, sau này phải tìm cơ hội nghiên cứu kỹ lưỡng một phen! Muốn bước vào Bát phẩm, cái gọi là Tiên cảnh này nhất định phải tìm hiểu thấu đáo!

Tiêu Viêm lại trầm ngâm một hồi. Lời nói của Thiên Hỏa tôn giả không nghi ngờ gì đã mở ra cho hắn một chân trời hoàn toàn mới. Đến tận bây giờ, hắn mới hiểu được, hóa ra linh hồn lại có quan hệ mật thiết đến việc thăng cấp của Luyện dược sư từ Thất phẩm trở lên.

“Khó trách, Thất phẩm Luyện dược sư không ít, nhưng Bát phẩm Luyện dược sư lại hiếm có như vậy! Thì ra họ đều không biết gì về cái gọi là cảnh giới linh hồn sao?”

“Bất quá, nếu có thể có được Hồn kỹ thì mọi chuyện chẳng phải quá tốt sao. Có thứ đó mới có thể thuận lợi thăng cấp cảnh giới linh hồn. Đáng tiếc là nó lại thất truyền!”

Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm tràn đầy tiếc nuối. Hồn kỹ không còn, dẫn đến việc các Luyện dược sư muốn tấn giai lên Bát phẩm trở nên vô cùng khó khăn, tất cả đều phải trông chờ vào cơ duyên.

“Không biết Đan Tháp có Hồn kỹ hay không? Có thể trở thành Thánh địa trong lòng tất cả Luyện dược sư, nơi đó chắc chắn không tầm thường. Ai, hy vọng chuyến đi Thánh Đan Thành lần này có thể thu được chút ít tin tức về Hồn kỹ. Loại đột phá khó hiểu này, ai biết được lúc nào nó đến lúc nào nó đi chứ?!”

Thở dài một tiếng, Tiêu Viêm lập tức quyết định. Chuyến đi đến Thánh Đan Thành lần này, cái gọi là Hồn kỹ cũng là một mục tiêu cực kỳ trọng yếu

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!