Hôm nay, tại đại môn Diệp gia, tất cả tộc nhân đều tề tựu, ánh mắt nóng rực nhìn về phía đám người Tiêu Viêm ở phía trước. Diệp gia có thể một lần nữa trở thành thành viên trong Trưởng lão đoàn của Đan Tháp hay không, tất cả đều trông cậy vào thứ hạng của Tiêu Viêm trong kỳ khảo thí Ngũ đại gia tộc lần này.
Nếu Tiêu Viêm thành công đưa Diệp gia trở lại Trưởng lão đoàn, Diệp gia mới có thể chân chính ngẩng cao đầu. Được Đan Tháp che chở, bọn họ cũng sẽ yên tâm phát triển. Tuy không thể vượt qua Tào gia trong thời gian ngắn, nhưng ít ra cũng có đủ khả năng tự vệ. Biết đâu một ngày nào đó, gia tộc lại xuất hiện một hậu bối tài năng ngang ngửa với yêu nữ Tào Dĩnh kia, khi ấy Diệp gia mới có thể dần dần quật khởi, khôi phục lại vinh quang xưa cũ.
- Lão Nhị, lão Tam, lần này ta sẽ theo Tiêu Viêm tiên sinh đến Thánh Đan thành. Diệp gia giao lại cho các ngươi!
Diệp Trọng quay sang hai vị trưởng lão Diệp gia, trầm giọng nói.
- Được, đại ca cứ an tâm đến Thánh Đan thành chuẩn bị đi! Tuy Diệp gia chúng ta dần dần suy bại, nhưng dù sao vẫn còn chút quan hệ với Đan Tháp.
Một vị trưởng lão Diệp gia trịnh trọng đáp, mấy vị trưởng lão bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.
Diệp Trọng thở dài gật đầu. Ngày nay, danh tiếng cùng địa vị của Diệp gia không ngừng xuống dốc, những mối quan hệ trước kia cũng đã phai nhạt đi rất nhiều. Nhưng may mắn là không phải ai cũng tuyệt tình tuyệt nghĩa như Tào gia. Cũng chính nhờ những mối quan hệ còn sót lại này mà trong hai lần khảo thí thất bại trước, Diệp gia mới có thể miễn cưỡng duy trì được danh tiếng và sinh cơ cho đến tận bây giờ.
Tiêu Viêm đứng bên cạnh nhìn sắc trời, nhẹ giọng nói:
- Thời gian không còn sớm nữa. Diệp Trọng trưởng lão, chúng ta đi thôi!
Trải qua một đêm nghỉ ngơi hồi phục, sự rạo rực trong lòng Tiêu Viêm từ ngày hôm qua giờ đã dần thu liễm lại. Chính hắn cũng mơ hồ nhận ra, linh hồn lực của mình hiện giờ so với quá khứ đã có chút thay đổi. Nói một cách rõ ràng hơn, linh hồn của hắn giờ đây so với trước kia đã có thêm một phần linh tính.
Tứ đại cảnh giới linh hồn dường như chỉ có tác dụng với Luyện dược sư, chứ không trợ giúp quá lớn trên con đường tu luyện đấu khí của Tiêu Viêm.
Dù sao, tu luyện linh hồn và tu luyện đấu khí là hai con đường hoàn toàn khác biệt. Có lẽ ở thời viễn cổ, cả hai đều là những con đường tu luyện chính thống, nhưng hiện tại, tu luyện đấu khí mới là chính đạo. Về linh hồn kỹ, e rằng không chỉ Tiêu Viêm, mà ngay cả đại đa số cường giả Đấu Tôn cũng không hề hay biết về tác dụng cường hóa linh hồn của nó.
Nghe thấy thanh âm của Tiêu Viêm, Diệp Trọng gật đầu cười, rồi xoay người dẫn đầu đi về phía quảng trường phía bắc thành. Ở trung tâm Diệp thành có một Không Gian Trùng Động, nhưng quy mô không lớn, hơn nữa cũng không thể đi thẳng đến Thánh Đan thành mà phải trung chuyển nhiều lần mới tới nơi.
Trong chuyến đi này, ngoại trừ ba người Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả, còn có Hân Lam và Diệp Trọng. Dù có mang nhiều người đến Đan hội cũng không có tác dụng gì, chi bằng để họ ở lại Diệp thành bảo vệ Diệp gia.
Đoàn người đi theo sau Diệp Trọng xuyên qua thành thị, khoảng mười phút sau đã đến quảng trường phía bắc. Tuy Diệp gia hiện giờ đang suy bại, nhưng hổ gầy vẫn còn uy. Ít nhất, ở trong Diệp thành này, không có thế lực nào dám khiêu khích địa vị của Diệp gia. Bởi vậy, Không Gian Trùng Động nơi đây cũng nằm trong quyền kiểm soát của họ.
Hiển nhiên Diệp Trọng đã sớm sắp xếp chuyến đi này, nên khi nhóm Tiêu Viêm đến nơi, quảng trường hoàn toàn trống trải. Khi đoàn người Tiêu Viêm tiến vào, một bãi đá chậm rãi xoay tròn, một Không Gian Trùng Động lập tức hiện ra trong tầm mắt mọi người.
Không Gian Trùng Động của Diệp thành nhìn qua cũng có vài phần khí thế, nhưng bên trong lại từ từ tỏa ra những dao động không gian hỗn loạn. Xem ra, nó đã rất lâu không được tu sửa cẩn thận.
- Ai, năm đó Diệp gia ta huy hoàng, từng có hai vị Đấu Tôn cường giả tự nguyện trấn giữ Trùng Động. Nhưng vì gia tộc dần suy bại, giờ đây Diệp gia không còn khả năng mời được cường giả cấp bậc này bảo vệ nữa, thật khiến các vị chê cười!
Nhìn Không Gian Trùng Động, Diệp Trọng cười khổ nói.
Tiêu Viêm cười lắc đầu:
- Không sao cả! Sau chuyến đi này, cứ để Tiểu Y Tiên cùng Diệu lão tiên sinh ra tay giúp các vị tu sửa lại một chút!
- Vậy lão phu xin đa tạ ba vị! Chúng ta lên đường thôi!
Diệp Trọng cảm kích gật đầu, sau đó lấy ra một con thuyền nhỏ màu đen từ trong Nạp giới. Bàn tay khẽ vuốt nhẹ, thân thuyền lập tức bay vào trong trùng động đang chậm rãi xoay tròn. Đám người Tiêu Viêm cũng nhanh chóng theo sau.
Bên trong thông đạo không gian yên tĩnh không một tiếng động, thân ảnh đám người Tiêu Viêm nhanh chóng hiện ra. Diệp Trọng liền ném con thuyền nhỏ ra, nó lập tức hóa thành một chiếc thuyền lớn khổng lồ. Chiếc thuyền không gian này cũng là chiếc xa hoa nhất mà Tiêu Viêm từng thấy kể từ khi đến Trung Châu. Xem ra Diệp Trọng đã phải bỏ ra không ít tâm tư.
Thân hình mọi người lướt lên chiếc thuyền lớn. Diệp Trọng như ngựa quen đường cũ, thuận tay chạm vào một chỗ trên đầu thuyền. Một vòng năng lượng sáng lên rồi khuếch tán ra, bao bọc lấy toàn bộ thân tàu. Thân thuyền chợt chấn động, "vút" một tiếng đã bay sâu vào trong Không Gian Trùng Động.
- Diệp thành không có thông đạo không gian nối thẳng với Thánh Đan thành. Bởi vậy, trước mắt chúng ta sẽ đến một tòa thành thị tên là Thanh Linh thành, từ Không Gian Trùng Động ở đó mới có thể đến Thánh Đan thành.
Trên thân thuyền, Diệp Trọng xoay người hướng về phía đám người Tiêu Viêm, cười nói:
- Từ đây đến Thanh Linh thành mất khoảng ba ngày, từ Thanh Linh thành đến Thánh Đan thành cần thêm bốn ngày. Cho nên, e rằng phải mất bảy đến tám ngày chúng ta mới có thể đến nơi. Trong lúc này, mọi người có thể vào khoang thuyền nghỉ ngơi, bên trong có chuẩn bị vài gian phòng. Về phần điều khiển thuyền không gian, cứ giao cho ta và Hân Lam là được rồi!
Đối với đề nghị của Diệp Trọng, đám người Tiêu Viêm cũng không có ý kiến. Sau khi nói chuyện, tất cả đều riêng rẽ đi vào khoang thuyền, tìm cho mình một gian phòng.
Di chuyển trong thông đạo không gian khá buồn tẻ và tĩnh mịch. Bất quá, điều này đối với đám người Tiêu Viêm vốn đã quen với việc tu luyện một mình cũng không gây ra phiền nhiễu gì. Trong những ngày này, Tiêu Viêm vẫn luôn ở trong phòng nghiên cứu linh hồn lực. Sau khi nghe lời Thiên Hỏa tôn giả nói, hắn càng ngày càng hiếu kỳ về loại lực lượng này.
Dù vậy, việc nghiên cứu cũng không có được thành quả lớn lao gì. Trạng thái kỳ diệu như lúc luyện đan mấy hôm trước, Tiêu Viêm cũng không thể cảm ứng lại được. Bất quá, trình độ luyện đan của hắn hiện giờ đã không còn như xưa, phẩm chất đan dược cũng tốt hơn rất nhiều. Hắn biết, những điều này đều có quan hệ mật thiết với linh hồn của mình. Lần tiến vào trạng thái kia, tuy vẫn chưa thể làm cho linh hồn của Tiêu Viêm hoàn toàn tiến vào Linh cảnh, nhưng ít ra cũng khiến cho linh hồn của hắn so với linh hồn Phàm cảnh bình thường đã có thêm mười phần linh tính.
Bởi vậy, phẩm chất của những loại đan dược hắn luyện chế ra hiện giờ so với trước kia đã cao hơn một bậc.
Mấy ngày di chuyển trong thông đạo không gian nhanh chóng trôi qua, Tiêu Viêm vẫn chìm đắm trong việc nghiên cứu và tìm hiểu linh hồn lực. Mãi cho đến khi sắp ra khỏi thông đạo không gian, hắn mới tỉnh lại, cùng mọi người an toàn đến Thanh Linh thành. Tại nơi này nghỉ ngơi, phục hồi rồi nhanh chóng đi tới thông đạo không gian tiếp theo để tiến về Thánh Đan thành.
Trên đường đi ở Thanh Linh thành, Tiêu Viêm rốt cuộc cũng thấy được sức hấp dẫn khủng bố của Đan hội. Trên đường phố, các Luyện dược sư muôn hình vạn trạng xuất hiện nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt. Số lượng Luyện dược sư đông đảo như vậy, đây thực sự là lần đầu tiên hắn chứng kiến. Cho dù là đại hội Luyện dược sư ở Gia Mã đế quốc năm xưa, cả về số lượng lẫn chất lượng cũng không thể nào so sánh được với nơi này.
Hơn nữa, đây chỉ là một tòa thành thị trung chuyển ở Đan vực mà thôi. Thật không thể tưởng tượng nổi, nếu tất cả những Luyện dược sư này cùng tụ hội về Thánh Đan thành thì sẽ là một cảnh tượng rung động lòng người đến nhường nào!
Vừa nghĩ đến cảnh tượng vạn hỏa bay lên, vạn đỉnh hạ xuống, vạn đan xuất thế, trong lòng Tiêu Viêm lại dâng lên một luồng nhiệt huyết, ngay cả máu trong người cũng trở nên sôi trào. Người sống trên đời, nếu không được chứng kiến một tràng diện hùng vĩ như thế, nhất định sẽ là một điều tiếc nuối lớn.
Đan hội – Đại hội Luyện dược sư quan trọng nhất đại lục. Vô số Luyện dược sư tu luyện cả đời, mục tiêu cuối cùng chính là có thể tỏa sáng tại Đan hội. Để đến được đây, bọn họ đã phải bỏ ra vô số nỗ lực cùng mồ hôi.
Tham dự Đan hội chính là có được tư cách cùng quần hùng trên đại lục tranh tài cao thấp.
Đây là một võ đài để biểu hiện thực lực!
Vạn đỉnh cùng tranh, ai có thể vi tôn?
Mang theo nhiệt huyết sôi trào, đoàn người Tiêu Viêm hòa theo dòng người đông đúc, tiến vào Không Gian Trùng Động.
Không Gian Trùng Động nơi này vẫn buồn tẻ như vậy. Bất quá, lần này lại không hề im lặng, trong một thông đạo không gian rộng lớn, vô số thuyền không gian lướt qua, từng trận âm thanh huyên náo tràn ngập khắp nơi.
Bôn ba giữa dòng người huyên náo này, người ta có thể cảm nhận được Thánh Đan thành trong truyền thuyết đang ngày một đến gần.
Bốn ngày sau, ở phía xa trong Không Gian Trùng Động, một vòng sáng bạc ẩn hiện, khuếch tán ra như những gợn sóng nước.
Khi sắp ra khỏi khe hở màu bạc đó, đoàn thuyền vốn đang ồn ào đột nhiên trở nên im lặng một cách quỷ dị. Từng bóng người mặc áo bào Luyện dược sư từ trong thuyền không gian bước ra, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu qua khe hở kia.
Thánh Đan thành – Thánh địa trong lòng tất cả Luyện dược sư!
Hai tay Tiêu Viêm chắp sau lưng, ánh mắt ngóng nhìn khe hở bao phủ bởi ánh sáng bạc, dòng máu vốn đang bình ổn chảy xuôi trong cơ thể giờ phút này cũng đã sôi trào mãnh liệt.
- Thánh Đan thành, Đan Tháp. Ta, Tiêu Viêm, đến đây
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh