Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1134: CHƯƠNG 1121: ĐAN GIA

Từng chiếc thuyền không gian tựa như sao băng xé rách bầu trời hắc ám, trông như một đàn kình ngư khổng lồ lao vào vòng sáng bạc. Thuyền không gian của nhóm người Tiêu Viêm cũng thuận theo dòng chảy, kịch liệt chen chúc cùng các thuyền khác tiến vào trong vòng sáng, không gian ba động liền biến mất không còn tăm tích.

Khi xông vào vòng ngân quang, thân thuyền không gian rung lắc dữ dội. Chẳng qua tình trạng này diễn ra không lâu liền từ từ tiêu tán, vòng sáng màu bạc cũng dần nhạt đi. Một lúc sau, vòng sáng bạc lại đột ngột bừng lên chói lòa khiến nhóm Tiêu Viêm theo phản xạ phải nheo mắt lại.

Trong lúc đám người Tiêu Viêm còn đang nheo mắt, một làn gió dịu nhẹ chợt thổi tới, khiến cho sự căng thẳng trong lòng mọi người tan biến, dần dần buông lỏng. Nhưng đúng vào lúc tâm tình bọn họ thoải mái nhất, những âm thanh huyên náo chói tai đột ngột vang dội khắp không gian. Âm thanh ầm ĩ xộc thẳng vào tai, khiến mọi người nhất thời choáng váng.

Tiêu Viêm từ từ mở mắt, đập vào mắt chính là một quảng trường khổng lồ lát bằng nham thạch đỏ ngầu, rộng đến mức không thấy điểm cuối, ước chừng cũng phải dài hơn một ngàn trượng. Đứng tại nơi đây khiến người ta có cảm giác bản thân thật nhỏ bé, tựa như một con kiến không đáng kể.

Trên quảng trường đá son rộng lớn là biển người chen chúc, âm thanh huyên náo từ nơi đó truyền ra, vang vọng tận trời xanh.

“Nơi này chính là Thánh Đan thành sao?”

Nhìn quảng trường khổng lồ không thấy điểm cuối này, Tiêu Viêm không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Không gian phía sau hắn không ngừng nổi lên từng trận ba động kịch liệt. Vô số thuyền không gian sau khi đưa người đến đây liền dần thu nhỏ lại rồi biến mất. Vô số bóng người từ trên trời bay xuống. Hiển nhiên, nơi này chính là một điểm đáp của Không Gian Trùng Động. Chẳng lẽ nơi đây chỉ là một điểm đáp mà đã có quy mô đến thế này sao?

Diệp Trọng ở bên cạnh thoáng nhìn bốn phía, ánh mắt có chút phức tạp. Kể từ khi Diệp gia thất bại hai lần liên tiếp tại kỳ khảo thí Ngũ đại gia tộc, bọn họ đã phải muối mặt rời đi. Lúc này, nhìn thấy một quảng trường dành cho Không Gian Trùng Động mà đã lớn bằng một phần Diệp thành, Diệp Trọng càng cảm nhận sâu sắc sự kinh khủng của Thánh Đan thành.

“Ha ha, không cần kinh ngạc! Hiện tại, chúng ta đã ở bên trong Thánh Đan thành, còn Đan Tháp thì ở nội vực. Nhưng bất kể là ngoại vực hay nội vực, tất cả đều là địa bàn của Đan Tháp!”

Diệp Trọng thấy bộ dạng của Tiêu Viêm thì không khỏi cười nói: “Thánh Đan thành tuy được gọi là ‘thành’ nhưng các thành thị bình thường không thể nào so sánh được. Chỉ riêng về diện tích thôi, nó đã lớn hơn Diệp thành không biết bao nhiêu lần!”

Tiêu Viêm lau mồ hôi lạnh trên trán. Thành thị này quả thực quá mức rộng lớn. Nếu mở bản đồ địa vực ra xem, dựa theo suy đoán của Tiêu Viêm thì Thánh Đan thành chỉ sợ cũng không thua kém Hắc Giác Vực là bao. Với diện tích rộng lớn thế này, cho dù là cường giả Đấu Tông muốn đi từ Bắc đến Nam cũng phải mất nửa ngày trời.

“Thánh Đan thành rộng lớn kinh khủng như vậy, mà bây giờ nhìn qua lại có vẻ chật chội. Lượng người hiện tại còn chưa phải lúc đông nhất, phải chờ đến một tháng trước khi Đan hội bắt đầu kia.” Diệp Trọng cười nói: “Ngươi không nên xem thường sức hấp dẫn của Đan hội!”

Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Đến Thánh Đan thành, hắn mới thực sự biết thế nào là “mở rộng tầm mắt”. Một thành thị khổng lồ cổ kính như thế này, hôm nay xem như Tiêu Viêm đã được mở mang kiến thức.

“Hiện tại, chúng ta đi đâu trước?”

Thu liễm tâm tình, Tiêu Viêm cùng đám người Tiểu Y Tiên nhìn về phía Diệp Trọng. Bọn họ lần đầu tiên đến Thánh Đan thành, đối với nơi này hoàn toàn xa lạ, tất cả đều phải nhờ Diệp Trọng dẫn đường.

“Thời gian khảo thí của Ngũ đại gia tộc cũng sắp đến rồi. Trước tiên, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi. Ngày mai, ta sẽ dẫn ngươi đến Đan Tháp tham gia khảo thí.” Diệp Trọng cười nói.

“Đan Tháp là nơi chứng thực cấp bậc huy Chương của Luyện dược sư.” Diệp Trọng hơi trầm ngâm, nói tiếp.

Nghe đến cấp bậc huy Chương Luyện dược sư, Tiêu Viêm ngẩn ra, hỏi: “Còn cần thứ đó sao?”

Huy Chương xác định cấp bậc Luyện dược sư này Tiêu Viêm cũng có. Đó là một huy Chương Nhất phẩm Luyện dược sư hắn nhận được khi còn lịch lãm ở Gia Mã đế quốc.

“Ha ha, Đan Tháp khảo chứng thực lực Luyện dược sư nghiêm khắc hơn những nơi khác rất nhiều, bởi vì huy Chương của họ có giá trị trên toàn đại lục. Cho dù đi tới bất kỳ nơi nào, nó cũng tuyệt đối có sức nặng. Mà muốn tham gia Đan hội, bắt buộc phải có huy Chương cấp bậc tương ứng, nếu không sẽ không được phép tham gia!” Diệp Trọng cười giải thích.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hắn cũng không có ý kiến gì về chuyện này. Đã nhiều năm như vậy hắn chưa từng tham gia trắc thí cấp bậc, quả thật cũng có chút tò mò.

Thấy Tiêu Viêm không có dị nghị, Diệp Trọng cười cười, xác định phương hướng rồi dẫn mọi người tìm một chỗ nghỉ ngơi. Đúng lúc đó, phía xa xa trên bầu trời lại nổi lên một trận ba động không gian kịch liệt. Sau đó, một cỗ xe ngựa trắng như tuyết do vài con Ngân sắc phi mã kéo dần hiện ra. Cảnh tượng hoa lệ quý phái đột ngột xuất hiện trên bầu trời lập tức thu hút vô số ánh mắt.

Từng tiếng xôn xao kinh ngạc vang lên: “Hư Không Thiên Mã Thú, ai lại phô trương thanh thế lớn như vậy chứ?”

Hư Không Thiên Mã Thú? Nghe những tiếng kinh hô, Tiêu Viêm cũng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cỗ xe trắng như tuyết kia. Hắn từng nghe nói về loại ma thú này. Mặc dù chỉ là ma thú Lục giai nhưng lại cực kỳ quý hiếm. Chúng có thể phi hành trong không gian hư vô, tốc độ còn nhanh hơn Thuyền không gian rất nhiều, lại vô cùng thoải mái. Vô số người đều khao khát có được Hư Không Thiên Mã Thú, nhưng ở các buổi đấu giá cũng rất hiếm khi xuất hiện, có tiền cũng chưa chắc mua được. Vậy mà hôm nay, chủ nhân của cỗ xe ngựa tuyết trắng này lại có thể dùng vài đầu Hư Không Thiên Mã Thú để kéo xe! Khí phách bậc này thật không thể tưởng tượng nổi!

Ánh mắt Diệp Trọng ở bên cạnh cũng nhìn cỗ xe trắng như tuyết kia, khẽ chau mày.

“Diệp Trọng trưởng lão biết chủ nhân của cỗ xe này là ai sao?” Tiêu Viêm tò mò hỏi.

“Trên chiếc xe kia có dấu hiệu đặc thù, là tộc huy của Đan gia. Nếu ta nhìn không lầm, người ngồi bên trong hẳn là người của Đan gia cử đi tham gia đợt khảo thí lần này.” Diệp Trọng gật đầu nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm nhìn kỹ cỗ xe, thoáng thấy một đồ án hình viên đan dược màu vàng kim. Đan gia này chính là gia tộc đứng đầu Ngũ đại gia tộc ở Đan vực.

Ngũ đại gia tộc “Đan - Tào - Bạch - Khâu - Diệp”, theo Tiêu Viêm được biết, hiện giờ Đan gia đứng đầu, không có đối thủ, ngạo thị quần hùng. Tào gia thanh thế lớn mạnh, Bạch gia giàu có về dược tài, còn Khâu gia thì có tiếng nói quan trọng tại Đan Tháp. Ba gia tộc này tuy vẫn kém Đan gia nhưng so với Diệp gia thì tốt hơn vô số lần. Tổng quát mà nói, trong Ngũ đại gia tộc hiện giờ, chỉ có Diệp gia là thê thảm nhất.

“Nếu Đan gia đã đến, vậy ba gia tộc kia chắc cũng đã tới rồi!” Diệp Trọng trầm ngâm nói.

“Không biết năm nay Đan gia sẽ cử ai tham gia khảo thí? Chẳng hay Đan gia có thể xuất hiện người nào so được với yêu nữ Tào Dĩnh kia không?” Tiêu Viêm xoa cằm, hỏi.

“Chuyện này ta cũng không rõ lắm! Đan gia từ trước đến nay làm việc đều trầm lặng, nhưng gia tộc này có thiên phú luyện dược cực cao. Còn nhớ năm đó, nghe nói vào thời điểm huy hoàng nhất, họ đã từng chiếm được vị trí Trưởng lão thủ tịch của Đan Tháp.” Diệp Trọng có chút ngưng trọng, nói: “Bất quá, theo lẽ thường, bọn họ sẽ không phái ra những người có thực lực mạnh nhất. Loại khảo thí này đối với họ mà nói cũng không khó, đây sẽ là cơ hội của chúng ta. Như thế, xác suất thành công của chúng ta cũng sẽ cao hơn.”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hắn biết lần khảo thí này đối với Diệp gia trọng yếu đến mức nào. Nếu không có hắn ra tay tương trợ, chỉ bằng vào những tộc nhân trẻ tuổi của Diệp gia, chỉ sợ sẽ vô cùng khó khăn.

Trong lúc đám người Tiêu Viêm đang nói chuyện, cỗ xe trắng như tuyết trên bầu trời đã dần biến mất ở phía chân trời.

“Đi thôi, trước tiên tìm chỗ nghỉ ngơi và hồi phục. Ngày mai chúng ta đến Đan Tháp trắc nghiệm cấp bậc huy Chương. Sau đó sẽ bàn tiếp về đợt khảo thí lần này!”

Diệp Trọng cười nói. Đối với thực lực của Tiêu Viêm, hắn rất yên tâm. Bất quá, gánh nặng trong lòng hắn chính là không biết bốn đại gia tộc còn lại có phái ra những tộc nhân trẻ tuổi mạnh hơn so với trước kia hay không. Gần tới Đan hội, những tộc nhân trẻ tuổi đến đây tự nhiên cũng không phải là những kẻ tầm thường.

Thân hình Diệp Trọng hướng ra ngoài quảng trường bay vút đi, đám người Tiêu Viêm bám sát theo sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!