Đoàn người Tiêu Viêm theo Diệp Trọng di chuyển trong ngoại vực Thánh Đan thành chừng nửa giờ, cuối cùng cũng hạ xuống một khu vực ở phía nam.
Nơi họ đáp xuống là một tòa viện khá rộng rãi, nhưng trông có vẻ cũ kỹ, dường như đã nhiều năm không có người ở. Trước sân có một tấm biển, có thể lờ mờ nhìn thấy hai chữ.
- Diệp viện!
- Đây là sản nghiệp của Diệp gia ta năm đó, nhưng sau này Diệp gia dần sa sút nên không còn ai trông coi nữa. Có điều, dùng làm nơi nghỉ chân tạm thời cũng không tồi!
Diệp Trọng nhìn vào trong rồi quay lại nói với Tiêu Viêm.
Nhóm Tiêu Viêm tự nhiên cũng không có yêu cầu gì đối với nơi này. Hơn nữa, Diệp viện tuy có hơi tiêu điều nhưng lại rất thanh tĩnh. Mặc dù cũng có không ít người đi ngang qua nhưng so với những nơi khác quả thật xứng với hai chữ “yên tĩnh”.
- Ha ha, không vấn đề gì. Sắc trời cũng không còn sớm, mọi người nghỉ ngơi một chút, ngày mai còn có chính sự!
Thời gian dần trôi, bóng đêm cũng từ từ phủ xuống. Cả Thánh Đan thành chìm trong bóng đêm huyền bí…
Trong tiểu viện, Tiêu Viêm đứng chắp tay, ngẩng đầu nhìn những vì sao trên bầu trời. Một lúc sau, hắn chau mày:
- Từ khi tiến vào Thánh Đan thành đến giờ, ta chưa từng cảm ứng được một chút dao động nào liên quan đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Có lẽ là do cường giả Đan Tháp đã phong ấn hoặc ẩn giấu nó đi rồi?!
Trầm ngâm một lúc, ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng nhìn về phía Nội vực Thánh Đan thành lơ lửng trên không trung. Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thành hình giữa trời sao, nếu có sinh ra cũng chỉ có thể ở trên đó. Nếu như Tiêu Viêm đoán không sai thì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đang ở ngay trên không trung, trong Nội vực Thánh Đan thành.
- Ai, thủ đoạn của Đan Tháp quả là bí ẩn! Xem ra, chỉ có thể đến tận nơi mới nhìn rõ được!
Tiêu Viêm khẽ thở dài, vừa muốn xoay người trở về phòng, tai khẽ động liền nhìn về phía cửa viện. Ở đó, Tiểu Y Tiên trong bộ y phục trắng muốt đang đứng, ánh trăng soi sáng thân thể nàng tựa như một lớp sương mờ ảo phủ lên, càng tăng thêm vẻ quyến rũ lòng người.
- Muội chưa đi nghỉ sao?
Nhìn thấy Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm hơi ngẩn ra, chợt mỉm cười nói.
- Trước khi Huân Nhi rời đi đã dặn muội phải bảo vệ huynh. Huynh còn chưa nghỉ ngơi, muội sao dám lười biếng được?
Tiểu Y Tiên cười, nói.
Nghe được lời nói dí dỏm của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm không nhịn được bật cười. Kể từ khi giải quyết được Ách Nan Độc Thể, tâm tình của nàng không nghi ngờ gì đã thoải mái hơn rất nhiều.
- Ách Nan Độc Thể của muội hẳn không có vấn đề gì chứ?
Tiêu Viêm nhìn Tiểu Y Tiên, quan tâm hỏi.
- Hẳn là không có vấn đề gì… Hiện giờ, trong cơ thể muội có một viên Độc đan cỡ ngón tay cái, toàn bộ Ách Nan Độc Khí cũng bị áp súc ở đó. Hơn nữa, bây giờ muội đã có thể khống chế nó hoàn toàn!
Tiểu Y Tiên trầm ngâm một chút rồi nói.
- Vậy thì tốt rồi! Huynh cũng chỉ có thể giúp muội đến đây thôi! Về phần sau này nên làm gì cũng chỉ có thể dựa vào chính mình. Có điều, Ách Nan Độc Thể cũng không phải là thể chất bình thường. Hơn nữa, trước kia cũng chưa từng xuất hiện người nào có thể khống chế nó hoàn toàn. Cho nên, huynh cũng không biết sau khi luyện ra Độc đan có ảnh hưởng gì cho muội không nữa…
Tiêu Viêm gật đầu, nói.
Tiểu Y Tiên mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển rồi đột nhiên hỏi:
- Huynh đã nói chuyện kia cho Huân Nhi biết chưa?
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời ngẩn người, dường như thoáng xấu hổ, nhưng rồi lại cười khổ lắc đầu. Chuyện của Thải Lân, vốn dĩ chỉ là một sự cố bất ngờ. Về sau, dần dần tiếp xúc và trò chuyện với vị Mỹ Đỗ Toa nữ vương lãnh ngạo mà quyến rũ kia, Tiêu Viêm mới nhận ra nàng đã bắt đầu nảy sinh thứ tình cảm phức tạp, khó nói… còn cả chuyện Thải Lân mang thai….
Rời khỏi đế quốc Gia Mã cũng đã nhiều năm, nếu như Thải Lân thật sự mang thai, vậy dựa theo tộc quy của Xà Nhân tộc, chỉ sợ “Tiểu Tiêu Viêm” không chừng cũng đã chào đời!
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một cảm xúc rất phức tạp. Tựa như vui mừng, lại như buồn rầu, đủ loại cảm xúc quyện vào nhau, giống như ngũ vị tạp trần, khiến người ta không sao tả xiết.
- Ai, binh đến tướng ngăn! Lúc nào đó huynh sẽ nói cho Huân Nhi biết việc này!
Lắc đầu, Tiêu Viêm ổn định tâm tình, thở dài. Có một số việc, tự nhiên không thể che giấu…
- Trên Đấu Khí đại lục, chuyện nam nhân có tam thê tứ thiếp đâu phải chuyện lạ. Huân Nhi cũng sẽ không có ý kiến gì đâu!
Nhìn thấy bộ dáng rối rắm của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên lên tiếng an ủi.
Tiêu Viêm cũng chỉ có thể gật đầu cười khổ. Huân Nhi không phải là nữ tử bình thường. Trong Cổ tộc, địa vị của nàng cao đến khó tưởng tượng, nếu không thì làm sao lúc nào cũng có hai cường giả Đấu Tôn thủ hộ bên cạnh. Mà cho dù lúc đó Huân Nhi có đáp ứng, chỉ e rằng Cổ tộc cũng sẽ vin vào cớ này mà gây khó dễ…
Thấy Tiêu Viêm không còn tinh thần đề cập đến chuyện này, Tiểu Y Tiên cũng không nói gì thêm. Hai người ngồi trên thềm đá trước phòng, ngửa đầu ngắm sao trời lấp lánh trong tinh không vô tận.
- Đã nhiều năm không cùng nhau ngắm sao… Nhớ năm đó ở ngọn núi nhỏ tại Thanh Sơn trấn, trong sơn cốc kia, trời sao ở đó thật đẹp!
Sau một lúc lâu thấp giọng hàn huyên, Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng dựa vào cột đá bên cạnh, đôi mắt chậm rãi nhắm lại, khẽ thì thầm. Trong thanh âm lặng lẽ truyền ra, nàng đã ngủ thiếp đi tự lúc nào.
Tiêu Viêm hơi giật mình, nghiêng đầu nhìn mỹ nữ xinh đẹp toát ra khí chất dịu dàng trước mặt. Năm đó, bọn họ chưa từng nghĩ đến sẽ có lúc đạt được thực lực như bây giờ.
- Đợi đến khi trở về đế quốc Gia Mã, huynh sẽ lại cùng muội đến đó ngắm sao!
Như nghe thấy được giọng nói của Tiêu Viêm, trên gương mặt xinh đẹp của Tiểu Y Tiên chậm rãi hiện lên vẻ nhu mỳ.
Lấy ra một chiếc hắc bào rộng rãi từ trong Nạp giới nhẹ nhàng phủ lên người Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn ánh sáng trên thiên không.
Khi nhìn lên, hắn đột nhiên thấy bầu trời đêm ở Thánh Đan thành dường như khác hẳn so với những nơi khác.
“Tràn đầy linh tính?”
Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm chắp tay sau lưng, lẳng lặng đứng yên dưới bầu trời.
Hắn đứng yên suốt hai canh giờ, mà trong hai canh giờ này, thân hình Tiêu Viêm giống như một pho tượng điêu khắc, bất động. Hai mắt hắn nhìn chằm chằm những vì sao chợt ẩn chợt hiện trên bầu trời.
Giữ mãi tư thế như vậy cho đến gần ba canh giờ, khóe miệng Tiêu Viêm khẽ cong lên, từ từ nhắm mắt lại…
Trong khoảnh khắc ấy, linh hồn lực mạnh mẽ như thủy triều từ mi tâm Tiêu Viêm khuếch tán ra, bay thẳng lên bầu trời đầy sao.
Linh hồn lực như sóng nước khuếch tán ra khắp bầu trời. Cảm giác tràn ngập linh tính khác thường này cũng tựa như một dấu vết thần kỳ theo linh hồn lực khuếch tán, để lại một ấn ký mơ hồ trong linh hồn Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm vẫn chưa mở mắt. Giờ khắc này, thân thể hắn vẫn duy trì tư thế đó lại dần dần tỏa ra ánh huỳnh quang rất nhạt. Ánh sáng này vô cùng thần kỳ, mắt thường không thể nhìn thấy mà phải sử dụng linh hồn lực mới có thể quan sát được.
Những phiến lá cây và thảm cỏ đã úa vàng xung quanh Tiêu Viêm dưới ánh huỳnh quang mỏng manh chiếu rọi đã dần dần lặng lẽ hồi phục sức sống, trông thật dạt dào linh khí.
Tiêu Viêm dĩ nhiên không biết được biến hóa quanh thân thể mình. Trong lúc linh hồn lực khuếch tán khắp nơi, ấn ký mơ hồ kia xuất hiện càng ngày càng rõ ràng. Dưới ấn ký này, linh hồn Tiêu Viêm như đắm chìm trong sự ấm áp chan hòa của ánh mặt trời, một cảm giác thư thái dị thường lan tỏa.
Linh hồn lực lan tràn không biết kéo dài bao lâu, cũng không biết đã bay đến nơi nào, bỗng nhiên chấn động mạnh. Đợi đến khi Tiêu Viêm phục hồi lại tinh thần thì linh hồn hắn chợt nhìn thấy một cự long đang nhắm chặt hai mắt, quanh thân lượn lờ một ngọn lửa tím đen vô cùng quỷ dị.
Khi linh hồn lực của Tiêu Viêm nhìn thấy ngọn lửa này, trong lòng hắn nhất thời dấy lên một cảm giác quen thuộc. Ngay sau đó, một tiếng rên khẽ vang lên trong linh hồn.
- Tam… Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa?
- Kẻ phương nào to gan dám dò xét Đan thành Tinh vực?
Ngay khi tiếng rên khẽ vang lên trong lòng Tiêu Viêm, một tiếng quát chói tai cũng mạnh mẽ vang vọng trong linh hồn hắn.
Thanh âm đột ngột xuất hiện liền trực tiếp làm linh hồn lực đang khuếch tán của Tiêu Viêm chấn động rồi tiêu tán một cách quỷ dị trên tinh không. Linh hồn hắn cũng theo đó mà tản ra, mơ hồ lưu lại một đạo linh tính nhàn nhạt.
- Cái gì? Linh hồn Tiên cảnh?
Như cảm ứng được linh khí của linh hồn còn sót lại, trong không gian hư vô vang lên một tiếng hô kinh ngạc.
Tại một nơi rất xa bên ngoài Đan thành, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm mạnh mẽ mở ra, hắn lùi về sau hai bước, sắc mặt tái nhợt, đột nhiên nhìn về nơi sâu trong Đan thành. Lúc trước, hắn cảm ứng được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, tất nhiên là ở hướng đó!
- Đan thành Tinh vực… Nơi đó phong ấn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa sao?
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà