Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào khoảng hư không bên trong Thánh Đan thành, một lúc lâu sau mới chậm rãi thu hồi ánh mắt. Hắn đưa tay xoa trán, dư âm từ tiếng quát kinh thiên động địa kia vẫn khiến đầu óc hắn có chút choáng váng.
- Không hổ là Đan Tháp, lại có cường giả kinh khủng đến thế!
Tiêu Viêm khẽ thở dài một hơi rồi cười khổ. Vừa rồi, chủ nhân của tiếng quát kia dù chưa hề hiện thân nhưng chỉ một lời đã suýt nữa chấn vỡ linh hồn của hắn. Năng lực bực này, ít nhất phải là Bát phẩm Luyện dược sư mới có thể làm được.
Dần dần trấn định lại tâm tình, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh nhưng chợt ngẩn người. Giờ phút này, cả tiểu viện tràn ngập một luồng sinh khí tươi mát. Cỏ non xanh mướt vươn mình trỗi dậy, mặt đất vốn khô cằn vàng úa giờ đây lại căng tràn sức sống.
- Đây là?
Tiêu Viêm chau mày. Hắn nhớ rõ ban ngày nơi này vẫn chỉ là một mảnh đất cằn cỗi với vài bụi cỏ dại, sao bây giờ lại biến thành thế này?
- Chẳng lẽ là do chuyện lúc trước?
Ý niệm trong lòng vừa lóe lên, Tiêu Viêm đột nhiên hồi tưởng lại khoảnh khắc bị tinh không dẫn dắt, hắn đã mơ hồ tiến nhập vào một loại trạng thái huyền diệu.
Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm khép hờ mắt lại, nhưng một lát sau đã đột ngột mở ra, trong đáy mắt không thể che giấu được vẻ khiếp sợ xen lẫn vui mừng tột độ. Giờ đây, linh hồn chi lực của hắn dường như đã trở nên hùng hậu hơn trước không ít.
Tiêu Viêm hầu như không biết gì về Linh cảnh, cũng không rõ làm thế nào để tăng cường linh hồn chi lực, bởi thứ này chỉ có thể thu hoạch được khi ngẫu nhiên tiến vào những trạng thái kỳ diệu, mà những trạng thái này lại thật sự “khả ngộ bất khả cầu”. Ngoại trừ lần điên cuồng luyện đan trước đó, đây mới là lần thứ hai hắn trải nghiệm. Bất quá mặc kệ thế nào, linh hồn chi lực tăng trưởng đối với Tiêu Viêm cuối cùng vẫn là một chuyện tốt.
- Dựa theo tốc độ này, nếu có thể tiến vào trạng thái đó thêm vài lần nữa, có lẽ mình sẽ thật sự đột phá đến Linh cảnh. Đến lúc đó, phần thắng tại Đan hội lần này sẽ nằm chắc trong tay.
Cảm nhận sự thư thái lan tỏa từ linh hồn tràn đầy năng lượng, Tiêu Viêm chậm rãi vươn vai, trong lòng lại dấy lên ý nghĩ tham lam tựa “rắn nuốt voi”.
Trong khi Tiêu Viêm đang vui mừng, tại không gian hư vô ở trung tâm nội vực Đan Tháp lại vang lên một giọng nói:
- Vừa rồi có kẻ rình mò Tinh vực, may mà chưa kinh động đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nếu không, lại thêm một phen phiền toái rồi!
Trong không gian hư vô, một giọng nói già nua khác chậm rãi đáp lời:
- Có phát hiện ra là kẻ phương nào không?
- Không có, nhưng theo ta suy đoán, linh hồn lực lượng của kẻ này e rằng đã bước một chân vào Linh cảnh, là một Bát phẩm Luyện dược sư.
- Chẳng lẽ là người của Hồn Điện? Bọn chúng đối với Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng rất thèm muốn. Căn cứ vào một ít tình báo, Đan hội lần này Hồn Điện cũng sẽ phái người đến. Nếu để chúng lọt vào top mười, chắc chắn chúng sẽ ra tay với Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.
Một thanh âm đầy nghi hoặc lặng lẽ vang lên.
- Không rõ. Ta tuy đã chấn vỡ đạo linh hồn đang thăm dò của kẻ kia, nhưng đó dù sao cũng chỉ là một đạo phân hồn, không thể gây tổn thương quá lớn đến bản thể của hắn.
- Tăng cường giới nghiêm! Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hấp thụ tinh quang lực ngày càng mạnh, chúng ta đã không thể trực tiếp phong ấn nó nữa. Nó đối với chúng ta oán niệm rất sâu. Một khi phá vỡ phong ấn, chỉ sợ toàn bộ Thánh Đan thành đều sẽ bị nó hủy diệt. Cho nên, nếu có người có thể thu phục nó thì dĩ nhiên là tốt nhất. Nhưng người này tuyệt đối không thể là người của Hồn Điện. Trên đại lục đã có không ít linh hồn của Luyện dược sư rơi vào tay bọn chúng.
- Lũ người Hồn Điện kia đến tột cùng muốn làm gì? Bắt giữ nhiều linh hồn thể như vậy, ta luôn cảm thấy có chút bất an…
Sau lời nói này, cả không gian hư vô lại chìm vào tĩnh lặng.
- Nghe nói, ngay cả Dược Trần cũng đã rơi vào tay Hồn Điện…
Yên tĩnh một lúc lâu, thanh âm già nua trầm thấp lúc nãy lại từ từ vang lên.
- Dược Trần sao? Một cái tên lừng lẫy! Nhớ năm đó, hắn cũng là một ứng cử viên sáng giá cho vị trí tam đại cự đầu của Đan Tháp, chỉ tiếc là hắn không có hứng thú… Bọn người Hồn Điện này thật quá đáng! Trận đại chiến ở Đan vực cách đây không lâu chắc các ngươi cũng đã nghe nói. Nghe bảo trong đó có một người là đệ tử của Dược Trần.
- Ha ha, đệ tử của Dược Trần sao? Ta rất muốn gặp thử. Kẻ có thể được một người kén chọn như Dược lão thu làm đệ tử, chắc hẳn phải có chỗ hơn người. Không biết hắn so với hai tiểu bối của Tào gia và Đan gia thì thế nào nhỉ?
- Hai tiểu nha đầu đó đều là những quái vật hiếm thấy. Cứ theo đà này, sau trăm tuổi, các nàng rất có tư cách trở thành cự đầu tiếp theo của Đan Tháp.
- Ừm… Thôi, không cần để ý đến những chuyện này nữa! Đan hội sắp bắt đầu, trước tiên cứ tổ chức cho tốt đại hội lần này đã. Về phần bọn người Hồn Điện, chúng tuy mạnh nhưng cũng không thể một tay che trời. Nếu chúng thật sự có âm mưu động trời gì, Cổ tộc và các thế lực viễn cổ khác cũng sẽ không ngồi yên. Hiện tại, việc chúng ta cần làm là đảm bảo Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa không rơi vào tay Hồn Điện là được. Thôi, tản ra đi! Trong khoảng thời gian này nên chú ý canh phòng cẩn mật.
Sau khi thanh âm này dứt lời, cuộc đối thoại giữa các cự đầu Đan Tháp cũng kết thúc, không gian hư vô một lần nữa lại tĩnh lặng như được bao phủ bởi một tấm màn che huyền bí.
Hôm sau, khi Tiểu Y Tiên từ trong giấc ngủ tỉnh lại và nhìn thấy cả tiểu viện ngập tràn sắc xuân, nàng liền lập tức ngẩn ra.
- Tỉnh rồi sao?
Tiêu Viêm đang tu luyện trên một tảng đá lớn gần đó cũng mở mắt, mỉm cười nhìn Tiểu Y Tiên.
Tiểu Y Tiên mỉm cười, vừa đứng dậy thì chiếc hắc bào trên người liền trượt xuống. Nàng vội ngồi xuống nhặt lên, hai tay khẽ vuốt ve tấm áo, đôi mắt màu nâu tím thoáng qua một tia ôn nhu.
- Tiêu Viêm tiên sinh, ngài đã tỉnh chưa?
Một giọng nói già nua từ ngoài viện vọng vào, thân ảnh Diệp Trọng hiện ra trong sân. Nhìn thấy hai người Tiêu Viêm, ông không khỏi mỉm cười.
Tiêu Viêm từ trên tảng đá nhảy xuống, cười nói:
- Đã đến lúc đi rồi sao?
Diệp Trọng gật đầu, nói:
- Đi thôi, ta dẫn ngài đến Đan Tháp để khảo thí lấy huy Chương cấp bậc. Tiểu Y Tiên cô nương cứ ở lại đây là được, không cần phải đi cùng.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên nhìn Tiêu Viêm với vẻ do dự. Thấy hắn gật đầu, nàng mới nhẹ giọng nói:
- Vậy các ngươi đi cẩn thận!
Tiêu Viêm cười cười, cùng Diệp Trọng nhìn nhau rồi xoay người rời khỏi Diệp viện.
Rời khỏi Diệp viện, Tiêu Viêm theo chân Diệp Trọng di chuyển gần mười phút đồng hồ mới đến được một tòa thạch tháp cổ xưa trong Thánh Đan thành. Giờ phút này, bên ngoài thạch tháp có vô số Luyện dược sư không ngừng qua lại, tiếng huyên náo ầm ĩ hội tụ thành những âm thanh vang vọng như sấm.
- Nơi này là Phân tháp của Đan Tháp, tương tự như các Công hội Luyện dược sư ở những đế quốc khác.
Diệp Trọng dẫn Tiêu Viêm theo dòng người tiến vào tòa thạch tháp cổ kính, thấp giọng giới thiệu.
Tiến vào thạch tháp, Tiêu Viêm lướt nhìn xung quanh. Diện tích bên trong vô cùng rộng lớn, Công hội Luyện dược sư ở đế quốc Gia Mã không thể nào sánh bằng. Lúc này, trong tháp có không ít người mặc áo bào Luyện dược sư đang đi lại vội vã.
- Bên trong tháp, phía Bắc là khu giao dịch. Rất nhiều Luyện dược sư có thể trao đổi các loại dược liệu hoặc đan dược cần thiết ở nơi đó.
Sau khi giới thiệu xong, Diệp Trọng chỉ về hướng Bắc của thạch tháp, nói tiếp.
- Bất quá, nơi này thường sẽ không có vật phẩm gì quá tốt. Đợi hai ngày nữa, Thánh Đan thành sẽ tổ chức một buổi đấu giá đặc biệt. Buổi đấu giá này là nơi các Luyện dược sư giao dịch với nhau, chỉ những Luyện dược sư được Đan Tháp chứng thực mới có tư cách tham dự. Có lẽ chúng ta nên đi một chuyến, nơi đó thường xuất hiện không ít thứ hiếm lạ.
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ nhướng mày. Một buổi đấu giá hội mà toàn bộ người tham gia đều là Luyện dược sư thì quả thật hiếm thấy. Hắn đã có chút hứng thú với kiểu đấu giá này. Hơn nữa, cho dù không tìm được dược liệu hay đan dược mình cần, đến đó mở mang kiến thức cũng là một điều hay.
- Ha ha, đi theo ta! Phía Nam mới là nơi chứng thực cấp bậc.
Diệp Trọng cười cười, xoay người đi về phía Nam. Tiêu Viêm cũng chậm rãi đi theo.
Khi hai người đến khu vực phòng khảo hạch thì đã thấy một hàng người xếp hàng dài dằng dặc. Thấy thế, Diệp Trọng khẽ chau mày, nói với Tiêu Viêm:
- Ngươi ở đây chờ ta một chút, để ta liên lạc với người bên trong. Nếu cứ xếp hàng thế này, e rằng đến hết hôm nay cũng chưa tới lượt.
Tiêu Viêm gật đầu, nhìn Diệp Trọng đi vào trong. Hắn theo thói quen lùi về sau một chút, chợt cảm giác lưng mình đụng phải một thân thể mềm mại.
- A!
Một tiếng kinh hô khe khẽ vang lên sau lưng Tiêu Viêm. Hắn vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái bị mình làm cho ngã sóng soài trên mặt đất. Bàn tay hắn nhanh như chớp đưa ra định đỡ cô gái dậy.
- Không cần!
Thấy Tiêu Viêm định đỡ mình, cô gái nhất thời vội vàng nói.
Nhưng thanh âm của nàng đã chậm một nhịp, bàn tay Tiêu Viêm nhanh như chớp đã nắm lấy cánh tay nàng. Song, còn chưa đợi hắn dùng lực đỡ nàng dậy, sắc mặt hắn đã đột nhiên kịch biến. Bởi vì hắn phát hiện, linh hồn lực lượng nơi mi tâm hắn đang có dấu hiệu mất kiểm soát, ào ạt tràn ra muốn tiến vào cơ thể thiếu nữ này.
Hắn hung hăng cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đau nhói khiến hắn bừng tỉnh, vội vàng buông tay ra. Sau đó, hắn có chút kinh hãi lùi lại hai bước, ánh mắt khiếp sợ nhìn thiếu nữ có khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt ở phía trước. Trên ngực thiếu nữ này có một tấm huy Chương khắc một đồ văn hình tròn, trông giống như một viên đan dược.
- Người của Đan gia?