Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1144: CHƯƠNG 1131: HUYỀN MINH TÔNG

Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua tử sắc thiết phiến rồi chậm rãi quay lại. Phía sau hắn, một thanh niên áo trắng đang mỉm cười tiến đến, nụ cười toát lên một khí tức âm nhu.

Theo sát phía sau gã thanh niên là ba lão giả. Ánh mắt Tiêu Viêm quét qua ba người, vẻ mặt bất giác trở nên ngưng trọng. Hai người trong số đó tỏa ra khí tức hùng hậu, thực lực hiển nhiên đã đạt tới Bát tinh Đấu Tông. Còn lão giả đứng đầu lại càng khiến Tiêu Viêm trong lòng chấn động.

“Đấu Tôn!”

Vị lão giả này cử chỉ ung dung, hai tay thu vào trong tay áo, trông như một lão đầu bình thường. Nhưng bằng linh hồn cảm giác nhạy bén, Tiêu Viêm nhận ra thực lực của lão giả này đã đột phá đến Đấu Tôn.

Gã thanh niên áo trắng đột nhiên xen vào khiến những người xung quanh không khỏi kinh ngạc. Khi ánh mắt họ dời đến ba lão giả phía sau, sự kinh ngạc lại càng tăng thêm. Ra ngoài ngao du mà mang theo đội ngũ bậc này, xem ra bối cảnh của đám người này quả không tầm thường.

- Ha ha, vị bằng hữu này... Ta xin trả giá gấp đôi, liệu có thể nhượng lại mảnh đồng này cho tại hạ không?

Thanh niên áo trắng cười cười với Tiêu Viêm, tử sắc thiết phiến trong tay vẫn dính chặt lên mảnh đồng, không hề có dấu hiệu rời ra.

Tiêu Viêm nhìn chằm chằm gã thanh niên áo trắng, một lát sau mới chậm rãi lắc đầu, thản nhiên nói:

- Không thể!

Dứt lời, hai ngón tay Tiêu Viêm khẽ co lại, búng nhẹ lên tử sắc thiết phiến. Một luồng ám kình tích tụ bỗng nhiên bộc phát, chấn văng cây quạt, còn bàn tay hắn thì nhanh như chớp chụp lấy mảnh đồng.

Tiêu Viêm đột nhiên ra tay khiến ánh mắt gã thanh niên áo trắng lạnh đi. Hắn cũng ra tay cực nhanh, ngón tay giữ thiết phiến bắn ra, nghe “vù” một tiếng, tử sắc thiết phiến bung mở, cạnh quạt sắc như đao phong chém về phía bàn tay Tiêu Viêm, kình khí bén nhọn cắt rách không gian thành một khe hở nhỏ.

Đối mặt với đòn phản kích hiểm hóc của gã thanh niên, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không đổi. Ngón tay hắn điểm nhẹ lên mảnh đồng rồi đột ngột rụt về, lòng bàn tay khẽ vỗ ra, một luồng kình khí hung mãnh đập mạnh lên tử sắc thiết phiến.

Bộp… bộp…

Thanh âm trầm đục vang vọng khắp tầng lầu. Dưới một chưởng này của Tiêu Viêm, tử sắc thiết phiến bị găm chặt trên ngọc đài. Không đợi gã thanh niên áo trắng rút quạt ra, một luồng lực đạo mạnh mẽ đã nhanh như chớp ập tới trước mặt hắn.

Đối mặt với luồng lực đạo này của Tiêu Viêm, sắc mặt gã thanh niên áo trắng hơi trầm xuống. Hắn đành phải buông thiết phiến, lùi lại hai bước mới né tránh được.

- Tiểu tử càn rỡ!

Khi gã thanh niên áo trắng lùi lại, sắc mặt hai lão giả Bát tinh Đấu Tông phía sau trở nên âm trầm. Hai người bước tới, song chưởng như ưng trảo chụp thẳng xuống bả vai Tiêu Viêm.

Hai người bọn họ vừa ra tay, Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả đã như quỷ mị hiện ra từ hư không, chắn trước mặt Tiêu Viêm. Tiểu Y Tiên cười lạnh một tiếng, ngón tay búng ra hai luồng khí xám hung hăng bắn về phía hai lão giả.

Đối mặt với luồng khí xám đó, sắc mặt lão giả Đấu Tôn vẫn chưa từng ra tay bên cạnh gã thanh niên hơi biến đổi, lão vội vung song chưởng đón đỡ. Không gian vì lần giao thủ này mà trở nên vặn vẹo.

Tuy luồng khí xám bị ngăn cản nhưng vẫn có một luồng tinh phong lặng lẽ len vào mũi hai lão giả kia. Lập tức, đấu khí trong cơ thể họ trở nên rối loạn. Sắc mặt hai lão giả nhất thời kinh hãi, vội vàng lui về sau để áp chế đấu khí đang bạo động dữ dội.

- Sao nào? Còn muốn cường đoạt nữa không?

Dạy cho hai lão giả kia một bài học, Tiểu Y Tiên liếc mắt nhìn gã thanh niên áo trắng và lão giả còn lại, thản nhiên hỏi.

Hai lão giả kia được vị Đấu Tôn kéo lùi lại, tình huống vừa rồi khiến cả hai toát mồ hôi lạnh. Tuy thực lực không tệ nhưng họ có thể cảm nhận được sức mạnh khủng bố của Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả. Vì vậy, những lời định nói đều phải nuốt ngược vào trong. Hai vị Đấu Tôn, lần này xem ra đã đá phải tấm sắt rồi.

Ánh mắt gã thanh niên áo trắng hung hăng nhìn hai người Tiểu Y Tiên. Một lát sau, hắn bật cười, hướng về phía Tiêu Viêm nói:

- Tại hạ là Thần Nhàn của Huyền Minh Tông, không biết quý danh của các hạ là gì?

- Huyền Minh Tông?

Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm khẽ động. Hắn bây giờ đã hiểu biết tương đối về các thế lực ở Trung Châu. Huyền Minh Tông này danh tiếng không kém Băng Hà Cốc, thậm chí còn hơn. Bởi vì sau lưng Huyền Minh Tông chính là một trong hai tông môn lừng danh đại lục – Thiên Minh Tông.

Các thế lực ở Trung Châu vô cùng rắc rối, phức tạp. Cái gọi là “Nhất điện, nhất tháp, nhị tông, tam cốc, tứ phương các” cũng không thể khái quát toàn bộ. Trung Châu bao la rộng lớn, có không ít thế lực bí ẩn đủ sức so sánh với những thế lực kia. Trừ Hồn Điện và Đan Tháp ra, thậm chí không thiếu những thế lực tựa như Cổ tộc, ngay cả Hồn Điện hay Đan Tháp cũng không dám xem thường.

Thiên Minh Tông dưới trướng chia làm ba tông môn, được đại lục xưng là tam tông. Mà Huyền Minh Tông này chính là một trong số đó.

Thế lực của Huyền Minh Tông so với Băng Hà Cốc không hề thua kém. Dù không nể mặt Huyền Minh Tông thì cũng phải nể mặt Thiên Minh Tông. Tông môn cổ xưa được truyền thừa gần ngàn năm này, thực lực không phải chuyện đùa.

- Chỉ là vô danh tiểu tốt, không phiền các hạ bận tâm! Mảnh đồng này là ta nhìn trúng trước, tạm thời chưa có ý định chuyển nhượng!

Mặc dù biết Huyền Minh Tông không phải tầm thường, nhưng Tiêu Viêm cũng không thể vì thế mà đem mảnh đồng nhường cho đối phương. Hắn ngay cả Hồn Điện còn không sợ, huống hồ một Huyền Minh Tông.

Nghe lời nói không chút khách khí của Tiêu Viêm, trên khuôn mặt âm nhu của Thần Nhàn thoáng hiện vẻ âm trầm. Hắn cười lạnh, ánh mắt chuyển hướng sang lão nhân áo xám, bởi vì mảnh đồng đã rơi trở lại vào tay lão.

- Chỉ cần ông đem mảnh đồng trao đổi cho ta, mặc kệ hắn ra giá bao nhiêu, ta cũng trả gấp đôi!

Trước lời nói hào sảng của Thần Nhàn, trong mắt Tiêu Viêm lóe lên một tia lãnh ý. Kẻ này quả thật được đằng chân lân đằng đầu.

Lão nhân áo xám vuốt ve mảnh đồng trong tay, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Tiêu Viêm và Thần Nhàn. Một lát sau, lão mới đưa mảnh đồng cho Tiêu Viêm, cười nói:

- Mọi việc đều phải có trước có sau. Lão già này không phải loại thấy tiền sáng mắt. Đồ của hắn ta đã nhận rồi, tự nhiên sẽ không bán lại cho người khác!

Nhận lấy mảnh đồng, trên mặt Tiêu Viêm hiện lên nụ cười. Hắn ôm quyền với lão nhân áo xám, nói:

- Đa tạ lão tiên sinh!

Lão nhân áo xám phất tay:

- Nơi này là địa bàn của Đan Tháp, ta không tin có kẻ nào dám giương oai ở đây. Đừng nói là Huyền Minh Tông, cho dù người của Thiên Minh Tông đến cũng phải thu liễm lại!

Nghe lão nhân áo xám nói xong, khuôn mặt âm nhu của Thần Nhàn trở nên cực kỳ khó coi. Ánh mắt hắn lạnh băng liếc nhìn lão rồi chuyển sang Tiêu Viêm, chậm rãi nói:

- Các hạ, thêm một người bạn vẫn hơn thêm một kẻ thù! Vì một thứ không rõ lai lịch mà đắc tội với người khác, thật không phải là hành động lý trí!

Tiêu Viêm cười cười, trước mặt Thần Nhàn thu mảnh đồng vào Nạp giới, sau đó mới ngẩng đầu nhìn hắn, nói:

- Xin lỗi, ta nghĩ mình không có phúc phận làm bằng hữu của các hạ! Thứ này ta rất hứng thú, nhưng nếu ngươi có thể kiên nhẫn chờ đợi, không chừng sau này ta sẽ miễn phí tặng cho ngươi!

Nói xong, Tiêu Viêm lại chắp tay với lão nhân áo xám rồi cất bước đi xuống tầng dưới.

Ngay khi Tiêu Viêm định rời đi, hai lão giả vừa nếm mùi thất bại kia lại lao ra, chắn ngang đường của hắn.

Đường đi bị chặn, nụ cười trên mặt Tiêu Viêm dần thu lại. Không đợi hắn mở miệng, hai luồng khí tức hùng hậu đã chậm rãi tuôn ra từ cơ thể Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả.

- Ba bước nữa, không cút, chết!

Đôi mắt nâu tím của Tiểu Y Tiên lạnh băng, nhìn chằm chằm vào hai lão giả cản đường, giọng nói trong trẻo nhưng chất chứa sát ý vô tận.

Mọi người trên lầu đều bị khí tức mạnh mẽ này thu hút, nhưng không ai tỏ ra quá kinh ngạc. Những người có thể lên được tầng này đều có nhãn lực hơn người, cường giả Đấu Tôn cũng thường xuyên gặp mặt, cho nên khi cảm nhận được khí tức của Tiểu Y Tiên, họ cũng không mấy ngạc nhiên.

Đối mặt với hai luồng khí tức đáng sợ, sắc mặt hai lão giả biến đổi. Dưới áp lực đó, họ theo phản xạ có điều kiện mà lùi lại. Bởi vì họ mơ hồ cảm nhận được, nếu chậm một giây thôi, có lẽ cả hai sẽ thật sự biến thành hai cỗ thi thể lạnh băng.

Tiêu Viêm liếc nhìn hai lão giả đang lùi lại, sau đó nghiêng đầu, nheo mắt nhìn Thần Nhàn. Hai người đối mặt trong chốc lát, Tiêu Viêm mới thấp giọng nói:

- Đừng trêu chọc ta! Nếu không, e rằng ngươi không còn mạng để rời khỏi Đan vực đâu. Tin ta đi!

Dứt lời, Tiêu Viêm cũng chẳng buồn để tâm đến gương mặt âm trầm của Thần Nhàn, hắn xoay người bước về phía lối xuống tầng dưới. Tiểu Y Tiên, Thiên Hỏa tôn giả và Diệp Trọng cũng vội vàng theo sau.

Ánh mắt Thần Nhàn âm trầm dõi theo bóng lưng của nhóm người Tiêu Viêm cho đến khi họ biến mất, khóe miệng hắn mới từ từ nhếch lên một nụ cười tàn độc:

- Huyền lão, điều tra bối cảnh của kẻ này một chút. Ha ha, bị uy hiếp như vậy, thiếu gia ta đã mấy năm rồi chưa gặp phải! Thú vị thật

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!