Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1145: CHƯƠNG 1132: DỰNG LINH PHẤN TRẦN

Đoàn người Tiêu Viêm thuận lợi rời khỏi tầng cao nhất. Sau khi đi đến cuối thông đạo dẫn xuống tầng dưới, Tiêu Viêm dừng bước, nghiêng đầu nhìn Diệp Trọng đang chau mày, mỉm cười nói:

- Diệp Trọng trưởng lão đang lo lắng về đám người kia sao?

Nghe vậy, Diệp Trọng cười khổ gật đầu, thở dài:

- Thế lực của Huyền Minh Tông không hề yếu! Không ngờ lại gặp bọn họ ở nơi này. Nhìn những hộ vệ bên cạnh bạch y nam tử kia, hẳn là địa vị của hắn ở Huyền Minh Tông không hề thấp. Hôm nay chúng ta đắc tội hắn, với phong cách có thù tất báo của Huyền Minh Tông, e rằng bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua!

Tiêu Viêm cười nhạt:

- Chuyện này ta cũng đành chịu, nhưng không cần phải lo lắng quá mức! Hắn nếu có thủ đoạn gì, ta sẽ tiếp chiêu đến cùng.

Với thực lực hiện tại, Tiêu Viêm hoàn toàn có tư cách nói những lời như vậy. Hắn đã không còn e sợ bất kỳ kẻ nào dưới cấp bậc Đấu Tôn. Hơn nữa, nếu phải liều mạng, Hủy Diệt Hỏa Liên của hắn đủ sức khiến cho bất kỳ cường giả Đấu Tôn nào cũng phải tạm lánh phong mang. Huống chi, bên cạnh hắn lúc này còn có hai cường giả Đấu Tôn chân chính. Đội hình cỡ này đã đủ để so sánh với một vài thế lực nhất lưu. Tuy bối cảnh Huyền Minh Tông không tầm thường, nhưng với tính cách của Tiêu Viêm, hắn tuyệt đối sẽ không giao mảnh đồng cho tên Thần Nhàn kia. Nếu đôi bên đều không nhượng bộ, xảy ra xung đột là chuyện tất yếu.

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Diệp Trọng cũng không nói thêm gì nữa. Trải qua những chuyện vừa qua, hắn vẫn luôn cho rằng Tiêu Viêm có một bối cảnh vô cùng hùng mạnh, nếu không sao có thể khiến cho cường giả như Băng Hà cũng phải lui bước?

Tiêu Viêm không hề hay biết những suy nghĩ trong lòng Diệp Trọng. Sau khi rời khỏi thông đạo, đoàn người đi một vòng ở tầng hai rồi cũng tìm được Hân Lam, nàng đã dựng xong một quầy hàng.

Hân Lam đang chờ đến nhàm chán, khi thấy đoàn người Tiêu Viêm thì gương mặt mừng rỡ, vội vàng đứng dậy.

- Sao rồi?

Tiêu Viêm cười hỏi.

- Hắc hắc, lão gia hỏa kia cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp với chúng ta!

Hân Lam vừa cười hắc hắc vừa nói, ánh mắt liếc nhìn lão già áo đỏ cách đó không xa.

- Có thu được những thứ khác không?

Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.

- Không ạ, Vạn Niên Thanh Linh Đằng như lời ngài nói quả là một dược liệu vô cùng quý hiếm. Ta đã hỏi qua không ít người ở đây nhưng không ai có cả!

Hân Lam lắc đầu, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

Tiêu Viêm gật đầu, kết quả này hắn cũng đã lường trước. Dù sao, Vạn Niên Thanh Linh Đằng quả thực rất hiếm có, hơn nữa thứ này thường dùng để luyện chế đan dược cao cấp, cho dù có người sở hữu cũng rất ít khi mang ra trao đổi.

Trong lúc chờ Hân Lam dọn dẹp gian hàng, Tiêu Viêm xoay người tiến về phía lão già áo đỏ, mỉm cười. Sau đó, hắn lấy một bình ngọc từ trong Nạp giới ra, nói:

- Đừng nói là ta chiếm hời của ngươi! Đây là một viên Tố Tâm Đan, dùng nó đổi lấy Huyết Tinh Yêu Quả, ngươi buôn bán phen này lời to rồi.

Nghe Tiêu Viêm lấy Tố Tâm Đan ra đổi, nụ cười khổ trên khuôn mặt lão già áo đỏ nhất thời tan biến. Lão vội vàng nhận lấy bình ngọc, cẩn thận đổ đan dược ra kiểm tra kỹ lưỡng một phen, sau đó mới hài lòng gật đầu.

- Về sau, nếu có được ba loại dược liệu là Huyết Tinh Yêu Quả, Vạn Niên Thanh Linh Đằng và Tuyết Cốt Sâm, hãy đến Diệp viện tìm ta, ta đều muốn thu mua. Giá cả ta đưa ra tuyệt đối sẽ khiến ngươi hài lòng!

Tiêu Viêm tiện tay cầm lấy hộp ngọc trên đài thủy tinh, ngón tay sờ lên Huyết Tinh Yêu Quả. Một cảm giác thanh lương tức thì lan tỏa từ đầu ngón tay. Hắn lúc này mới gật đầu, thu hộp ngọc vào Nạp giới rồi cười nhạt nói với lão.

Nghe vậy, lão già áo đỏ cũng gật đầu. Tố Tâm Đan đối với Luyện dược sư có tác dụng trợ giúp không nhỏ. Hơn nữa, nguyên nhân chủ yếu là do khi luyện dược, họ luôn bị ngoại cảnh chi phối và quấy nhiễu, nên dù đã đạt đến Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp, tỷ lệ luyện chế thành công đan dược vẫn tương đối thấp. Chính vì điều này mà Tố Tâm Đan có giá trị rất cao. Dùng những dược liệu kia để đổi lấy Tố Tâm Đan, coi như lão đã chiếm được không ít tiện nghi.

Sau khi dặn dò lão nhân áo đỏ, Tiêu Viêm cũng không nán lại thêm mà dẫn mọi người đi thẳng xuống tầng một. Sau đó, đoàn người lập tức rời khỏi hội giao dịch của Luyện Dược Sư để trở về Diệp viện.

Vừa về tới Diệp viện, Tiêu Viêm liền bảo bọn người Diệp Trọng đóng chặt cửa lại. Sau đó, hắn mang theo Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả đi thẳng vào trong phòng.

Bên trong gian phòng, ba người tụ lại bên bàn. Ở đó, mảnh đồng vừa trao đổi được từ hội giao dịch đã được đặt ngay ngắn.

Mảnh đồng ánh lên màu vàng nhạt, bên trên có không ít những ký tự loằng ngoằng như giun dế màu đồng xanh. Chính những ký tự này đã che kín đồ văn nguyên bản trên mảnh đồng.

- Diệu lão tiên sinh, ông có chắc vật này giá trị vượt xa phương thuốc luyện chế Tố Tâm Đan không?

Tiêu Viêm chú mục quan sát mảnh đồng bình thường đến không thể bình thường hơn này. Hắn đã dùng đủ mọi thủ đoạn, thậm chí cẩn thận nghiên cứu cả đồ văn trên đó, nhưng vẫn không thu được nửa điểm tin tức hữu dụng nào.

Thiên Hỏa tôn giả mỉm cười nhìn Tiêu Viêm loay hoay mà vẫn không có kết quả. Ông ta cười hai tiếng, tỏ vẻ bí hiểm:

- Tiểu tử, nếu bí mật trên mảnh đồng này dễ dàng bị phá giải như vậy, sao có thể dễ dàng lọt vào tay ngươi được chứ?

Nhìn bộ dạng này của Thiên Hỏa tôn giả, Tiêu Viêm không khỏi cười khổ:

- Vậy phiền Diệu lão tiên sinh cho tiểu tử biết, vật này đến tột cùng có gì đặc biệt?

Nghe vậy, Thiên Hỏa tôn giả lúc này mới đắc ý cười lớn, lấy mảnh đồng đặt vào lòng bàn tay, sau đó giơ lên phía ngọn đèn dầu cho Tiêu Viêm nhìn, nói:

- Có thấy gì không?

Ánh mắt Tiêu Viêm cẩn thận quan sát mảnh đồng, khi ánh đèn dầu phản chiếu, hắn chỉ có thể nhìn thấy những ký tự cong queo như giun dế màu đồng xanh, liền bất đắc dĩ lắc đầu:

- Diệu lão tiên sinh, ông đừng thừa nước đục thả câu nữa!

- Thật không có chút kiên nhẫn nào!

Thiên Hỏa tôn giả lắc đầu, chợt hai ngón tay lão co lại, ngưng tụ một luồng đấu khí hóa thành một cây châm nhỏ, rồi cẩn thận dùng cây châm cạy lên những ký tự ngoằn ngoèo trên mảnh đồng.

Dưới sự thúc đẩy cẩn thận của Thiên Hỏa tôn giả, những ký tự ngoằn ngoèo màu đồng xanh kia bắt đầu từ từ bong ra, rơi lả tả trên mặt bàn. Tiểu Y Tiên và Tiêu Viêm ở bên cạnh thấy vậy liền đưa mắt nhìn nhau đầy nghi hoặc.

Đối với vẻ mờ mịt của hai người, Thiên Hỏa tôn giả cũng không hề để tâm. Sau khi hao tốn gần nửa canh giờ, lão mới hoàn toàn loại bỏ những ký tự ngoằn ngoèo trên mảnh đồng. Ngay khi Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên cho rằng ông ta đã giải mã xong bí ẩn, Thiên Hỏa tôn giả lại tùy ý ném mảnh đồng cho Tiêu Viêm, trước ánh mắt kinh ngạc của cả hai.

- Này, cầm lấy!

Khóe miệng Tiêu Viêm co giật nhìn hành động này của Thiên Hỏa tôn giả. Hắn thật sự không hiểu lão già thích đùa giỡn này đến tột cùng định làm gì.

- Ai, hai người các ngươi a… Thực lực tuy không tệ nhưng lịch duyệt lại quá kém!

Thiên Hỏa tôn giả ngẩng đầu, nhìn thấy biểu cảm của hai người thì không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu. Sau đó, lão hơi cong tay, một luồng hấp lực phát ra, hút những ký tự ngoằn ngoèo từ trên mặt bàn vào lòng bàn tay, ngưng tụ chúng lại thành một quả cầu màu đồng xanh biếc nhỏ cỡ ngón tay cái.

- Bí mật chân chính không nằm trên mảnh đồng kia, mà là ở những ký tự màu xanh này. Vật viễn cổ sao có thể suy đoán theo lẽ thường được?

Thiên Hỏa tôn giả búng ngón tay, bắn quả cầu đồng về phía Tiêu Viêm, nói:

- Dùng Dị hỏa nung nó đi! Ta cũng muốn xem xem nó rốt cuộc là thứ gì!

Cẩn thận tiếp nhận quả cầu đồng, Tiêu Viêm nhìn kỹ một chút, sau đó mang tâm tình bán tín bán nghi triệu hồi một ngọn lửa xanh biếc, bắt đầu nung chảy nó.

Trong quá trình nung, Tiêu Viêm liền nhận ra điểm đặc biệt. Bất luận nhiệt độ của ngọn lửa tăng lên bao nhiêu, lớp vỏ ngoài của quả cầu đồng cũng không hề có dấu hiệu tan chảy. Quả nhiên kỳ diệu!

Trong lòng thầm vui mừng, Tiêu Viêm vội vàng tăng cao nhiệt độ. Mãi chừng mười phút sau, quả cầu đồng mới xuất hiện dấu hiệu tan chảy.

Khi quả cầu đồng dần dần tan ra, Tiêu Viêm đột nhiên nhìn thấy từng hạt phấn màu vàng nhạt xuất hiện. Chúng hiện lên theo từng lớp vỏ đồng bị bóc ra, trôi nổi bên trong hỏa diễm, lấp lánh tựa như ánh sao trên trời. Hắn có thể cảm nhận được linh tính cực kỳ dày đặc tỏa ra từ chúng.

Ước chừng hai phút sau, khi những hạt phấn màu vàng nhạt từ từ hiện ra hết, quả cầu đồng cũng bị tróc ra đến lớp cuối cùng rồi tan biến vào hư không.

Quả cầu đồng tan biến, để lại một đám phấn trần màu vàng nhạt lấp lánh ánh sáng và tràn đầy linh tính đang lơ lửng trong hỏa diễm. Dù bị hỏa diễm nung đốt, chúng vẫn không hề có nửa điểm biến hóa.

- Đây là?

Tiêu Viêm kinh ngạc nhìn đám phấn trần màu vàng nhạt trong ngọn lửa xanh biếc. Loại vật này, hiển nhiên hắn không nhận ra lai lịch.

Vẻ mờ mịt qua đi, Tiêu Viêm liếc nhìn sang Thiên Hỏa tôn giả, liền thấy vẻ kinh nghi bất định hiện lên trên mặt lão. Một lúc lâu sau, Thiên Hỏa tôn giả mới khẽ thở ra, trầm giọng nói:

- Nếu như ta đoán không lầm, vật tồn tại từ thời viễn cổ này có khả năng là Dựng Linh Phấn Trần. Hắc hắc, ánh mắt của lão tử vẫn chưa mờ. Tiểu tử, nó so với phương thuốc Thất phẩm trung cấp còn giá trị hơn nhiều! Ngươi quả thật đã nhặt được món hời quá lớn rồi!

- Dựng Linh Phấn Trần?

Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của Thiên Hỏa tôn giả, Tiêu Viêm chau mày, cúi đầu thấp giọng lẩm bẩm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!