Trong phòng, Tiêu Viêm nhìn không gian dao động bằng ánh mắt nóng bỏng, khó có thể che giấu vẻ kinh ngạc và vui mừng. Trong khoảnh khắc trước khi tiến nhập trạng thái tu luyện vừa rồi, hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của thiên địa linh khí.
Linh khí, một loại năng lượng cực kỳ huyền diệu, nó không trợ giúp gì cho đấu khí nhưng đối với linh hồn lại là một món quà vô giá. Linh khí tựa như một thứ gì đó vô cùng huyền ảo, rất khó cảm ứng. Từ thời viễn cổ, các Luyện dược sư cũng phải nhờ vào một số Hồn kỹ đặc thù mới có thể cảm ứng và hấp thu được linh khí. Nhưng ở hiện tại, những Hồn kỹ ấy đã sớm thất truyền, nên cực kỳ hiếm có Luyện dược sư nào cảm ứng và hấp thu được chúng.
Để cảm ứng được linh khí, Tiêu Viêm đã sử dụng không biết bao nhiêu thủ đoạn, nhưng ngoại trừ hai lần tiến vào trạng thái kỳ dị kia, hắn vẫn chưa bao giờ thành công. Điều này khiến hắn vô cùng bất đắc dĩ. Linh khí đối với Luyện dược sư mà nói, quả thực quá đỗi xa xỉ.
Vẻ vui mừng trên mặt từ từ thu lại, Tiêu Viêm đè nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, chậm rãi ngưng thần, miệng không ngừng lẩm nhẩm đoạn khẩu quyết có được từ Dựng Linh Phấn Trần.
Tiêu Viêm nhắm mắt, kéo dài nửa giờ. Không gian yên tĩnh trong phòng một lần nữa nổi lên những dao động cực nhỏ. Lần dao động này Tiêu Viêm không hề kinh hãi. Hắn cảm giác được, mảnh không gian quanh mình vốn tràn ngập năng lượng thiên địa đột nhiên xuất hiện từng sợi tơ cực nhỏ, tựa như những luồng khí hỗn độn. Những luồng khí này bị năng lượng nồng đậm xung quanh che giấu. Nếu không nhờ đoạn khẩu quyết vô danh kia, Tiêu Viêm không tài nào tìm ra được linh khí.
"Đây là linh khí sao!"
Thần sắc Tiêu Viêm chăm chú nhìn những luồng khí mờ ảo. Một lát sau, hắn liền hiểu ra. Linh khí vô cùng mờ ảo, hơn nữa lại cực kỳ yếu ớt. Thỉnh thoảng dù bị hút vào cơ thể, nhưng trong quá trình vận chuyển sẽ bị năng lượng thiên địa xung quanh nghiền nát, khó trách rất ít người có thể cảm ứng được sự tồn tại của linh khí.
Sau khi tiến vào trạng thái tu luyện và cảm ứng được sự tồn tại của linh khí, trong lòng Tiêu Viêm mừng rỡ không nguôi. Chỉ cần thu nạp thành công những linh khí này, linh hồn của hắn sớm muộn cũng sẽ tiến nhập Linh cảnh. Đến lúc đó, tài nghệ luyện dược của hắn có thể đạt đến cấp bậc Tông sư.
Thất phẩm là Đại sư, Bát phẩm là Tông sư! Chỉ cách nhau một phẩm ngắn ngủi, nhưng chênh lệch giữa hai cấp bậc lại là một trời một vực, vô cùng khó vượt qua.
Chỉ cần Tiêu Viêm có thể thuận lợi tấn thăng thành Luyện dược sư Bát phẩm, cho dù là cường giả Đấu Tôn cũng phải khách khí với hắn. Với thân phận này, Tiêu Viêm rất rõ ràng, cho dù là Cổ tộc của Huân Nhi tất sẽ dùng đại lễ mà đối đãi.
Dù sao, dõi mắt khắp Đấu Khí đại lục, số lượng Luyện dược sư Bát phẩm cũng tương đối thưa thớt. Vì một viên đan dược Bát phẩm, một vài cường giả Đấu Tôn tuyệt đối cam nguyện làm tay sai cho người khác, điểm này không có gì phải nghi ngờ.
Thầm nghĩ về những đãi ngộ và lợi ích sau khi đạt đến Luyện dược sư Bát phẩm, trong lòng Tiêu Viêm dần nổi lên một ngọn lửa nóng, chợt vội vàng ngưng thần. Sau đó, hắn lại dở khóc dở cười. Sở dĩ như vậy là vì Tiêu Viêm đột nhiên nhận ra hắn căn bản không có phương pháp hấp thu linh khí. Khẩu quyết vô danh chỉ cho hắn bản lĩnh cảm ứng linh khí nhưng lại không dạy hắn cách hấp thu chúng.
Linh khí không thể tùy ý hấp thu như năng lượng thiên địa vì nó cực kỳ yếu ớt, chỉ cần bị chèn ép sẽ lập tức tiêu tán. Nếu không có phương pháp đặc thù để điều động năng lượng thiên địa, căn bản không thể nào hấp thu linh khí thành công.
Tiêu Viêm tựa như đứa trẻ ngây ngốc sững sờ tại chỗ, nhất thời có cảm giác khóc không ra nước mắt. Thật vất vả mới cảm ứng được sự tồn tại của linh khí, kết quả lại không thể hấp thu. Việc này chẳng khác nào phát hiện ra một kho báu chứa đầy vàng bạc châu báu nhưng lại không có chìa khóa để mở ra.
"Ài… Khẩu quyết này hẳn là vẫn còn những đoạn sau! Đoạn này chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi!"
Sau một lúc, Tiêu Viêm rốt cục khôi phục tinh thần, lắc đầu cười khổ.
Tiêu Viêm cắn răng. Vạn sự khởi đầu nan! Hắn không tin mọi chuyện đã đến nước này rồi lại không có biện pháp hấp thu linh khí. Nếu không có pháp môn hấp thu, vậy cũng chỉ có thể sử dụng biện pháp thô thiển nhất: trực tiếp cắn nuốt, hấp thu.
Trong lòng đã quyết định, Tiêu Viêm lại một lần nữa tiến nhập trạng thái tu luyện. Sau đó, hắn hé miệng, hung hăng hút một luồng năng lượng thiên địa hỗn tạp linh khí vào trong người.
Khi luồng năng lượng vừa tiến nhập cơ thể, chưa đợi Tiêu Viêm khống chế, tia linh khí yếu ớt trong đó đã tựa như bình sứ vỡ tan, "răng rắc" một tiếng, bị nghiền thành hư vô rồi tiêu tán không còn sót lại chút gì.
Lần đầu thất bại cũng không nằm ngoài dự liệu của Tiêu Viêm. Chuyện này, nếu lần đầu tiên đã thành công thì mới là kỳ quái. Sau khi luyện hóa năng lượng còn lại thành đấu khí đưa vào thể nội, Tiêu Viêm lại một lần nữa hút lấy một luồng năng lượng thiên địa khác. Lần này, khi năng lượng vừa tiến vào cơ thể, hắn nhanh chóng dùng tinh thần lực cẩn thận tách linh khí ra khỏi luồng năng lượng đang bao phủ chèn ép nó.
Đây là một khảo nghiệm đối với khả năng khống chế của Tiêu Viêm. Dù với lực khống chế siêu phàm của mình, hắn cũng phải thất bại gần hai mươi lần mới bước đầu thành công tách ra một luồng linh khí nhỏ như đầu ngón tay.
Hao tốn gần một canh giờ mới có thể thành công thu được linh khí, Tiêu Viêm như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. May mà dựa vào khẩu quyết vô danh, hắn mới có thể cảm ứng được vị trí linh khí dồi dào. Nếu không, loại phương pháp này khó lòng thực hiện được. Hơn nữa, chỉ tiếp xúc thôi mà đã tiêu tốn nhiều thời gian như vậy, quả thực rất lâu. Tiêu Viêm hiểu rằng, nếu hắn có thể thực hiện nhuần nhuyễn hơn, hiệu suất sẽ tăng lên. Tuy không thể so sánh với cách dùng pháp môn thu nạp linh khí chân chính, nhưng ít ra cũng có thể làm cho linh khí trong linh hồn ngày càng tăng trưởng, có khả năng đạt tới Linh cảnh. Như vậy, đột phá đến Luyện dược sư Bát phẩm cũng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi!
Tiêu Viêm cẩn thận dùng tinh thần lực điều khiển những sợi linh khí màu hồng nhỏ li ti, sau khi tách chúng ra liền dẫn dắt chúng tiến vào mi tâm.
Sau khi những sợi linh khí này tiến vào mi tâm, Tiêu Viêm nhất thời cảm giác được trong đầu thoang thoảng truyền đến cảm giác mát mẻ sảng khoái, khiến hắn mừng rỡ vô cùng. Hắn hiểu đây là hiện tượng linh khí trong linh hồn tăng trưởng. Hiển nhiên, biện pháp có phần vụng về này của Tiêu Viêm tuy thô sơ nhưng lại hữu hiệu, so với việc không thu hoạch được gì còn tốt hơn nhiều. Nói đi cũng phải nói lại, không có pháp môn tu luyện linh hồn quả nhiên vô cùng khó khăn.
Sau khi dung nhập linh khí vào linh hồn, Tiêu Viêm chợt cười khổ. Chỉ tách ra một tia linh khí nhỏ đến đáng thương mà lại tốn mất một canh giờ, thu hoạch trong khoảng thời gian này quả thật quá ít. Nhưng giờ phút này, Tiêu Viêm không còn cách nào khác. Dù sao thịt muỗi cũng là thịt. Nếu những Luyện dược sư Thất phẩm kia biết được hắn có thể hấp thu linh khí, dù chỉ là một sợi rất nhỏ, e rằng bọn họ sẽ không khỏi đỏ mắt ghen tỵ.
Sau khi tự an ủi bản thân một lúc, Tiêu Viêm thở dài rồi tiếp tục ngưng thần tiến vào trạng thái tu luyện, bắt đầu công việc phức tạp là tách linh khí ra. Một đêm mất ăn mất ngủ tu luyện trôi qua, khi ánh bình minh chiếu rọi gian phòng, Tiêu Viêm đang nhập định trên giường mới mở mắt ra, trong đồng tử loé lên linh quang. Một đêm cố gắng, Tiêu Viêm đã hấp thu thành công tám tia linh khí. Nếu sau này tu luyện càng ngày càng thuần thục, thời gian sẽ được rút ngắn và thành quả đạt được cũng sẽ cao hơn.
Hấp thu tám tia linh khí khiến cho linh khí trong linh hồn Tiêu Viêm càng thêm sung túc. Vì vậy, một đêm tiêu hao không khiến hắn mệt mỏi, ngược lại còn làm hắn có cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng, hoàn toàn không thua gì trạng thái sau một đêm tu luyện đấu khí.
"Hà…"
Thở ra một ngụm trọc khí, Tiêu Viêm từ trên giường nhảy xuống. Thành quả đêm qua làm hắn tạm hài lòng. Tuy không thể so sánh với trạng thái tu luyện bình thường nhưng về lâu dài, chỉ cần Tiêu Viêm muốn thì có thể tùy thời hấp thu linh khí. Dựa theo tốc độ này, đạt tới Luyện dược sư Bát phẩm chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Nhẹ nhàng sửa sang lại y phục, Tiêu Viêm thần thanh khí sảng đẩy cửa đi ra ngoài. Hắn thấy đám người Diệp Trọng, Tiểu Y Tiên, Thiên Hỏa tôn giả đã sớm đứng trong sân. Sau khi Tiêu Viêm mở cửa phòng, Diệp Trọng vội ngẩng đầu, nhìn thấy trạng thái của hắn như vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Viêm cười cười với mọi người. Hắn biết Diệp Trọng khẩn trương như vậy là vì hôm nay chính là ngày khảo hạch của Ngũ đại gia tộc, cũng là ngày quyết định vận mệnh của cả Diệp gia sau này, tất cả đều phải dựa vào hắn. Thậm chí có thể nói, vận mệnh sinh tử của tất cả tộc nhân Diệp gia đều nằm trong tay Tiêu Viêm.
"Tiêu Viêm tiên sinh, đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?"
Diệp Trọng chắp tay, trầm giọng hỏi. Ngày hôm nay sẽ quyết định vận mệnh của ông ta cũng như toàn bộ Diệp gia.
Nhìn gương mặt già nua của Diệp Trọng, Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, hít một hơi thật sâu, cuối cùng dẫn đầu nhóm người rời khỏi Diệp viện.
"Đi thôi! Hôm nay, ta muốn xem thử Ngũ đại gia tộc rốt cuộc có bản lĩnh đến đâu!"
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ