Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1151: CHƯƠNG 1138: DIỄM KINH TỨ TỌA

Mọi ánh mắt trong toàn trường đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm, người đang chậm rãi tiến đến tấm bia đá. Những người khảo thí trước đó tuy cũng thu hút không ít sự chú ý, nhưng người được mong đợi nhất lúc này, cuối cùng cũng sắp ra tay, chính là Tiêu Viêm.

Bởi vì lần ra tay này của hắn đại diện cho Diệp gia, kết quả khảo thí sẽ quyết định vận mệnh sau này của cả gia tộc. Danh tiếng một trong Ngũ đại gia tộc liệu có thể giữ vững hay không, tất cả đều phụ thuộc vào lần khảo thí này.

Ánh mắt Tào Đan gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tiêu Viêm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng. Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này, ít nhất cũng phải lọt vào một trong ba thứ hạng đầu. Mà hiện giờ, ba vị trí này đã bị Đan Hiên, Tào Hưu và Bạch Ưng chiếm cứ, cả ba đều không phải hạng tầm thường. Tào Đan không tin Tiêu Viêm lại có bản lĩnh đến mức đó.

Dưới vô số ánh mắt chăm chú của toàn trường, Tiêu Viêm khoan thai dừng bước trước tấm bia đá, tay phải nhẹ nhàng giơ lên, đặt lên bề mặt của nó.

Tấm bia đá lạnh lẽo đến cực điểm, tựa như một khối hàn băng vạn năm, ngón tay vừa tiếp xúc đã có cảm giác tê dại lan tỏa. Cảm giác này phảng phất như có thể xâm nhập vào tận sâu trong linh hồn, gây ảnh hưởng đến tâm thần của người khác.

"Tiêu Viêm, Diệp gia nếu muốn thông qua lần khảo hạch này thì phải xếp hạng ba trở lên. Hiện tại, người xếp thứ ba là Bạch Ưng, trị số linh hồn của hắn đạt tới 755 điểm. Ngươi cần phải vượt qua hắn, Diệp gia mới có một đường sinh cơ."

Vị trưởng lão đứng bên cạnh tấm bia đá chăm chú nhìn Tiêu Viêm, sắc mặt ngưng trọng nói. Lần này nếu Diệp gia lại thất bại, chỉ sợ từ nay về sau sẽ bị loại khỏi Ngũ đại gia tộc.

Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Hắn hiểu rõ, vận mệnh của tất cả tộc nhân Diệp gia hiện đang nằm trong tay mình.

Đôi mắt nhẹ nhàng khép lại, khí thế toàn thân Tiêu Viêm trong chớp mắt đã hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả hô hấp cũng dần trở nên mỏng manh. Một sự yên tĩnh bao trùm toàn bộ đại điện, không một tiếng động nào vang lên. Một loại áp lực nhàn nhạt lượn lờ trong không khí.

Sự tĩnh lặng này kéo dài chừng nửa giờ, mọi người trong đại điện đều đưa mắt nhìn nhau. Bỗng nhiên, một luồng uy áp linh hồn mênh mông tựa như một đầu cự long đang chậm rãi thức tỉnh, từ trong cơ thể thân ảnh đứng trước tấm bia đá đột ngột bùng phát, khí thế tăng vọt.

"Tới rồi!"

Một thanh âm trầm thấp vang lên, không gian quanh thân Tiêu Viêm đột nhiên bạo liệt. Một cơn bão linh hồn tức thì thành hình, và trong quá trình đó, không gian xung quanh thân thể hắn cũng bắt đầu vặn vẹo, tan vỡ.

Ngay khi linh hồn phong bạo xuất hiện, sắc mặt vị trưởng lão đứng gần Tiêu Viêm nhất kịch biến, thân hình vội vàng lui về phía sau, hai mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh mơ hồ giữa vùng không gian vặn vẹo. Dị tượng thế này xuất hiện khi kiểm tra trị số linh hồn, không phải là lần đầu tiên lão gặp qua. Năm đó khi Tào Dĩnh kiểm tra cũng từng dẫn phát dị tượng tương tự, thế nhưng mức độ linh hồn phong bạo lúc đó dường như còn “nhỏ hơn” một chút so với của Tiêu Viêm hiện tại thì phải?

Ba người Đan Hiên, Tào Hưu, Bạch Ưng đứng trước tấm bia đá cũng biến sắc vì biến cố bất ngờ. Tất cả đều lui về phía sau chừng mười bước, đưa ánh mắt khiếp sợ nhìn tới thân ảnh kia, đặc biệt là Bạch Ưng, sắc mặt hắn vô cùng kinh dị. Hắn không thể nào tưởng tượng được gã Tiêu Viêm này lại có thể đạt tới trình độ kinh người như thế.

Ở khu vực của Tào gia, bàn tay ngọc của Tào Dĩnh đang chậm rãi xoay hai viên ngọc châu lúc này cũng đã dừng lại, đôi tròng mắt yêu khí dạt dào kia chăm chú nhìn gã thanh niên đứng trước tấm bia đá. Trên gương mặt nàng rốt cục đã lộ ra vẻ kinh ngạc, trong đầu nàng lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ rằng mình đã nhìn lầm người. Nàng không thể nào ngờ được, gã thanh niên Tiêu Viêm này thế mà lại ẩn giấu sâu đến thế.

Linh hồn phong bạo xuất hiện khiến toàn trường phải kinh ngạc thốt lên. Sau một hồi lâu, luồng gió lốc mới chậm rãi yếu đi, mấy chục giây sau mới hoàn toàn tiêu tán.

Ngay sau khi cơn bão linh hồn tiêu tán, bàn tay Tiêu Viêm đang tiếp xúc với tấm bia đá cũng chậm rãi thu về, sau đó cùng với ánh mắt của toàn trường chuyển hướng nhìn lên tấm bia đá.

Một con số đỏ rực đập vào mắt tất cả mọi người, trị số của nó khiến cho toàn trường nháy mắt im bặt. Mọi ánh mắt như bị hóa đá, tất cả đều dán chặt vào con số kia, không thể dời đi được nữa.

Sự tĩnh lặng bên trong đại điện kéo dài hồi lâu, rốt cục bị từng tiếng hít sâu đầy kinh hãi phá vỡ. Phần lớn ánh mắt mang theo vẻ khó tin và kinh hãi như đóng đinh lên bóng lưng Tiêu Viêm.

Con số này còn cao hơn kỷ lục Tào Dĩnh năm đó lập nên đến hơn 300 điểm.

Năm đó Tào Dĩnh ra tay, lần đầu tiên đã đột phá và bị tất cả người xem đặt cho cái danh “Yêu nữ”. Nhưng hiện giờ, Tiêu Viêm lại phá vỡ kỷ lục năm đó, hơn nữa còn vượt qua rất xa. Thành tích bậc này quả thực nghe rợn cả người.

Đôi mắt Tào Dĩnh cũng bị con số màu đỏ kia làm cho kinh hãi không ít, sau đó nàng lại nhìn về phía Tiêu Viêm, cười nói:

"Thật là thú vị! Trung Châu quả nhiên là tàng long ngọa hổ! Từ trước tới nay ta chưa từng nghĩ trong đám người cùng thế hệ lại có nhân vật cỡ này! Xem ra lần Đan Hội này sẽ có rất nhiều chuyện hay để xem rồi..."

Tào Đan đứng ở phía sau cũng trợn mắt há mồm nhìn lên bia đá, một lát sau mới hồi phục tinh thần. Nghe được lời lẽ tán thưởng của Tào Dĩnh, trong mắt hắn không khỏi hiện lên một tia ghen ghét. Hắn cực kỳ rõ ràng tính cách của Tào Dĩnh, số người có thể khiến cho nữ tử cao ngạo đến cực điểm này phải chính thức để ý chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa, hắn biết rõ một điều, ít nhất hắn vẫn chưa có được tư cách đó.

Vậy mà hiện tại, gã Tiêu Viêm vốn bị hắn trào phúng lại làm được. Với tính cách của hắn, đây quả thực là một loại đả kích rất khó tiếp nhận.

Tại chỗ ngồi của Diệp gia, Diệp Trọng cùng Hân Lam vốn luôn căng thẳng lúc này như trút được gánh nặng, cả hai đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Thành tích này của Tiêu Viêm thật sự quá mức xuất sắc, khiến hai người có cảm giác như đang ở trong mộng. Bọn họ chưa bao giờ hoài nghi thực lực của Tiêu Viêm, nhưng cũng không hề nghĩ tới, hắn lại có thể phá vỡ được kỷ lục trước kia của yêu nữ Tào gia.

"Diệp gia chúng ta được cứu rồi!"

Diệp Trọng kích động đến mức hai tay đều run rẩy, mọi lo lắng trong khoảng thời gian này rốt cuộc đã triệt để tan thành mây khói. Hắn tin tưởng, với tiêu chuẩn mà Tiêu Viêm thể hiện, muốn đạt được vị trí trong ba thứ hạng đầu cũng không khó.

Vị trưởng lão đứng bên cạnh tấm bia đá sau khi nhìn thấy con số màu đỏ kia cũng vô cùng kinh ngạc. Một lúc lâu sau lão mới chậm rãi hồi tỉnh, nhìn về phía Tiêu Viêm gật đầu tán thưởng, trong mắt còn nổi lên từng tia cuồng nhiệt dị thường.

Người khác có lẽ không biết giá trị này đại biểu cho điều gì, nhưng lão lại cực kỳ rõ ràng, nó biểu thị linh hồn lực lượng của Tiêu Viêm đã đạt đến trình độ Thất phẩm cao cấp.

Hơn nữa, điều đáng nói chính là tuổi tác của Tiêu Viêm. Mới từng này tuổi đã đạt đến Thất phẩm cao cấp, trong thế hệ trẻ tuổi hiện tại, chỉ có Tào Dĩnh mới có thể so sánh được với hắn. Nói cách khác, sau Tào Dĩnh, Đan Tháp lại xuất hiện thêm một vị kỳ tài yêu nghiệt.

Đương nhiên, Thịnh trưởng lão tự nhiên cũng sẽ không vì chuyện này mà cho rằng Tiêu Viêm có thể chân chính sóng vai cùng Tào Dĩnh, dù sao kỷ lục trước kia của nàng đã là chuyện của hai ba năm trước. Hiện giờ, tất nhiên nàng đã đạt đến một trình độ càng thêm kinh khủng. Tuổi của Tiêu Viêm và nàng cũng không chênh lệch nhiều, nếu thật sự so sánh, có lẽ Tào Dĩnh vẫn nhỉnh hơn một chút.

Theo lẽ thường quả thật là như vậy. Nhưng lão làm sao biết được, trị số hiện giờ không phải là toàn bộ thực lực của Tiêu Viêm?

Làm gì cũng phải chừa lại một con đường lui, lưu lại cho mình một ít thủ đoạn bảo mệnh, đây là tác phong trước nay của Tiêu Viêm. Kết quả này kỳ thật cũng nằm ngoài dự liệu của hắn.

Mặc dù không dự đoán được, nhưng hắn vẫn hiểu sở dĩ giá trị linh hồn cao như vậy hẳn là có liên quan tới linh khí bên trong cơ thể.

Linh khí tuy không cùng loại với đấu khí, nhưng nó có thể làm cho linh hồn sinh ra chất biến. Cùng là Luyện dược sư đồng cấp, người sở hữu linh khí và người không sở hữu chính là hai kết quả hoàn toàn khác biệt.

Lúc linh hồn phong bạo xuất hiện, Tiêu Viêm có cảm giác áp lực, lực lượng linh hồn khi đó chưa hoàn toàn bộc phát. Hắn trước sau vẫn tin rằng, lưu lại cho mình một vài thủ đoạn mới có thể bảo đảm an toàn cho bản thân.

"Ha hả, không tệ, không tệ!"

Thịnh trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, cười to nói. Xem bộ dáng này hiển nhiên là lão đang cực độ hưng phấn, nếu như báo cáo việc này lên trên, tất nhiên sẽ gây ra chấn động không nhỏ.

"Khảo thí linh hồn đến đây là kết thúc. Xếp thứ nhất tự nhiên là Tiêu Viêm đại biểu cho Diệp gia! Mặt khác cũng phải chúc mừng hắn đã sáng lập kỷ lục mới! Kỷ lục này, e là trong một thời gian rất dài nữa cũng sẽ không bị phá vỡ!"

Nghe được thanh âm của vị trưởng lão, mọi người trong đại điện cũng âm thầm cảm thán. Diệp gia này quả nhiên là mệnh lớn, tại thời điểm sắp tàn lại có thể tìm ra một vị viện thủ khủng bố như vậy. Từ biểu hiện lần này mà đoán, hai hạng khảo thí kế tiếp, hắn lọt vào top ba chắc chắn không có vấn đề gì. Chỉ cần hắn thông qua khảo hạch lần này, Diệp gia lại có được sinh cơ để tiếp tục tồn tại. Kế tiếp vẫn còn hai hạng khảo hạch cuối cùng, nếu như mọi việc suôn sẻ, kết quả cuối cùng của lần khảo hạch Ngũ đại gia tộc này sẽ rất đáng chờ mong.

Thịnh trưởng lão nhìn về phía Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt hắn tăng thêm vài phần nóng bỏng và hiền lành, so với vẻ bình thản trước kia đã nhiệt tình hơn rất nhiều.

Đối với sự nhiệt tình của trưởng lão, Tiêu Viêm cũng chỉ mỉm cười đáp lễ. Khi vừa lui ra phía sau hai bước, hắn đột nhiên cảm nhận được một cảm giác áp bách làm cho linh hồn khẽ rung động, lập tức quay đầu nhìn lại, trong tầm mắt hắn chính là cô gái áo đen trên hàng ghế Tào gia.

Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Viêm bắn tới, khóe môi Tào Dĩnh cũng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười tràn ngập yêu khí, giống như một tiểu yêu tinh hạ xuống phàm trần.

Mà đối với nữ yêu tinh cực kỳ hấp dẫn và nóng bỏng kia, trong lòng Tiêu Viêm lại lặng lẽ dâng lên một tia cảnh giác. Nữ nhân này tuyệt đối không thể tùy tiện trêu chọc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!