Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1152: CHƯƠNG 1139: KHỐNG CHẾ LINH HỒN

- Vòng khảo hạch tiếp theo gọi là khống chế linh hồn!

Thịnh trưởng lão mỉm cười nhìn về phía năm người Tiêu Viêm, sau đó lấy một viên thiết châu đen kịt ra từ nạp giới. Nó ảm đạm vô quang, tối đen như mực, mang lại cho người ta một cảm giác u ám.

- Hạt châu này được chế tạo từ hồn cương, gọi là Đoán Hồn Châu! Nếu cầm trên tay thì rất nhẹ, nhưng đối với linh hồn lại nặng tựa ngàn cân!

- Khi khảo thí khống chế linh hồn bắt đầu, trên trần nhà sẽ rơi xuống những viên Đoán Hồn Châu. Nhiệm vụ của các ngươi là không được vận dụng đấu khí, chỉ được dùng linh hồn lực để khống chế những viên Đoán Hồn Châu này. Thứ hạng sẽ được xếp theo số lượng, người nào tiếp được nhiều Đoán Hồn Châu nhất sẽ giành hạng nhất.

Nói đến đây, Thịnh trưởng lão liếc nhìn Tào Dĩnh, sau đó lại nhìn về phía Tiêu Viêm, cười bảo:

- Ở vòng khảo nghiệm khống chế linh hồn này, người giữ kỷ lục vẫn là Tào Dĩnh cô nương! Nàng là người duy nhất tiếp được 89 viên, kỷ lục này đến nay vẫn chưa có ai phá được.

Nghe Thịnh trưởng lão nói vậy, ánh mắt toàn trường lập tức đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Bọn họ đều muốn biết, liệu kỷ lục mà Tào cô nương để lại có bị hắn phá vỡ hay không?!

- Hừ, các người cũng quá đề cao tên kia rồi! Chẳng qua lúc đầu nhờ vận may mới có được thành tích như vậy thôi!

Khóe miệng Tào Đan co giật, thầm hừ lạnh một tiếng.

Tào Dĩnh hờ hững liếc mắt về phía hắn, thản nhiên nói:

- Người tên Tiêu Viêm này quả thật có bản lĩnh, không hẳn là dựa vào vận may mà vượt qua! Ta thật muốn xem, lần khống chế linh hồn này hắn có thể đạt được thành tích thế nào?!

Linh hồn lực mạnh hay yếu là một tiêu chí để đánh giá Luyện dược sư, nhưng một Luyện dược sư chân chính không chỉ quan tâm đến sức mạnh thuần túy của linh hồn. Muốn luyện chế đan dược cao giai, điều quan trọng hơn là sự nhạy bén của linh hồn và khả năng khống chế lô hỏa đến mức lô hỏa thuần thanh, nếu không chẳng khác nào lấy búa tạ mà đập trứng gà, thừa lực nhưng trứng thì nát bét.

Chỉ những người có linh hồn lực mạnh mẽ, đồng thời khống chế vô cùng thuần thục mới có thể trở thành một Tông sư luyện dược chân chính!

- Thế nào rồi? Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?

Thịnh trưởng lão mỉm cười nhìn đám người Tiêu Viêm hỏi.

Năm người chậm rãi gật đầu. Linh hồn lực tại mi tâm bắt đầu vận chuyển, sẵn sàng tuôn ra bất cứ lúc nào.

- Ta có vài lời nhắc nhở các vị! Tuyệt đối đừng ảo tưởng mình có thể tiếp được tất cả, phân tán linh hồn lực trong ải này chính là hành vi ngu xuẩn nhất!

Thịnh trưởng lão nghiêm túc nhắc nhở một hồi rồi nhanh chóng lùi lại. Khi lão vừa lui ra, trên trần nhà hiện ra vô số lỗ hổng đen kịt. Một lát sau, những viên thiết châu đen nhánh rơi xuống như mưa rào!

Nhìn thấy Đoán Hồn Châu rơi xuống như mưa, đám người Tiêu Viêm gần như theo phản xạ, lập tức tản ra, duy trì một khoảng cách nhất định. Sau đó, linh hồn lực bàng bạc từ mi tâm của họ đồng loạt tuôn ra.

Do đã được Thịnh trưởng lão nhắc nhở từ trước, Tiêu Viêm không phân tán linh hồn lực thành một tấm lưới mà ngưng tụ thành một bàn tay linh hồn, nhanh như chớp chụp lấy những viên Đoán Hồn Châu đang rơi xuống chi chít. Nhưng có lẽ phải dùng từ "nhặt" mới diễn tả chính xác hơn, bởi bàn tay do linh hồn lực cấu thành kia không hề vơ bắt lung tung, mà khi nhắm vào một viên châu nào thì hai ngón tay vô hình sẽ lướt ra, vững vàng kẹp lấy nó.

Viên Đoán Hồn Châu đầu tiên vừa vào tay, Tiêu Viêm liền cảm giác bàn tay linh hồn đột nhiên trĩu nặng, thậm chí hắn còn có cảm giác như nửa thân mình bị một áp lực vô hình đè xuống, không thể cử động.

“Quả nhiên nặng thật!”

Nhận thấy sự biến hóa đó, Tiêu Viêm trong lòng khẽ rùng mình, đảo mắt nhìn quanh. Hắn thấy hai người Bạch Ưng và Khâu Cơ đang chật vật tránh né những viên Đoán Hồn Châu đang nện xuống, linh hồn lực tỏa ra từ mi tâm của họ hoàn toàn không thể làm chậm tốc độ rơi của Đoán Hồn Châu mà trực tiếp bị xé rách. Hiển nhiên là do linh hồn lực của họ quá phân tán.

So với hai người này, tình hình của Tào Hưu và Đan Hiên tốt hơn một chút. Tuy lần đầu có chút luống cuống tay chân nhưng họ đã nhanh chóng ổn định lại, ngưng tụ linh hồn lực vào một chỗ, không dám tham nhiều mà chỉ cẩn thận tiếp lấy từng viên châu đang rơi xuống.

Sau khi bắt được viên Đoán Hồn Châu đầu tiên, Tiêu Viêm đã trấn tĩnh hơn nhiều, cũng hiểu rõ hơn đặc tính và sức nặng của chúng. Hắn lập tức vận chuyển linh hồn, bàn tay vô hình xé gió bay ra, không ngừng bắt lấy từng viên Đoán Hồn Châu rồi khiến chúng lơ lửng bên cạnh mình. Một viên, hai viên, ba viên, rồi bốn viên…

Nhìn từng viên Đoán Hồn Châu đen nhánh không ngừng xoay quanh Tiêu Viêm, ánh mắt của những người trong đại điện cũng trở nên khẩn trương, trong lòng không ngừng thầm đếm.

“Bốn mươi ba, bốn mươi bốn…”

Ngay lúc số Đoán Hồn Châu xung quanh Tiêu Viêm ngày một tăng lên, Khâu Cơ và Bạch Ưng vì không chịu nổi áp lực linh hồn nên buộc phải bỏ cuộc. Khi họ rời khỏi, số Đoán Hồn Châu lơ lửng trước mặt lần lượt là 11 và 43 viên.

Không lâu sau khi hai người Bạch Ưng rời khỏi, Tào Hưu cũng bỏ cuộc. Trước mặt hắn là 56 viên Đoán Hồn Châu đang lơ lửng.

Khi Tào Hưu rời đi, trong sân lúc này chỉ còn lại Tiêu Viêm và Đan Hiên vẫn đang kiên trì. Nhưng theo số lượng Đoán Hồn Châu không ngừng tăng lên, sắc mặt Đan Hiên cũng dần đỏ lên, hơi thở trở nên dồn dập.

Phù, phù…

Kiên trì thêm được vài phút, Đan Hiên đột nhiên thở hắt ra một hơi, buông xuôi rồi liếc mắt về phía đám Đoán Hồn Châu đang trôi nổi trước mặt. Vừa đúng 66 viên!

Phù, phù, phù…

Thở dốc liên hồi, Đan Hiên cảm thấy linh hồn lực của mình đã đến cực hạn. Vào lúc này, chỉ cần thêm một viên Đoán Hồn Châu nữa thôi thì nàng sẽ lập tức lâm vào tình trạng “một cọng rơm đè bẹp lạc đà”.

Tinh thần buông lỏng, linh hồn lực đang ngưng tụ cũng lặng lẽ tiêu tán. Đám Đoán Hồn Châu mất đi lực nâng đỡ lập tức rơi loảng xoảng xuống sàn, phát ra những tiếng vang giòn giã.

Lúc Đan Hiên tự động bỏ cuộc, một nụ cười hiện lên trên gương mặt Tiêu Viêm. Hắn liền dừng lại, không thu thêm Đoán Hồn Châu nữa, ngón tay khẽ búng, điều khiển những viên Đoán Hồn Châu xoay tròn quanh người, cười vang:

- 93 viên, đa tạ!

Ngón tay khẽ búng ra, đám Đoán Hồn Châu đang xoay chuyển quanh thân liền dừng lại rồi rơi xuống. Tiêu Viêm ôm quyền hướng về phía đám người Đan Hiên, mỉm cười nói.

Thấy Tiêu Viêm đang mỉm cười, đám người Đan Hiên chỉ có thể nở nụ cười khổ. Trông bộ dạng thong dong của hắn, rõ ràng hắn vẫn chưa dùng hết toàn lực… Nhưng chỉ cần thành tích bấy nhiêu thôi cũng đủ để phá vỡ kỷ lục của Tào Dĩnh rồi.

Sắc mặt Bạch Ưng lúc này đã tái xanh vì tức giận, nhưng hắn cũng không thể thốt ra một lời châm chọc nào nữa. Hai lần biểu hiện xuất sắc của Tiêu Viêm đã làm hắn hiểu rằng thực lực của mình so với đối phương còn cách xa vạn dặm.

Bốp... bốp...

Lúc đám Đoán Hồn Châu quanh thân Tiêu Viêm rơi xuống đất, bên trong đại điện nhất thời nổ ra một tràng pháo tay vang dội. Hai lần ra tay của Tiêu Viêm cũng đủ để bọn họ hiểu ra rằng, Diệp gia lần này đã được cứu!

Trong tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, khóe môi Tào Dĩnh cũng cong lên thành một nụ cười yêu mị, ánh mắt quyến rũ mang theo vẻ cuồng nhiệt dừng lại trên người chàng thanh niên có vẻ ngoài gầy gò này. Mấy năm gần đây, người mà nàng xem là đối thủ trong giới Luyện dược sư chỉ có tiểu nha đầu Đan Thần của Đan gia mà thôi, hiện giờ có lẽ phải thêm một người trẻ tuổi tên là Tiêu Viêm nữa rồi.

Thịnh trưởng lão mỉm cười nhìn Tiêu Viêm, vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng không thể che giấu. 93 viên, so với Tào Dĩnh trước kia còn nhiều hơn bốn viên! Vả lại, nhìn vẻ thong dong như vậy, rõ ràng hắn vẫn chưa dốc hết toàn lực mà chỉ dùng vừa đủ sức để vượt qua.

- Không tệ! Quả thật không tệ…!

Thịnh trưởng lão cười, liên tục nói hai tiếng “không tệ”. Đến đẳng cấp của lão, ham muốn quyền thế đã nhạt đi rất nhiều. Giờ đây, điều làm lão vui thích nhất chính là nhìn thấy Đan Tháp ngày càng có nhiều Luyện dược sư trẻ tuổi mà cường đại. Bởi như vậy mới có thể đảm bảo cho Đan Tháp vĩnh viễn trường tồn.

- Qua vòng thứ hai! Hạng nhất vẫn thuộc về Tiêu Viêm! Kế đến là Đan Hiên và Tào Hưu…

Nghe Thịnh trưởng lão tuyên bố, khuôn mặt Diệp Trọng và Hân Lam trong khu vực của Diệp gia lúc này tràn ngập nét vui sướng. Biểu hiện từ đầu đến giờ của Tiêu Viêm đã vượt xa dự đoán của tất cả bọn họ. Lần khảo hạch Ngũ đại gia tộc này đã làm cho họ hiểu thế nào là “lực áp quần hùng”.

Giữa sân, Thịnh trưởng lão vuốt ve chòm râu, cười híp mắt nói:

- Linh hồn lực là căn bản của Luyện dược sư, nhưng khảo hạch của chúng ta không chỉ trắc nghiệm độ mạnh yếu của linh hồn, mà còn phải qua một ải nữa, chính là công kích linh hồn! Dù sao đó cũng là thủ đoạn công kích chính của Luyện dược sư… Khảo hạch cuối cùng này rất đơn giản. Năm người các ngươi đi vào trong gian phòng này, dùng linh hồn công kích giao thủ với nhau. Người nào có thể trụ lại cuối cùng sẽ là người thắng cuộc!

Nói xong, Thịnh trưởng lão chỉ vào một gian phòng kín màu đỏ lớn chừng mười trượng đang đặt giữa sân.

Nghe vậy, năm người liền gật đầu. Ngay khi họ định đi vào thì một tiếng cười thanh thúy như chuông gió vang lên trong đại điện, cắt ngang:

- Thưa Thịnh trưởng lão, Tào gia muốn thay người, không biết có được không?

Tất cả ánh mắt trong đại điện lập tức bị kéo về phía người đang chống đôi ngọc thủ lên bàn, thân nàng hơi nghiêng về phía trước, để lộ những đường cong quyến rũ chết người, đó chính là Tào Dĩnh. Thịnh trưởng lão lúc này cũng hơi ngẩn người, đôi mày già khẽ nhíu lại.

- Hắc hắc, thưa Thịnh lão! Theo quy củ, gia tộc đạt quán quân lần trước có quyền thay người một lần. Xin ngài yên tâm, ta không có ý gì khác, chỉ là ngứa tay muốn thử một phen! Hơn nữa, ngài cứ phán Tào gia chúng ta bỏ cuộc cũng được! Kết quả lần khảo thí thứ ba này không tính cho Tào gia, dù bị xếp hạng thấp nhất cũng không sao… Như vậy được chứ?

Đôi môi anh đào của Tào Dĩnh khẽ nhếch lên, nàng nhẹ nhàng hỏi. Rõ ràng, Tiêu Viêm mới chính là mục tiêu của nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!