Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1153: CHƯƠNG 1140: KHỐNG CHẾ LINH HỒN

- 93 viên, đa tạ!

Ngón tay khẽ búng, đám Đoán Hồn Châu đang xoay tít quanh thân liền ngừng lại rồi rơi xuống. Tiêu Viêm ôm quyền hướng về phía đám người Đan Hiên, mỉm cười nói.

Thấy Tiêu Viêm mỉm cười, đám người Đan Hiên chỉ đành cười khổ. Nhìn dáng vẻ thong dong của hắn, rõ ràng hắn vẫn chưa dốc toàn lực… Thế nhưng, chỉ riêng thành tích này cũng đủ để phá vỡ kỷ lục của Tào Dĩnh năm xưa.

Sắc mặt Bạch Ưng đã xanh mét vì tức giận, nhưng không thể thốt ra một lời châm chọc nào nữa. Hai lần thể hiện xuất chúng của Tiêu Viêm đã khiến hắn hiểu rõ, thực lực của mình so với đối phương còn cách xa vạn dặm.

Bốp… bốp…

Khi đám Đoán Hồn Châu quanh người Tiêu Viêm rơi xuống, trong đại điện tức thì vang lên một tràng pháo tay như sấm. Hai lần xuất thủ của Tiêu Viêm đã đủ để bọn họ hiểu rằng, Diệp gia lần này đã được cứu!

Giữa tràng pháo tay không ngớt, khóe môi Tào Dĩnh khẽ cong lên một nụ cười yêu mị. Ánh mắt diễm lệ mang theo vẻ cuồng nhiệt dừng trên thân hình có vẻ gầy gò của nam tử. Mấy năm nay, người mà nàng xem là đối thủ trong giới Luyện dược sư chỉ có tiểu nha đầu Đan Thần của Đan gia. Giờ đây, có lẽ phải thêm một người trẻ tuổi tên Tiêu Viêm nữa.

Thịnh trưởng lão mỉm cười nhìn Tiêu Viêm, vẻ hoan hỷ hiện rõ trên mặt. 93 viên, còn nhiều hơn Tào Dĩnh năm đó bốn viên! Hơn nữa, nhìn dáng vẻ thong dong kia, rõ ràng hắn vẫn chưa dùng hết sức, chỉ vừa đủ để qua cửa mà thôi.

- Không tệ! Quả thật không tệ…!

Thịnh trưởng lão cười, nói liền hai tiếng “không tệ”. Đến đẳng cấp của lão, ham muốn quyền thế đã phai nhạt đi nhiều. Điều khiến lão hứng thú nhất lúc này chính là được thấy Đan Tháp ngày càng có nhiều Luyện dược sư trẻ tuổi mà tài năng kiệt xuất. Bởi vì chỉ có như vậy mới đảm bảo cho Đan Tháp vĩnh viễn trường tồn.

- Qua vòng thứ hai! Hạng nhất vẫn là Tiêu Viêm! Kế đến là Đan Hiên và Tào Hưu…

Nghe Thịnh trưởng lão tuyên bố, gương mặt Diệp Trọng và Hân Lam ở khu vực Diệp gia tràn ngập niềm hân hoan. Màn thể hiện của Tiêu Viêm từ đầu đến giờ đã vượt xa mọi dự liệu của bọn họ. Cuộc khảo hạch Ngũ đại gia tộc lần này đã cho họ thấy thế nào mới gọi là “lực áp quần hùng”.

Giữa sân, Thịnh trưởng lão vuốt râu, cười híp mắt nói:

- Linh hồn lực là căn bản của Luyện dược sư, nhưng cuộc khảo hạch của chúng ta không chỉ kiểm tra độ mạnh yếu của linh hồn, mà còn có một cửa nữa, đó là linh hồn công kích! Dù sao đây cũng là thủ đoạn công kích chủ yếu của Luyện dược sư… Vòng khảo hạch cuối cùng này rất đơn giản. Năm người các ngươi sẽ vào trong gian phòng kia, dùng linh hồn công kích giao thủ với nhau. Người nào trụ lại được đến cuối cùng sẽ là người chiến thắng!

Nói xong, Thịnh trưởng lão chỉ tay vào một gian phòng kín màu đỏ thẫm, rộng chừng mười trượng, đặt giữa sân.

Nghe vậy, năm người gật đầu, đang định bước vào thì một tiếng cười trong trẻo như chuông bạc bỗng vang lên trong đại điện, cắt ngang:

- Thưa Thịnh trưởng lão, Tào gia muốn đổi người, không biết có được không?

Mọi ánh mắt trong đại điện lập tức đổ dồn về phía Tào Dĩnh, người đang chống đôi ngọc thủ lên bàn, thân hình hơi rướn về phía trước, để lộ những đường cong quyến rũ chết người. Thịnh trưởng lão cũng thoáng sững người, đôi mày già khẽ chau lại.

- Hắc hắc, thưa Thịnh lão! Theo quy củ, gia tộc vô địch lần trước có quyền đổi người một lần. Xin ngài yên tâm, ta không có ý gì khác, chỉ là thấy ngứa tay muốn thử một phen! Hơn nữa, ngài cứ phán Tào gia chúng ta bỏ cuộc cũng được! Kết quả của vòng khảo hạch thứ ba này không cần tính cho Tào gia, dù bị xếp chót bảng cũng không sao… Như vậy có được không?

Miệng anh đào của Tào Dĩnh khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng. Rõ ràng, mục tiêu của nàng chính là Tiêu Viêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!