Vì những lời của Tào Dĩnh, đại điện vốn ồn ào bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Từng ánh mắt đảo qua đảo lại, cuối cùng đều tập trung vào nàng và Tiêu Viêm. Xem tình hình này, dường như vị yêu nữ của Tào gia đã quá đỗi kinh ngạc trước những bất ngờ mà Tiêu Viêm liên tiếp mang lại, khiến nàng không khỏi nảy sinh ý muốn so tài.
Thấy cảnh này, những người vốn không có hảo cảm với Diệp gia đều không khỏi hả hê khi thấy người gặp họa. Bọn họ đều hiểu, sự việc đã đến nước này, Diệp gia nhờ có sự trợ giúp của Tiêu Viêm, xem như đã bảo vệ thành công suất vị trong Ngũ đại gia tộc. Giờ đây dù Tào Dĩnh ra tay, dẫu Tiêu Viêm không giành được hạng nhất thì cũng chắc chắn là hạng nhì. Bởi vậy, dù thế nào đi nữa, đại cục đã định.
Đương nhiên, đại cục tuy đã định, nhưng có thể thấy Tiêu Viêm khiến Tào Dĩnh kinh ngạc đến mức này, họ cũng coi đó như một sự trả thù đầy khoái trá. Vì thế, sau khi Tào Dĩnh vừa dứt lời, bên trong đại điện lập tức vang lên không ít tiếng phụ họa.
Thịnh trưởng lão khẽ cau mày, sắc mặt cũng có phần bất đắc dĩ. Lão biết, Tào Dĩnh tuy bề ngoài luôn tươi cười nhưng trong tâm lại vô cùng lãnh ngạo. Nàng ta muốn ra sân, có lẽ quả thật là vì ngứa nghề, nhưng ý đồ thực sự lại là muốn triệt tiêu nhuệ khí của Tiêu Viêm.
Trầm ngâm một lát, Thịnh trưởng lão quay sang nhìn Tiêu Viêm. Đối với việc này, lão cũng không muốn phản đối kịch liệt. Thiên phú của Tiêu Viêm quả thực rất mạnh, nhưng nếu có thể mài giũa bớt nhuệ khí của hắn, ít nhiều cũng không phải là chuyện xấu. Ánh mắt toàn trường đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm, chờ đợi quyết định của hắn.
Tiêu Viêm chăm chú nhìn Tào Dĩnh vẫn đang mỉm cười. Một lúc sau, hắn cũng mỉm cười đáp:
- Nếu Tào Dĩnh tiểu thư đã có nhã hứng, Tiêu Viêm mà không phụng bồi thì quả là không có phong độ rồi!
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, trên gương mặt xinh đẹp linh xảo của Tào Dĩnh hiện lên nụ cười động lòng người. Nàng che miệng cười duyên:
- Tiêu Viêm tiên sinh đã nói vậy...
Tiếng nói vừa dứt, ngọc thủ của Tào Dĩnh khẽ vỗ lên mặt bàn, thân hình uyển chuyển như hồ điệp vờn hoa, phiêu diêu lướt ra rồi nhẹ nhàng đáp xuống giữa sân. Ánh mắt mỹ lệ của nàng chuyển hướng sang Tào Hưu, nhẹ giọng nói:
- Tào Hưu đại ca, để ta chơi một chút đi!
Tào Hưu đành bất đắc dĩ gật đầu cười khổ. Địa vị của Tào Dĩnh ở Tào gia cực cao, ngay cả tộc trưởng cũng phải vô cùng coi trọng lời nói của nàng. Hơn nữa, ông ta cũng đã được dặn dò kỹ lưỡng, chuyến đi này mọi việc của Tào gia đều do Tào Dĩnh làm chủ, lời của nàng chính là mệnh lệnh tuyệt đối. Bởi vậy, dù biết hành động này của Tào Dĩnh có phần bốc đồng, hắn cũng chỉ có thể cười khổ rồi chậm rãi rời sân, quay về khu vực của Tào gia.
Thấy Tiêu Viêm đã gật đầu, Thịnh trưởng lão cũng không nói thêm gì, chỉ tay vào quang tráo màu đỏ trên mặt đất, nói:
- Nếu đã không có vấn đề gì, vậy thì bắt đầu đi!
Nghe vậy, năm người Tiêu Viêm đều gật đầu, sau đó lần lượt tiến vào bên trong rồi tự giác tách ra, giữ một khoảng cách nhất định với nhau. Ai cũng biết, giờ phút này bất kỳ người nào cũng là đối thủ của mình, duy trì một khoảng cách an toàn là điều tốt nhất.
Năm người chiếm cứ năm phương vị rồi đều khoanh chân ngồi xuống. So đấu linh hồn lực không giống như đấu khí, đạt tới trình độ của bọn họ, linh hồn lực có thể công kích đối phương bất cứ lúc nào, do đó không cần phải di chuyển thân thể.
Thấy năm người đều đã chuẩn bị sẵn sàng, Thịnh trưởng lão cũng chậm rãi lùi về phía sau, bàn tay vung lên, trầm giọng quát:
- Khảo hạch bắt đầu!
Tiếng quát của Thịnh trưởng lão vừa dứt, trong nháy mắt, năm luồng linh hồn lực hùng hậu liền bùng phát, bao phủ quanh thân thể họ. Ánh mắt ai nấy đều cảnh giác nhìn bốn phía.
Lực lượng linh hồn vô hình mênh mông bao trùm quảng trường, uy áp của nó khiến một số người trong đại điện cảm thấy như có núi đè, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cảm giác này xuất phát từ sâu trong linh hồn, hoàn toàn không liên quan đến đẳng cấp Đấu khí. Giờ phút này, cuộc giao phong của năm người trong sân đã thuộc về một lĩnh vực hoàn toàn khác biệt.
Thế giằng co trong sân kéo dài được một lúc thì bị phá vỡ bởi một tiếng ho khan không biết từ đâu vang lên. Năm luồng linh hồn lực hùng hậu tựa như những con mãng xà khổng lồ vô hình, đồng loạt tuôn ra từ mi tâm mỗi người, rồi va chạm kịch liệt vào nhau giữa không trung, nổ tung thành một mớ hỗn loạn.
- Bùng! Bùng!
Dao động linh hồn vô hình khuếch tán ra từ vụ va chạm, đột ngột hóa thành một cơn bão khủng khiếp gào thét giữa đại điện. Cuồng phong thổi mạnh khiến bên trong đại điện vang lên từng đợt âm thanh ầm ầm không dứt.
Linh hồn va chạm hung hãn như vậy khiến thân hình năm người bên trong quang tráo màu đỏ cũng chao đảo như thuyền gặp bão. Tiêu Viêm và Tào Dĩnh vẫn còn tốt, hai vai chỉ khẽ run lên là đã ổn định lại. Ngược lại, ba người Đan Hiên, Bạch Ưng, Khâu Cơ đang ngồi xếp bằng đều bị đẩy lùi về phía sau những khoảng cách khác nhau.
Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao khóa chặt vào Tào Dĩnh đang ngồi đối diện cách đó mười trượng. Hắn biết, nàng mới là đối thủ lớn nhất của mình. Lần giao thủ linh hồn vừa rồi, hắn nhận ra đối phương đã dồn toàn lực hướng về phía mình. May là hắn đã sớm có phòng bị nên mới không quá chật vật trong lần giao thủ đầu tiên này. Nhưng ba người Đan Hiên thì khác, họ hoàn toàn trở thành cá nằm trên thớt, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, bởi vì linh hồn lực của Tiêu Viêm và Tào Dĩnh vượt xa bọn họ.
Ba người Đan Hiên cũng nhận ra tình huống này. Tuy không cam lòng nhưng sự thật bày ra trước mắt, họ cũng không còn cách nào phản kháng. Chênh lệch trình độ đã đến mức này, dù họ có giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Trận giao phong linh hồn này, hoàn toàn là sân khấu riêng của Tiêu Viêm và Tào Dĩnh! Bọn họ mới thực sự là nhân vật chính!
Ở một góc, Bạch Ưng âm trầm nhìn Tiêu Viêm, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng. Ở Bạch gia, hắn là thiên tài vạn người chú ý, vậy mà hôm nay lại phải làm nền cho Tiêu Viêm, sao hắn có thể cam tâm cho được?!
- Quả nhiên không đơn giản!
Tào Dĩnh đưa ngọc thủ vén lọn tóc đen rủ xuống trán, gương mặt xinh đẹp tinh tế nở nụ cười càng thêm phần quyến rũ. Sau đó, tay ngọc của nàng lặng lẽ kết thành một thủ ấn.
Khi thủ ấn ngưng tụ thành công, linh hồn lực hùng hậu quanh thân nàng lập tức nhanh chóng hội tụ, trong chớp mắt liền hóa thành một con linh hồn phượng hoàng. Nó vỗ đôi cánh khiến không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội, thậm chí mơ hồ có thể thấy những vết nứt không gian nhỏ li ti đen nhánh lan ra.
Linh hồn phượng hoàng tuy vô hình nhưng lại tỏa ra uy áp kinh người, khiến tất cả mọi người trong đại điện đều phải nín thở, ngưng thần dõi mắt về khoảng không trước mặt Tào Dĩnh.
- Đi!
Ngọc chỉ của Tào Dĩnh điểm nhẹ vào hư không. Một tiếng phượng hót thanh thúy đột nhiên vang vọng khắp đại điện, linh hồn phượng hoàng cũng rung đôi cánh, mang theo một trận cuồng phong dữ dội lướt về phía Tiêu Viêm.
Với tốc độ của linh hồn phượng hoàng, chỉ trong nháy mắt, nó đã xuất hiện trên đỉnh đầu Tiêu Viêm. Ngay khoảnh khắc nó sắp đánh trúng, đôi mắt đang khép hờ của Tiêu Viêm đột ngột mở bừng, một tiếng quát lạnh lẽo vang lên:
- Phá!
Âm thanh chưa dứt, một nắm đấm linh hồn vô hình khổng lồ đột nhiên hình thành từ hư không, sau đó hung hăng nện thẳng vào đầu linh hồn phượng hoàng.
- Bang! Bang!
Quyền và phượng giao nhau, trực tiếp tạo thành một cơn lốc linh hồn cuồng bạo. Mặt sàn quảng trường vốn vô cùng cứng rắn cũng bị xé ra thành từng rãnh sâu hoắm.
Cơn lốc linh hồn đến nhanh mà đi cũng nhanh. Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng trên mặt đất cũng bị lực lượng kinh khủng kia đẩy lùi ba bước. Ngược lại, Tào Dĩnh nhờ chủ động tấn công nên chỉ lui về hai bước. Nhưng dù vậy, kết quả này cũng đủ khiến không ít người quan sát phải chấn động. Bọn họ không thể ngờ Tiêu Viêm lại thật sự có tư cách đối đầu với yêu nữ Tào Dĩnh mà không hề rơi vào thế hạ phong.
Gió lốc không chỉ làm Tiêu Viêm và Tào Dĩnh lùi lại, mà ba người Đan Hiên dù chưa hề ra tay cũng bị đẩy lui thêm vài thước. Họ lập tức cười khổ, Đan Hiên và Khâu Cơ đứng dậy chắp tay với Thịnh trưởng lão, sau đó tự động rời khỏi phạm vi quang tráo. Cục diện đã như thế, bọn họ ở lại cũng chỉ tự rước lấy xấu hổ mà thôi.
Hai người đã bỏ cuộc, nhưng Bạch Ưng lại nghiến chặt răng. Hắn nhìn Tào Dĩnh, thấy nàng lúc này đang tập trung vào Tiêu Viêm, trong mắt hắn loé lên một tia âm tàn. Thủ ấn mạnh mẽ biến đổi, linh hồn lực không chút giữ lại mà tuôn ra từ trong cơ thể, hóa thành một con mãng xà khổng lồ vô hình mang theo khí thế hung ác sắc bén, dữ dội lao về phía Tiêu Viêm.
- Không biết tự lượng sức!
Cảm nhận được Bạch Ưng đột nhiên ra tay, Tiêu Viêm cau mày, ánh mắt lạnh như băng chuyển sang hắn. Tay áo vung lên, một luồng linh hồn lực hùng hậu bắn ra, đâm thẳng vào con mãng xà vô hình.
- Đùng!
Khi hai luồng linh hồn lực va chạm, con mãng xà trông có vẻ hung mãnh kia lập tức tan biến, mà sắc mặt Bạch Ưng cũng tức thì tái nhợt. Hắn không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như diều đứt dây bay ngược ra sau, cuối cùng nện mạnh xuống đất.
Thấy Tiêu Viêm tùy ý ra tay đã đánh bại Bạch Ưng thê thảm như vậy, bên trong đại điện lại vang lên từng tiếng hô kinh ngạc. Mấy người của Bạch gia liếc nhìn nhau, vẻ mặt lập tức sa sầm, không còn vẻ đắc ý như lúc trước. Hắn là người trẻ tuổi kiệt xuất nhất trong gia tộc, vậy mà đến đây lại chỉ có thể đứng ở tầng chót nhất.
Tùy tay đánh bại Bạch Ưng, Tiêu Viêm đến một cái chớp mắt cũng không có, ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt xinh đẹp đang mỉm cười của Tào Dĩnh. Vẻ mặt của nàng khiến hắn có cảm giác nguy hiểm như bị một con độc xà nhìn chằm chằm.
- Ngươi rất mạnh! Mấy lần khảo hạch trước, quả nhiên ngươi chưa dùng toàn lực!
Tào Dĩnh chậm rãi duỗi cánh tay ngọc thon dài, dáng người mềm mại uyển chuyển như rắn nước khiến hầu hết nam nhân nơi này đều dấy lên dục vọng.
Đối với sự trêu đùa của Tào Dĩnh, Tiêu Viêm mặt không đổi sắc. Hắn biết, nữ nhân trước mặt tuy xinh đẹp nhưng lại là một mỹ nhân rắn rết chuyên ăn thịt người. Giao thủ với nàng, chỉ cần một thoáng thất thần là lập tức phải trả giá đắt.
- Hiện tại chỉ còn lại ta và ngươi, vậy cũng không cần kéo dài nữa! Chỉ cần ngươi có thể đỡ được ba linh hồn chưởng ấn tiếp theo của ta, ta sẽ lập tức rời khỏi! Dĩ nhiên, dù ngươi bỏ cuộc ngay bây giờ, cũng đã chắc chắn có được vị trí thứ hai, mà Diệp gia cũng đã được cứu! Vậy, ngươi muốn tiếp tục hay bỏ cuộc?
Tào Dĩnh thản nhiên cười khẽ, ngọc thủ trước mặt nhẹ nhàng cử động. Bàn tay ấy hoàn mỹ không tỳ vết, tựa như một tác phẩm nghệ thuật, đẹp đến nao lòng.