Tiêu Viêm thản nhiên cười, ánh mắt nhìn Tào Dĩnh. Hắn tự nhiên biết, giờ phút này dù có chủ động rời đi, Diệp gia cũng đã thuận lợi giữ được danh ngạch trong Ngũ đại gia tộc. Nhưng đối phương lại xem như mọi việc đã định, nếu cứ thế rời khỏi thì quả thật có phần mất đi nhuệ khí. Hơn nữa, Tiêu Viêm cũng cực kỳ hứng thú với Tào Dĩnh, người được mệnh danh sẽ đứng đầu Đan Tháp trong tương lai.
Hắn biết Tào Dĩnh cũng sẽ tham gia Đan hội. Đến lúc đó, nàng tất nhiên sẽ là một kình địch. Nếu bây giờ có thể giao thủ, ít nhiều cũng thăm dò được năng lực của đối phương, để không đến nỗi bị động.
Đương nhiên, so đấu linh hồn lực không thể hiện hoàn toàn thuật luyện dược mạnh yếu ra sao, nhưng cũng có thể hiểu được vài phần thực lực của đối phương.
Cuối cùng, vì đủ loại nguyên do, Tiêu Viêm tự nhiên sẽ không chủ động bỏ cuộc. Vì vậy, hắn quyết định dứt khoát tiếp nhận lời khiêu khích lần này của Tào Dĩnh.
Trong lòng đã quyết, Tiêu Viêm cũng chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng Tào Dĩnh, nói:
- Tào Dĩnh tiểu thư, mời!
Nghe vậy, nụ cười của Tào Dĩnh càng thêm quyến rũ. Nàng che miệng cười duyên:
- Tiêu Viêm tiên sinh quả nhiên khí độ phi phàm! Chẳng qua, nếu đã như vậy… tiểu nữ chỉ đành bêu xấu một phen!
Tiếng cười khẽ vừa dứt, ngọc thủ thon dài của Tào Dĩnh chậm rãi đưa ra, chợt kết thành một thủ ấn kỳ dị. Khi thủ ấn thành hình, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được một luồng linh hồn lực mênh mông đang ngưng tụ trong lòng bàn tay ấy, mơ hồ thấy được một thủ ấn như ẩn như hiện giữa không gian vặn vẹo.
Tiêu Viêm chăm chú nhìn thủ ấn của Tào Dĩnh, rồi khẽ cau mày, trong lòng thầm thấy kỳ quái. Thủ ấn này có thể điều động linh hồn lực để ngưng tụ, hơn nữa còn tạo thành hình dạng hữu hình để công kích. Hắn có thể cảm giác được linh hồn lực hội tụ trên thủ ấn của nàng cũng không mạnh hơn linh hồn Phượng Hoàng trước kia là bao, nhưng uy lực của hai đòn lại chênh lệch một trời một vực!
Nói cách khác, thủ ấn kỳ dị này của Tào Dĩnh đã ngưng tụ linh hồn lực thành thực thể, hơn nữa còn được tăng phúc. Hiệu quả như vậy chẳng phải rất giống với đấu kỹ sao?
- Viễn cổ Luyện dược sư có thể phát huy uy lực linh hồn đến mức cao nhất, thậm chí đủ để so sánh với một số đấu kỹ cường đại. Loại thủ đoạn này, viễn cổ Luyện dược sư gọi là “Hồn kỹ”!
Ngọc thủ của Tào Dĩnh vẫn duy trì thủ ấn kỳ dị, nàng nhoẻn miệng cười với Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói:
- Hiện giờ phần lớn Hồn kỹ đều đã thất truyền, nhưng Hồn kỹ ta thi triển lại là một trong số ít vẫn còn tồn tại. Bởi vậy uy lực không tầm thường, ngươi phải cẩn thận!
“Hồn kỹ”?
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm chấn động, ánh mắt lập tức trở nên nóng rực, nhìn chằm chằm vào ngọc thủ đang duy trì thủ ấn kỳ dị của Tào Dĩnh. Hắn từng nghe Thiên Hỏa tôn giả nói về thứ này, nhưng điều khiến hắn nghi hoặc là, theo lời Thiên Hỏa tôn giả, Hồn kỹ là phương pháp tu luyện linh hồn, còn Hồn kỹ Tào Dĩnh đang thi triển rõ ràng là phương pháp công kích linh hồn, không dùng để tu luyện.
- Chẳng lẽ Hồn kỹ cũng chia thành hai loại công kích và tu luyện?
Tiêu Viêm thầm than một tiếng. E rằng chỉ có lý do này mới giải thích được tình huống hiện tại. Bất quá, hắn cũng vô cùng thèm khát thủ ấn Hồn kỹ này của Tào Dĩnh. Dù sao, có được nó, uy lực linh hồn sẽ tăng lên rất nhiều, đối với hắn cũng là thêm một thủ đoạn bảo mệnh đặc biệt.
Hồn kỹ cũng giống như Đấu kỹ. Nếu cường giả tu luyện đấu khí mà không có đấu kỹ, khi giao chiến chỉ có thể dựa vào đấu khí hùng hậu của bản thân. Khi đối đầu với người có đấu kỹ, tất nhiên sẽ chịu thiệt thòi. Hiện giờ Tiêu Viêm đang đối mặt với tình huống tương tự. Tào Dĩnh có Hồn kỹ, có thể phát huy uy lực linh hồn đến mức cao nhất, còn hắn lại chỉ có thể dựa vào linh hồn lực bàng bạc để chống đỡ. So sánh như vậy, thua thiệt là điều hiển nhiên.
Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm thủ ấn kỳ dị của Tào Dĩnh, thái độ ấy giống như muốn khắc ghi nó vào trong đầu.
Như cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Viêm, khóe miệng Tào Dĩnh khẽ nhếch lên, thủ ấn chợt biến hóa nhanh như chớp, thần tốc đến mức khiến người ta hoa cả mắt, đồng thời một tiếng quát trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:
- Hồn Huyền Chưởng Ấn!
Tiếng quát vừa dứt, linh hồn lực bàng bạc trên ngọc thủ Tào Dĩnh nháy mắt ngưng tụ, một đạo linh hồn thủ ấn lớn cỡ bàn tay bay vút ra, xé rách không gian trước mặt thành một khe hở đen nhánh.
Linh hồn thủ ấn tuy vô hình nhưng áp lực khác thường của nó cũng khiến người ở xa cảm thấy hít thở không thông. Đối mặt với chiêu này của Tào Dĩnh, sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, không dám chậm trễ, linh hồn lực bàng bạc từ mi tâm tuôn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một linh hồn cự quyền, mạnh mẽ đánh tới linh hồn thủ ấn.
Bang!
Linh hồn cự quyền và thủ ấn va chạm trong nháy mắt, một cơn lốc vô hình dữ dội như sóng gợn khuếch tán ra bốn phía. Kình khí cuộn trào trên quảng trường khiến những phiến đá lót sàn cứng rắn nổ ầm ầm, vỡ tung thành từng mảnh văng khắp nơi.
Sau cú va chạm, Tiêu Viêm bị kình khí vô hình kinh khủng kia chấn bay về sau chừng mười bước mới trụ lại được. Giờ phút này, hắn chỉ còn cách sợi hồng tuyến chưa đến mười trượng.
- Lại đến!
Lần giao thủ đầu tiên, Tiêu Viêm rõ ràng đã rơi vào thế hạ phong, nhưng trên mặt hắn không hề có vẻ nản lòng, ngược lại còn mạnh mẽ ngẩng đầu, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Tào Dĩnh.
Thấy Tiêu Viêm bị đẩy lùi cả chục bước nhưng vẫn chống đỡ được một chưởng của mình, đôi mắt đẹp trong như nước mùa xuân của Tào Dĩnh cũng ánh lên một tia kinh ngạc. Nàng biết rất rõ uy lực một chưởng kia, dù là Luyện dược sư Thất phẩm cao cấp cũng khó lòng đón đỡ dễ dàng, nhưng Tiêu Viêm lại làm được.
- Tiểu tử này quả nhiên không đơn giản! Nói không chừng… Đan hội lần này, hắn cũng sẽ là kình địch của ta như Đan Thần!
Ánh mắt chợt lóe sáng, nụ cười trên gương mặt Tào Dĩnh càng thêm động lòng người. Nàng vốn có tính tình cao ngạo và hiếu thắng. Điều nàng khao khát không phải là thiên hạ vô địch, mà là gặp được một người có tư cách làm đối thủ của mình. Đan Thần có thể tính là một, nhưng nha đầu kia ngày thường được Đan gia che giấu quá kỹ, lúc nào cũng sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù có đại sự gì cũng không rời khỏi Đan gia. Bởi vậy, hiện giờ gặp được Tiêu Viêm, nàng thật sự cảm thấy ngứa tay.
Khẽ hít một hơi, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô theo hơi thở, đôi tay Tào Dĩnh vặn chéo lại, kết thành một thủ ấn kỳ dị, biến ảo nhanh như thiểm điện rồi tách ra.
Theo sự biến hóa của thủ ấn, từng luồng linh hồn lực bàng bạc bắt đầu lượn lờ giữa hai lòng bàn tay nàng. Một uy áp linh hồn khác thường khiến sắc mặt không ít người trong đại điện biến đổi kịch liệt. Những người ngồi đây tuy không phải hạng tầm thường, nhưng cũng rất ít khi thấy có người vận dụng linh hồn lực đến trình độ này. Dù sao ở thời đại hiện nay, tu luyện đấu khí mới là chủ lưu, còn loại tu luyện linh hồn huyền diệu này chỉ để phụ trợ mà thôi. Vì vậy, thấy Tào Dĩnh đạt đến trình độ linh hồn lực bực này, trong lòng bọn họ cũng dâng lên cảm giác kinh hãi khó tả.
Ánh mắt nóng bỏng của Tiêu Viêm như đóng đinh vào thủ ấn biến hóa của Tào Dĩnh, hoàn toàn thoát khỏi uy áp linh hồn. Trong con ngươi đen nhánh của hắn bỗng chậm rãi dâng lên hai luồng hỏa diễm xanh biếc. Khi hỏa diễm bốc lên, Tiêu Viêm đột nhiên phát hiện thủ ấn tung bay như thiểm điện của Tào Dĩnh bỗng trở nên cực kỳ chậm chạp. Thủ ấn kỳ dị mà người thường nhìn vào thấy mơ hồ khó hiểu, lại khiến Tiêu Viêm trong giây lát có cảm giác như được khai sáng.
Hiện tại, năng lực điều khiển linh hồn của Tiêu Viêm đã đạt đến trình độ khá cao, mà Hồn kỹ chính là kỹ năng dùng ít linh hồn lực nhất để phát ra lực lượng lớn nhất. Trước kia, không ai giải thích điều này cho Tiêu Viêm, nhưng hôm nay được thấy Tào Dĩnh thi triển Hồn kỹ, giống như mở ra cho hắn một chân trời mới. Những khúc mắc về kỹ năng vận dụng linh hồn trong quá khứ, lúc này cũng lặng lẽ được tháo gỡ. Tiêu Viêm không thiếu linh hồn lực, cái hắn thiếu chính là chiếc chìa khóa để mở ra kho báu.
Phanh!
Thủ ấn của Tào Dĩnh đang biến hóa nhanh như chớp đột nhiên ngừng lại. Hiện tại, hai tay nàng vẫn duy trì một loại ấn kết quỷ dị, người bình thường nhìn vào chỉ thấy mơ hồ khó hiểu, bởi vì loại ấn ký này hoàn toàn không có chút liên hệ nào với các loại đấu kỹ thủ ấn.
Thủ ấn kết thành, trên gương mặt Tào Dĩnh chợt hiện một nụ cười, tay trái đột nhiên đẩy nhẹ ra!
Đôi tay vừa động, một đạo chưởng ấn bàng bạc tựa mãnh hổ hạ sơn lướt ra, mang theo tiếng hổ gầm trầm thấp vang vọng trong linh hồn của tất cả mọi người trong đại điện. Chưởng ấn vô hình bàng bạc nhanh chóng phóng đại trong mắt Tiêu Viêm, tóc và quần áo của hắn bị thổi bay về phía sau. Sàn đá trước mặt vỡ vụn, dưới hàng loạt tiếng “rắc rắc”, gần như bị chấn thành bột mịn.
- Gràooo!
Chưởng ấn càng lúc càng lớn trong tròng mắt, đồng thời một tiếng gầm trầm thấp mạnh mẽ cũng vang lên từ miệng Tiêu Viêm. Hắn biến quyền thành chưởng, các ngón tay nhanh chóng chuyển động, đột nhiên kết thành một thủ ấn tuy còn trúc trắc.
Ấn ký vừa kết, chưởng ấn bàng bạc đã ập tới, oanh kích thật mạnh lên thủ chưởng của Tiêu Viêm!
Bang!
Sóng xung kích vô hình như sóng thần bùng nổ, đẩy mạnh Tiêu Viêm lùi lại, thân hình cày trên mặt sàn tạo thành một cái rãnh thật sâu.
Oành!
Tiêu Viêm hung hăng đấm một quyền xuống đất, tạo thành một cái hố sâu chừng một trượng mới ổn định lại thân thể. Hắn hơi nghiêng đầu, thấy mình chỉ còn cách hồng tuyến kia khoảng ba thước.
Lại một lần nữa chật vật chống đỡ, nhưng vẻ cuồng nhiệt trong mắt Tiêu Viêm lại càng thêm nóng rực. Hắn nhìn chằm chằm Tào Dĩnh, cười nói:
- Đến tiếp đi!
Sắc mặt Tào Dĩnh hơi đổi, nàng hít sâu một hơi. Tay phải đang duy trì thủ ấn lúc này chợt chậm rãi biến đổi. Sau đó, một luồng linh hồn lực kinh thiên động địa, cường hãn hơn lúc trước gấp mấy lần, từ trong chưởng tâm bùng phát như gió bão, mang theo tiếng long ngâm kinh thiên, đột ngột trào dâng trong đại điện.
Khi chưởng ấn mang theo linh hồn gió lốc từ lòng bàn tay Tào Dĩnh lướt ra, đồng tử Tiêu Viêm đột nhiên mở to. Quyền biến chưởng, chưởng biến ấn!
Ngay khi thủ ấn cực kỳ trúc trắc được Tiêu Viêm thi triển, linh hồn lực bàng bạc quanh thân hắn cũng bắt đầu nhanh chóng ngưng tụ theo một quỹ tích đặc thù.
Nhìn thủ ấn trúc trắc của Tiêu Viêm, đồng tử Tào Dĩnh bỗng dưng co rụt lại, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lần đầu tiên hiện lên vẻ khiếp sợ!
Bởi vì thủ ấn trúc trắc kia của Tiêu Viêm, lại có thể hoàn toàn giống hệt thủ ấn nàng từng thi triển lúc trước.