Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1159: CHƯƠNG 1146: MỘ CỐT LÃO NHÂN

Biến cố bất ngờ xảy ra khiến Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc. Hắn vội đưa mắt quét nhìn không trung nhưng chẳng phát hiện được gì, song luồng khí tức cường giả đang bao trùm khắp nơi lại làm trong lòng hắn dấy lên một cảm giác bất an.

“Là người của Đan Tháp…”

Trong lòng thoáng nhẹ nhõm, Hủy Diệt Hỏa Liên đang dung hợp cũng tức thì tiêu tán. Tiêu Viêm đáp xuống mặt đất, nhanh chóng lùi lại. Đúng lúc này, một tiếng xé gió vội vã truyền đến.

“Vút, vút!”

Thanh âm vừa dứt, bên trong Diệp gia lập tức có hai đạo thân ảnh loé lên, xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Ánh mắt họ đầy kinh sợ, nhìn chằm chằm vào lão nhân thần bí đang lơ lửng giữa không trung.

“Ngươi không sao chứ?”

Tiểu Y Tiên liếc nhìn cảnh hỗn độn trong sân, đôi đồng tử màu tro tím chợt loé lên vẻ băng hàn, gắt gao tập trung vào bóng người áo đen thần bí kia.

Tiêu Viêm lắc đầu, trầm giọng nói:

“Ta không sao, các ngươi nên cẩn thận, người này không phải hạng tầm thường!”

Thiên Hỏa Tôn Giả nhíu mày, nhìn chằm chằm vào hắc bào nhân thần bí, cất tiếng cười lạnh:

“Các hạ đường đường là một Đấu Tôn cường giả, cớ sao lại làm cái trò lén lút này?”

Lúc này, trong lòng Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa Tôn Giả không khỏi cực kỳ kinh hãi. Nơi đây rõ ràng đã trải qua một trận chiến ác liệt, vậy mà cả hai người họ đều không hề phát giác. Nếu nói họ là người bảo vệ, thì đây quả là một sự thất trách đáng hổ thẹn.

Thân hình hắc bào nhân lơ lửng giữa không trung, ánh mắt âm u nhìn Tiêu Viêm. Hắn không ngờ mình đã hành sự cẩn thận như vậy mà vẫn bị đám lão già ở Đan Tháp phát hiện. Giờ đây tung tích đã bại lộ, nếu còn chần chừ ở lại, e rằng cường giả của Đan Tháp sẽ nhanh chóng kéo đến.

“Huyền Không Tử, việc này không có nửa điểm quan hệ với Đan Tháp các ngươi, hà cớ gì phải xen vào?”

Hắc bào nhân cất giọng.

“Ha ha! Nơi này là Thánh Đan Thành, nếu để cho Hồn Điện các ngươi tung hoành ngang ngược tại đây, thử hỏi Đan Tháp chúng ta còn mặt mũi nào mà nói chuyện công đạo với người khác?”

Trên bầu trời, giọng nói tang thương lúc trước lại một lần nữa vang lên. Tiêu Viêm nhận ra, thanh âm này được truyền đến từ hư vô không gian, hiển nhiên người nói vẫn chưa tới nơi mà chỉ dùng một phương pháp bí ẩn nào đó để truyền khí tức đến trước nhằm uy hiếp hắc bào nhân mà thôi.

“Lão khốn kiếp…”

Hắc bào nhân nghiến răng chửi thầm một tiếng, ánh mắt âm trầm liếc về phía Tiêu Viêm, cười lạnh nói:

“Coi như vận khí của tiểu tử ngươi tốt. Dị hỏa và công pháp, ta tạm thời gửi lại trong cơ thể ngươi thêm một thời gian nữa. Nhớ cho kỹ, sớm hay muộn ta cũng sẽ đến lấy lại!”

Dứt lời, không gian quanh thân hắc bào nhân liền vặn vẹo, thân hình hắn cũng dần trở nên hư ảo.

“Còn muốn chạy sao?”

Hai mắt Tiểu Y Tiên lạnh như băng, trong cơ thể nàng tuôn ra một luồng độc khí màu tro tím, rồi ngưng tụ thành một sợi tơ độc khí, nhanh như chớp xuyên thấu không gian, bắn thẳng về phía hắc bào nhân.

“Hắc hắc, có hai người các ngươi bảo vệ, ta quả thật không làm gì được hắn, nhưng ta muốn đi, các ngươi cũng đừng hòng cản được.”

Thấy Tiểu Y Tiên ra tay ngăn cản, hắc bào nhân cười lạnh một tiếng, ngón tay khẽ búng, một ngọn lửa màu xanh sẫm từ đầu ngón tay bắn ra, va chạm dữ dội với sợi tơ độc khí, sau đó cả hai cùng tiêu biến.

“Tiêu Viêm, ta sẽ còn quay lại tìm ngươi. Lần sau gặp mặt, nhất định sẽ lấy đi Dị hỏa và công pháp của ngươi.”

Dễ dàng chặn đứng Ách Nan Độc Khí của Tiểu Y Tiên, đôi mắt lạnh lẽo của hắc bào nhân nhìn thẳng vào Tiêu Viêm, thân hình chợt động rồi chui vào trong vết nứt không gian. Không gian khẽ gợn sóng, thân ảnh hắn liền biến mất không còn tăm hơi.

Hai mắt Tiêu Viêm lúc này cũng ngập tràn băng giá. Hắn cảm nhận được thực lực của kẻ này không chỉ có vậy, nhưng nếu Hủy Diệt Hỏa Liên được ngưng tụ thành công, Tiêu Viêm tin rằng đối phương cũng không thể ung dung rời đi như thế.

“Chết tiệt!”

Thấy hắc bào nhân bình an bỏ đi, Tiểu Y Tiên không nhịn được mà hung hăng mắng một câu.

“Thôi bỏ đi.”

Tiêu Viêm khoát tay, ánh mắt ngước lên không trung, chắp tay cung kính nói:

“Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ.”

Tiêu Viêm vừa dứt lời, trên bầu trời, ánh sáng chợt hội tụ, hóa thành một quang ảnh già nua, thanh âm tang thương lại một lần nữa vang lên:

“Bản thể lão phu không thể đích thân đến, chỉ có thể ngưng tụ một đạo phân thân để dọa lùi hắn. Hành tung của kẻ này vô cùng quỷ dị, ngươi nên cẩn thận một chút. Khi nào có thời gian, hãy đến Đan Tháp, ở đó mới có thể đảm bảo an toàn cho ngươi.”

“Đa tạ tiền bối!”

Tiêu Viêm lần nữa chắp tay cung kính. Đạo quang ảnh già nua này hẳn là một cường giả của Đan Tháp, thậm chí có thể là một trong ba vị cự đầu trong truyền thuyết.

“Ngươi là đệ tử của cố nhân, đương nhiên phải chăm sóc nhiều hơn một chút… À, ngươi nên cẩn thận Huyền Minh Tông, tung tích của ngươi chính là do bọn chúng tiết lộ.”

Thanh âm vừa dứt, đạo quang ảnh trên không trung cũng chậm rãi tiêu tán…

Nhìn theo quang ảnh tan biến, Tiêu Viêm bất giác trầm ngâm, xem ra mối quan hệ giữa lão sư và Đan Tháp quả không tệ.

Tiểu Y Tiên quay đầu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, nhìn Tiêu Viêm hỏi nhỏ:

“Kẻ vừa ra tay với ngươi là ai vậy?”

Trong mắt Tiêu Viêm chợt loé lên hàn quang, hắn nhẹ giọng đáp:

“Là người của Hồn Điện.”

Thiên Hỏa Tôn Giả sắc mặt ngưng trọng:

“Lực lượng linh hồn của kẻ này đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, ở khoảng cách gần như vậy mà có thể thi triển lá chắn linh hồn, khiến cho ta và Tiểu Y Tiên không cách nào cảm ứng được.”

Tiêu Viêm gật đầu. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn không thấy được dung mạo của hắc bào nhân kia, giọng nói nghe cũng không quá già, nhưng có thể cảm nhận được đây là một cường giả cùng thời với Dược lão. Theo lẽ thường, hẳn phải là một lão quái vật sống đã lâu.

“Thực lực của hắn mạnh hơn ta, nhưng nếu liều mạng thật sự, hươu chết về tay ai vẫn chưa biết được.”

Tiểu Y Tiên vén lọn tóc mai, nói:

“Huyền Minh Tông này quả là một mối họa.”

Sắc mặt Tiêu Viêm có chút lạnh lẽo. Hắn suýt nữa thì quên mất mấy ngày trước đã có xung đột với đám người Huyền Minh Tông. Hắn biết bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng không ngờ chúng lại không tự mình ra tay mà đem tin tức của hắn tiết lộ ra ngoài. Mượn đao giết người, thủ đoạn này quả thật vô cùng độc địa.

Tiêu Viêm khẽ nói:

“Ngày mai tìm cách hỏi rõ địa điểm của đám người Huyền Minh Tông đó, bao nhiêu nợ nần, giải quyết cho xong hết một lần. Mặc kệ bọn chúng có thế lực gì chống lưng, dám động đến chúng ta, ta sẽ không để chúng được yên.”

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, đám người Huyền Minh Tông đã cố ý gây sự, vậy cũng đừng trách bọn họ xuống tay tàn nhẫn.

“Điều ta kiêng kỵ nhất chính là lai lịch của hắc bào nhân kia, chúng ta hoàn toàn không rõ thân phận của hắn.”

Đôi mắt Tiêu Viêm chợt loé lên hàn quang:

“Hải Tâm Diễm cũng từng nằm trong tay Hàn Phong, có lẽ hắn sẽ biết một ít tin tức liên quan đến kẻ này.”

Nghĩ đến đây, bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt, một bình ngọc xuất hiện trong tay, ngón tay khẽ điểm một cái, một đạo linh hồn suy yếu liền hiện ra, qua hình dáng có thể nhận ra chính là Hàn Phong.

Tiêu Viêm nhìn linh hồn Hàn Phong suy yếu đến cực điểm, lạnh giọng quát:

“Hải Tâm Diễm của ngươi đã giao cho kẻ nào ở Hồn Điện?”

Nghe Tiêu Viêm hỏi, linh hồn Hàn Phong bất chợt run rẩy, nhưng chưa đợi hắn trả lời, một tia lửa đã bắn thẳng vào người hắn.

“Đừng, đừng, ta nói!”

Nhìn thấy Tiêu Viêm không chút do dự sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn, Hàn Phong hoảng sợ tột độ, vội vàng nói:

“Hải Tâm Diễm của ta bị một lão nhân trong Hồn Điện thu lấy, người đó được gọi là Mộ Cốt Lão Nhân. Địa vị của hắn ở Hồn Điện không thấp, bởi vì ngoài việc là một Đấu Tôn cường giả, hắn còn là một Bát phẩm Luyện dược sư, rất được Hồn Điện điện chủ coi trọng.”

“Mộ Cốt Lão Nhân…”

Tiêu Viêm khẽ lẩm bẩm, ánh mắt càng lúc càng trở nên băng lãnh:

“Quả nhiên là người của Hồn Điện.”

“Mộ Cốt Lão Nhân và Dược Trần có ân oán rất sâu đậm. Theo lời Mộ Cốt Lão Nhân kể, năm đó hắn và Dược Trần cùng bái một sư phụ, nhưng sau đó không hiểu vì lý do gì lại bị trục xuất khỏi sư môn, cho nên hắn cực kỳ căm hận Dược Trần, luôn tìm mọi cách chống đối. Năm đó ta ra tay với Dược Trần cũng là do hắn xúi giục, bảo ta cướp lấy Phần Quyết.” Hàn Phong cẩn thận nói.

“Cái gì?”

Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm chợt đại biến. Hóa ra Mộ Cốt Lão Nhân và Dược lão lại là huynh đệ đồng môn. Tiêu Viêm trầm giọng quát:

“Vì sao ta chưa bao giờ nghe lão sư nhắc đến chuyện này?”

“Ta cũng chưa từng nghe hắn nhắc tới, đây là do Mộ Cốt Lão Nhân trong lúc vô tình nói ra mà thôi.”

Dường như sợ hãi thủ đoạn tàn nhẫn của Tiêu Viêm, Hàn Phong vội vàng trả lời.

Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Nếu lời Hàn Phong nói là thật, vậy hắc bào nhân lúc nãy đích thị là Mộ Cốt Lão Nhân. Bởi vì chuyện về Phần Quyết, ngay cả những người thân cận nhất của Tiêu Viêm cũng rất ít ai biết được.

“Tuy Mộ Cốt Lão Nhân lần này thất thủ, nhưng hắn chắc chắn sẽ tìm cơ hội khác để ra tay. Chẳng qua với thực lực của chúng ta hiện tại, hắn cũng không dám thật sự cùng ta trực diện đối đầu, ngày sau cẩn thận hơn một chút thì cũng có thể yên tâm phần nào.”

“Đan hội sắp được tổ chức, việc quan trọng nhất bây giờ là phải lọt vào mười hạng đầu, sau đó đoạt lấy Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, như vậy cho dù sau này có phải đối đầu trực tiếp với lão già Mộ Cốt kia, ta cũng không cần phải e sợ.”

Hai mắt Tiêu Viêm loé sáng, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Bàn tay hắn chợt vung lên, thu linh hồn Hàn Phong vào trong bình ngọc, sau đó ném vào Nạp giới.

“Ngày mai phải tìm ra tung tích của đám người Huyền Minh Tông, sau đó đem toàn bộ ân oán này giải quyết một lần cho xong.”

Nghe giọng nói tràn đầy sát khí của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cũng chậm rãi gật đầu. Nàng biết, lần này, Tiêu Viêm đã thật sự nổi giận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!