Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1160: CHƯƠNG 1147: HUYỀN KHÔNG TỬ

Sáng hôm sau, Tiêu Viêm vừa bước ra khỏi phòng liền bắt gặp Diệp Trọng đã đứng đợi sẵn trong sân. Vừa thấy hắn, Diệp Trọng liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng nét mặt lại thoáng vẻ hổ thẹn. Đêm qua xảy ra đại sự như vậy mà lão lại không hề hay biết, quả thật là hộ vệ bất chu.

“Tiêu Viêm tiên sinh, địa điểm của Huyền Minh Tông, lão phu đã cho người tra xét rõ ràng rồi.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng sững sờ, nhìn gương mặt mệt mỏi của Diệp Trọng, có thể thấy vì chuyện đêm qua mà lão đã thao thức suốt đêm. Hắn liền mỉm cười nói:

“Chuyện đêm qua không liên quan đến Diệp trưởng lão, hắc bào nhân kia thực lực quả thật quá cường hãn, ngay cả Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả cũng không hề phát giác.”

Diệp Trọng cười khổ, nói:

“Tại Thánh Đan Thành, Huyền Minh Tông có một trang viên ở phía nam. Vị bạch y thanh niên mà chúng ta từng xung đột tại buổi giao dịch của Luyện Dược Sư Công Hội chính là con trai của Tông chủ Huyền Minh Tông, tên là Thần Nhàn. Hắn cũng là một Luyện Dược Sư, nghe nói lần này đến đây cũng là để tham gia Đan hội. Còn hôi y lão nhân bên cạnh hắn chính là một vị cường giả thanh danh lừng lẫy của Huyền Minh Tông, Huyền tôn giả. Thực lực của lão ta cực mạnh, ngoài ra còn có hai vị trưởng lão thực lực cũng đạt đến Đấu Tông đỉnh phong.”

Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, khẽ gật đầu. Vốn dĩ hắn không muốn kết thù chuốc oán với Huyền Minh Tông, nhưng đối phương đã ra tay trước, vậy cũng không thể trách hắn lòng dạ độc ác.

“Tiêu Viêm tiên sinh, ngài định động thủ với bọn chúng sao?” Nhìn bộ dạng của Tiêu Viêm, Diệp Trọng do dự một lúc rồi hỏi.

“Chuyện như đêm qua, một lần là quá đủ rồi.”

Tiêu Viêm khẽ đáp.

Diệp Trọng trầm ngâm giây lát rồi nói:

“Theo ta thấy, lúc này chưa nên xung đột với bọn chúng. Dù sao đây cũng là Thánh Đan Thành, mà thân phận Luyện Dược Sư của Thần Nhàn cũng được Đan Tháp chứng nhận, nếu xảy ra chuyện gì chắc chắn sẽ kinh động đến Đan Tháp. Hơn nữa, bên cạnh hắn lúc này người đông thế mạnh, nếu muốn hạ thủ, trừ phi làm được thần không biết quỷ không hay, bằng không sẽ triệt để chọc giận Huyền Minh Tông, đến lúc đó phiền phức sẽ không ít. Dù sao, thế lực đứng sau Huyền Minh Tông chính là gã khổng lồ Thiên Minh Tông.”

“Ý của Diệp trưởng lão là xem như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra?” Tiêu Viêm khẽ nhíu mày.

“Đương nhiên không phải vậy.”

Diệp Trọng vội lắc đầu, nói:

“Ngươi nên biết, muốn giết một Đấu Tôn là chuyện vô cùng khó khăn, một khi để Huyền tôn giả đào thoát được, phiền phức sẽ cực lớn. Mà đám người Huyền Minh Tông lúc này đều răm rắp nghe theo Thần Nhàn, cho nên chuyện hành tung của chúng ta bị bại lộ, rất có thể là chủ ý của tên Thần Nhàn kia.”

“Đan hội sắp được cử hành, tất cả những người được chọn sẽ được đưa đến một nơi thần bí, lúc đó động thủ chính là thời cơ tốt nhất. Bên trong Đan hội, nếu Thần Nhàn có xảy ra bất trắc gì thì cũng đều là chuyện ngoài ý muốn, dù là Huyền Minh Tông cũng khó mà truy cứu.”

Nghe vậy, đôi mày đang nhíu chặt của Tiêu Viêm mới thoáng giãn ra. Lời của Diệp Trọng không phải không có lý. Huyền Minh Tông không phải là Băng Hà Cốc, huống chi sau lưng còn có một thế lực khổng lồ là Thiên Minh Tông, một khi xảy ra chuyện, e rằng phiền phức sẽ vô cùng lớn. Hiện giờ hắn đã gây thù với Hồn Điện, nếu còn tiếp tục chọc vào các thế lực khác, đúng là họa vô đơn chí.

“Trưởng lão của Đan Tháp hiện đang chờ, hẳn là lo lắng ngươi sẽ ra tay với Huyền Minh Tông nên mới đến đây. Dù sao đây cũng là Thánh Đan Thành, bọn họ cũng phải giữ gìn thể diện.”

“Thịnh trưởng lão cũng tới sao?”

Tiêu Viêm ngẩn ra, hỏi.

“Ừm, nhưng ông ấy nói không cần kinh động ngươi.”

Tiêu Viêm nhíu mày, nếu Thịnh trưởng lão đã đến, vậy ý của Đan Tháp chính là không muốn hắn sống mái với Huyền Minh Tông. Bất quá, hắn cũng hiểu được. Thân là chủ trì Đan hội, Đan Tháp có nghĩa vụ duy trì sự ổn định. Đêm qua, vị tiền bối của Đan Tháp xuất hiện kia chắc cũng vì lý do này.

“Đi gặp Thịnh trưởng lão thôi. Việc này tạm thời gác lại, cứ theo lời ngài, đợi đến nơi thần bí kia ta sẽ tìm Thần Nhàn tính sổ, tuyệt không thể bỏ qua chuyện này.”

Tiêu Viêm trầm ngâm một lát rồi cũng bình tĩnh trở lại. Ngay sau đó, hắn đi về phía biệt viện để gặp Thịnh trưởng lão. Thấy Tiêu Viêm không có ý định động thủ, Diệp Trọng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi theo. Khi hai người đến nơi, đã thấy Thiên Hỏa tôn giả, Tiểu Y Tiên và Hân Lam đều đã có mặt.

“Ha ha, cuối cùng cũng đến rồi.”

Thấy Tiêu Viêm bước vào, Thịnh trưởng lão liền cười lớn, sau đó đứng dậy nói:

“Ý của lão phu, chắc Diệp Trọng đã nói rõ với ngươi rồi. Vậy ta cũng không nhiều lời nữa, trước mắt các ngươi hãy cùng ta đến Đan Tháp, về phần Huyền Minh Tông, sẽ có các trưởng lão khác để mắt đến. Nếu trong lòng ngươi không phục, sau này có cơ hội, Đan Tháp cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng trong khoảng thời gian này, mong rằng ngươi nể mặt Đan Tháp mà nhẫn nại một chút.”

“Thịnh trưởng lão nói đùa rồi. Nếu ngài đã nói vậy, tiểu tử sao dám không tuân theo.”

Tiêu Viêm cười nói. Hiện giờ Thánh Đan Thành người đông như nêm, hỗn loạn khó tránh, nếu vào thời điểm này lại bùng nổ xung đột thì sẽ rất phiền phức, bởi vậy hắn cũng rất hiểu cho cái khó của Đan Tháp.

“Yên tâm, sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi đâu. Ngươi không phải có hứng thú với Hồn Thủ Ấn của Tào Dĩnh sao? Các trưởng lão đã thương lượng qua, đợi khi ngươi vào Đan Tháp, sẽ cho phép ngươi tìm hiểu một vài Hồn kỹ.” Thịnh trưởng lão cười nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm chợt sững sờ, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, vội ôm quyền cảm tạ. Tuy Hồn Thủ Ấn kia không phải loại cực kỳ cao cấp, nhưng đối với một người mới tìm hiểu về Hồn kỹ như hắn lại là thứ thích hợp nhất. Hơn nữa, phần hắn học được cũng chỉ là học lỏm từ Tào Dĩnh, không hề hoàn chỉnh. Có thể tìm hiểu toàn bộ, đó đã là một ưu đãi không nhỏ đối với hắn.

“Nếu ngươi đã đồng ý, vậy thì đến Đan Tháp thôi, các vị trưởng lão khác cũng muốn gặp ngươi.”

Thịnh trưởng lão cười, rồi cất bước đi trước. Đám người Tiêu Viêm nhìn nhau một cái rồi cũng nhanh chóng theo sau.

Đan Tháp tọa lạc tại khu vực trung tâm của Thánh Đan Thành, nơi đây mới thực sự là thánh địa của Luyện Dược Sư. Vì trong khoảng thời gian này, dòng người đang lũ lượt đổ về Thánh Đan Thành, nên việc phòng ngự bên trong trở nên vô cùng nghiêm ngặt, sẵn sàng ứng phó với mọi biến cố có thể xảy ra.

Đoàn người Tiêu Viêm theo Thịnh trưởng lão đi vòng vèo hơn nửa canh giờ mới tiến vào được khu vực trung tâm. Khi họ đặt chân vào đây, tiếng huyên náo bên ngoài đã giảm đi rất nhiều.

Khu vực trung tâm của Thánh Đan Thành, bình thường chỉ có những thế lực có quan hệ với Đan Tháp hoặc một số ít cao giai Luyện Dược Sư mới được phép tiến vào. Bởi vậy, sự phòng thủ ở khu vực này so với bên ngoài càng thêm nghiêm mật.

Vừa đặt chân vào đây, đám người Tiêu Viêm đã ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm, nơi có một tòa tháp cổ cao đến trăm trượng sừng sững đứng đó, tựa như một ngọn núi nhỏ, toát lên một khí thế hùng vĩ. Tháp cao chót vót, nhìn lên dường như không thấy đỉnh, mây mù lượn lờ bao quanh, trông vô cùng thần bí.

“Đây chính là Đan Tháp sao?”

Nhìn tòa hắc tháp khổng lồ sừng sững như cột chống trời, dù là Tiêu Viêm cũng không khỏi kinh ngạc thán phục. So với Đan Tháp này, Lôi Tháp của Phong Lôi Các quả thật chỉ như một đứa trẻ đứng dưới chân người khổng lồ.

Thịnh trưởng lão gật đầu cười, dẫn theo đoàn người Tiêu Viêm đi dọc theo con đường lớn đang tấp nập người qua lại, hướng thẳng đến Đan Tháp.

Có người dẫn đường, đoàn người Tiêu Viêm dễ dàng vượt qua các vòng kiểm tra nghiêm ngặt, tiến vào bên trong Đan Tháp.

Vào trong Đan Tháp, Thịnh trưởng lão sắp xếp chỗ nghỉ cho bọn người Tiểu Y Tiên, sau đó dẫn một mình Tiêu Viêm lên tầng cao của tháp.

Đến trước cánh cửa của một căn phòng lớn, Thịnh trưởng lão mới dừng bước.

“Hội trưởng Huyền Không ở bên trong, ngày xưa ông ấy là bạn tốt của Dược Trần, gặp ông ấy ngươi nên kính trọng một chút.”

Nghe Thịnh trưởng lão nhắc nhở, Tiêu Viêm vội vàng gật đầu.

Thấy thế, Thịnh trưởng lão hài lòng mỉm cười, sửa sang lại y phục, cung kính đẩy cửa ra, sau đó ra hiệu bằng mắt. Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chậm rãi bước vào.

Bên trong đại điện, vô số giá sách bày biện san sát, trông có vẻ hỗn độn, che khuất cả những ngọn lửa với màu sắc khác nhau đang lơ lửng. Đủ loại hỏa diễm đan xen vào nhau, tạo nên một cảm giác mộng ảo.

Tiêu Viêm nhẹ nhàng bước đi trên nền đá, ánh mắt không ngừng dò xét. Một lát sau, ánh mắt hắn dừng lại trước một giá sách, nơi đó có một lão giả mặc bạch y đang cẩn thận lau chùi bụi bặm.

Vị bạch y lão giả này toàn thân không toát ra một chút khí tức cường giả nào, trông hệt như một lão nhân bình thường. Nhưng khi Tiêu Viêm dùng linh hồn để cảm nhận, lại kinh hãi phát hiện trước mắt chỉ là một khoảng hư vô, bạch y lão giả kia dường như không hề tồn tại.

“Ha ha, ngươi chính là Tiêu Viêm sao? Cái nhìn của lão gia hỏa kia quả nhiên tinh tường, thật khiến người khác phải ngưỡng mộ a.”

Khi Tiêu Viêm đang cung kính đứng cách đó không xa, bạch y lão giả cũng ngừng tay, thanh âm tang thương lặng lẽ vang vọng khắp đại điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!