Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1162: CHƯƠNG 1149: HỒN THỦ ẤN

Ra khỏi đại điện, Tiêu Viêm và nhóm người Tào Dĩnh cũng không nói thêm lời nào, lập tức đi vào một lối tắt dẫn xuống tầng dưới cùng của Đan Tháp.

“Tiêu Viêm tiên sinh.”

Tiêu Viêm vừa mới cất bước, một giọng nói nũng nịu từ phía sau vang lên, hắn chợt ngừng lại, quay đầu nhìn gương mặt xinh đẹp động lòng người của Tào Dĩnh, mỉm cười nói: “Tào Dĩnh tiểu thư có chuyện gì sao?”

Ánh mắt Tào Dĩnh lưu chuyển, dáng vẻ quyến rũ mê người, nàng khẽ cười nói: “Lần trước chưa trò chuyện được với Tiêu Viêm tiên sinh, bây giờ có thời gian, tại sao chúng ta không tâm sự một chút nhỉ?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, liếc sang Tống Thanh, quả nhiên thấy chân mày hắn cũng chau lại.

“Thật xin lỗi, ta còn có chuyện quan trọng phải làm, hôm khác nếu có dịp, sẽ cùng Tào Dĩnh tiểu thư hàn huyên.”

Vừa tới Đan Tháp, Tiêu Viêm cũng không muốn gây thêm rắc rối, đặc biệt là loại thù hằn do tranh giành tình nhân này. Vì vậy mà hắn nhẹ nhàng mỉm cười, nói.

Thấy Tiêu Viêm thẳng thừng từ chối, trong mắt Tào Dĩnh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Hiển nhiên, việc bị cự tuyệt này đối với nàng rất hiếm gặp, nhưng nàng cũng không phải nhân vật tầm thường, tuy bất ngờ nhưng vẫn không biểu hiện chút nào trên mặt, duyên dáng cười nói: “Thật đáng tiếc…”

“Dĩnh nhi, nếu Tiêu Viêm huynh đệ có việc quan trọng, chúng ta cũng không nên ép buộc. Đan hội sắp tới, việc luyện đan mà chúng ta bàn bạc vẫn chưa hoàn thành, không bằng hôm nay làm cho xong đi.” Tống Thanh đứng một bên cười nói.

Thấy Tống Thanh mở miệng, Tiêu Viêm liền nói: “Vậy Tiêu Viêm cũng không làm phiền hai vị nữa, tại hạ sẽ bế quan mấy ngày, sau khi đan hội bắt đầu, chúng ta sẽ trò chuyện sau vậy.”

Nói xong, Tiêu Viêm cũng không chờ cho Tào Dĩnh mở miệng, ôm quyền với ba người rồi nhanh chóng bước đi. Đối với tính cách quỷ dị khó lường như yêu nữ của Tào Dĩnh, hắn cũng không muốn dính líu nhiều. Tuy Tống Thanh nhìn qua không phải người thường, nhưng kẻ này sớm muộn gì cũng bị Tào Dĩnh đùa bỡn trong lòng bàn tay mà thôi.

Nhìn thấy Tiêu Viêm nhanh chóng rời đi, đôi môi hồng nhuận của Tào Dĩnh cũng hơi nhếch lên. Gã này cũng thật thú vị, những nam nhân khác phần lớn đều như ruồi bọ vo ve xung quanh nàng, nhưng Tiêu Viêm lại tránh né nàng như tránh hồng hoang mãnh thú.

“Thú vị!”

Thấy bộ dáng hứng thú của Tào Dĩnh, trong lòng Tống Thanh chợt trầm xuống, ánh mắt xuất hiện vài tia lãnh mang. Mấy năm quen biết Tào Dĩnh, hắn gần như đã xem nàng là của riêng mình, tuyệt đối không cho phép có nam nhân nào khác tiếp cận. Trong suy nghĩ của hắn, với sự ưu tú của Tào Dĩnh thì ngoài hắn ra, còn ai xứng đáng với nàng?

Mặc dù Tiêu Viêm trở thành quán quân trong cuộc khảo hạch của ngũ đại gia tộc, nhưng chỉ thế vẫn chưa đủ để Tống Thanh coi hắn là một đối thủ ngang hàng. Bất kể bối cảnh hay thiên phú, hắn đều có thể ngạo thị đồng lứa. Dựa theo suy nghĩ của hắn, sau này hắn sẽ là người có quyền thế tại Đan Tháp, thậm chí nếu tại đan hội lần này hắn chiếm được ngôi quán quân, trong danh sách ứng cử viên cho vị trí cự đầu của Đan Tháp cũng sẽ có tên của hắn, đến lúc đó, nữ nhân nào có thể thoát khỏi tay hắn?

“Tiêu Viêm, hy vọng ngươi sẽ không đối đầu với ta, nếu không…” Ánh mắt Tống Thanh nhìn vào bóng dáng Tiêu Viêm vừa biến mất, mơ hồ có một tia hung quang lóe lên.

Tiêu Viêm không thể nào biết được, mặc dù hắn đã chủ động tránh, nhưng giữa hắn và Tống Thanh đã kết thù với nhau. Và nếu như hắn biết được, thì cũng chỉ đành bất đắc dĩ thầm mắng hai tiếng ngu xuẩn mà thôi.

Suôn sẻ ra khỏi Đan Tháp khổng lồ, cũng mất gần một tiếng đồng hồ Tiêu Viêm mới đến được nơi mà trưởng lão đã an bài. Dòng người trong Đan Tháp cũng không nhỏ, hơn nữa đều là luyện dược sư, trong đó có cả một số cao cấp luyện dược sư, quả thật là nơi ngoạ hổ tàng long. Khi trở lại hoa viên, Tiêu Viêm cũng chỉ chào đám người Tiểu Y Tiên một tiếng rồi chui luôn vào phòng của mình.

Ngồi xếp bằng trên giường, Tiêu Viêm tranh thủ điều tức, tay nắm chặt, một quyển trục bụi bặm liền xuất hiện trong tay, đây là vật mà Huyền Không Tử đã đưa cho hắn.

Bàn tay chậm rãi mở quyển trục ra, bên trên không có một chữ nào, chỉ có vài nếp gấp cũ kỹ. Tiêu Viêm suy nghĩ một chút, sau đó nắm chặt quyển trục, nhẹ nhàng đưa lên trán.

Khi quyển trục tiếp xúc với trán, một luồng dao động vô hình khuếch tán ra, Tiêu Viêm liền cảm thấy một dòng thông tin khổng lồ tựa thác lũ cuồn cuộn chảy vào đầu mình. Đợi đến khi dòng thông tin dũng mãnh tiến hết vào, Tiêu Viêm mới khẽ buông quyển trục, chìm vào trong suy nghĩ, bắt đầu tìm lấy tin tức. Một thời gian dài trôi qua, đôi mắt đang nhắm chặt của Tiêu Viêm chậm rãi mở ra, khoé mắt chợt loé sáng. Cỗ thông tin mà hắn thu được, đúng là bộ hồn kỹ mà Tào Dĩnh đã tu luyện, gọi là Hồn Thủ Ấn. Hồn kỹ, vào thời thượng cổ, cũng giống như đấu kỹ, được chia thành bốn cấp bậc là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Và Hồn Thủ Ấn được xếp vào loại Huyền giai cao cấp hồn kỹ. Tuy nói nó không phải cực kỳ cao giai, nhưng xem như cũng không tồi. Mà uy lực của nó, Tiêu Viêm cũng đã tự mình lãnh giáo qua. Hơn nữa thứ này không giống như đấu kỹ, hiện giờ hồn kỹ cũng rất thưa thớt, nếu cùng người khác đối chiến, thì có thể khiến đối phương bất ngờ.

Đương nhiên, điều quan trọng là, Tiêu Viêm chỉ học lén được từ Tào Dĩnh đệ nhất ấn, hai ấn phía sau không thể nào học trộm được. May mắn cho hắn, hiện giờ có quyển trục này, thì hắn cũng không lo thiếu nữa.

“Đây là hồn kỹ sao, quả nhiên khác với đấu kỹ.”

Tiêu Viêm ngồi trầm tư hồi lâu, nếu chỉ có một số loại đấu kỹ cần sử dụng thủ ấn, thì khi thi triển hồn kỹ, thủ ấn cần phải phối hợp với lực lượng linh hồn. Hơn nữa khi thủ ấn thay đổi, lực lượng linh hồn cần phối hợp theo một quỹ tích nhất định, nhưng vạn pháp quy tông, về cơ bản hồn kỹ và đấu kỹ cũng có nhiều điểm tương đồng.

"Hô."

Hít sâu một hơi, tinh thần Tiêu Viêm dần tập trung, mà bàn tay cũng từ từ đưa lên, sau đó dựa theo ấn quyết có trong trí nhớ, bắt đầu chậm rãi biến ảo.

Thủ ấn của Tiêu Viêm chuyển biến có chút thong thả, nhưng vẻ mặt lại cực kì nghiêm túc, linh hồn lực lượng trong mi tâm bất chợt ào ra, sau đó phối hợp với biến hoá của thủ ấn mà ngưng tụ.

Trong phòng, Tiêu Viêm không quản phiền phức, lặp đi lặp lại việc kết ấn. Tu luyện như thế, mặc dù có chút buồn tẻ, nhưng dù cho tu luyện hồn kỹ hay đấu kỹ, muốn triệt để nắm giữ nó, cũng chỉ có một con đường là chăm chỉ luyện tập.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, nhưng Tiêu Viêm cũng không nóng lòng kết động thủ ấn, và năng lượng hội tụ nơi bàn tay ngày càng tinh thuần.

“Hồn chi cực.”

“Bế thủ Thiên Linh.”

“Nạp linh đoán hồn.”

Khi tinh thần Tiêu Viêm hoàn toàn chìm vào tu luyện, một âm thanh rất nhỏ, không do hắn khống chế, khẽ mấp máy tại môi, nhẹ nhàng truyền ra.

Khẩu quyết vừa xuất ra, không gian bên trong phòng cũng chợt lay động, linh khí từ từ tiến vào mi tâm của Tiêu Viêm.

Tất cả biến hoá này, Tiêu Viêm đều không thể phát hiện. Hắn duy nhất chỉ có thể nhận thấy được là sau khi khẩu quyết kia xuất hiện, hắn có thể thuần thục khống chế linh hồn hơn, thậm chí mấy cái kết ấn, hắn cũng có cảm giác thoải mái hơn. Trong phòng lúc này cực kì yên tĩnh, duy nhất chỉ có một loại phạn âm(*) nhẹ nhàng vang vọng.

Thời gian như nước chảy, Tiêu Viêm cũng không biết, lần tu luyện này của hắn đã qua mười ngày.

Trong mười ngày này, bởi vì sắp tới thời điểm tổ chức đan hội, dòng người đổ vào Thánh Đan thành ngày càng nhiều. Ở mảnh đất rộng lớn này, nơi đâu cũng có thể thấy vô số dòng người qua lại.

Và tất nhiên, người càng đông thì càng có nhiều rắc rối phát sinh, nhưng may mắn là Đan Tháp cũng không phải là thế lực tầm thường, bởi vậy việc giữ trật tự cũng khá tốt, những vấn đề như bạo loạn cũng không hề phát sinh. Tuy nhiên, vì đan hội sắp bắt đầu, nên cả Đan Tháp lúc này đều sôi sục lên. Đan hội, không chỉ là chuyện của Đan Tháp, mà còn là của cả Trung Châu. Giấc mộng của vô số luyện dược sư, là tại đan hội có thể toả sáng rực rỡ, trở thành ánh sáng của đại lục.

Đương nhiên, dưới cái sôi trào đó, không thể thiếu những ám lưu. Vì nguyên nhân là Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, phần đông thế lực đều phái luyện dược sư của mình tham gia để lấy cho bằng được. Và lần đan hội này, sẽ có vô số luyện dược sư tham gia thi đấu, hết thảy công phu tu luyện, cũng vì lần đan hội này. Vô số luyện dược sư, vì đan hội lần này mà sống mái với nhau một phen.

Trong khi toàn thành đều sôi trào, thời gian đan hội đã tới. Trong giờ khắc này, bên trong Đan Tháp, có một người trẻ tuổi, tựa như một lão tăng nhập định, thân hình bỗng khẽ run lên, đôi mắt nhắm chặt từ từ mở ra, để lộ con ngươi đen thẳm.

-----------

(*) Phạn âm: Tiếng niệm phật

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!