Trong gian phòng, ngay khoảnh khắc đôi mắt Tiêu Viêm mở ra, một luồng dao động kỳ dị liền lặng lẽ lan tỏa…
Luồng dao động chậm rãi khuếch tán. Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hai tay đột ngột chuyển động… Một đạo thủ ấn hiện ra, bay múa giữa không trung, thậm chí còn mang theo tàn ảnh. Theo sự biến hóa của thủ ấn, linh hồn lực lượng cuồn cuộn ngưng tụ, trong nháy mắt đã hóa thành một chưởng ấn vô hình.
Chưởng ấn vừa thành hình, Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra… rồi nhanh chóng biến đổi thủ ấn.
Ngay lập tức, hai đạo thủ ấn vô hình khác càng thêm phức tạp lần lượt xuất hiện.
Ba đạo chưởng ấn khác nhau được thi triển trong tay Tiêu Viêm một cách cực kỳ hoàn mỹ, cho thấy trình độ đã đạt đến mức thuần thục đỉnh cao, thậm chí không hề thua kém thủ ấn mà Tào Dĩnh thi triển ngày đó. Ba đạo linh hồn ấn hiện lên, cuối cùng bị Tiêu Viêm lặng lẽ hóa giải, đồng thời thở ra một ngụm trọc khí.
Trọc khí phun ra, khuôn mặt Tiêu Viêm ánh lên một tầng huỳnh quang nhàn nhạt, tựa như ôn ngọc. Thân hình hắn khẽ động, lướt xuống giường, đứng thẳng tắp như một cây trường thương cắm trên mặt đất, đôi mắt khép hờ…
Tiêu Viêm nhắm mắt trong chốc lát rồi đột ngột mở ra, trong mắt lóe lên một tia vui mừng. Hắn phát hiện linh hồn của mình tràn ngập linh khí, sung mãn hơn trước rất nhiều, thậm chí hắn còn cảm nhận được một chút bế tắc, tựa như linh hồn đang chạm phải một bức tường vô hình.
“Lẽ nào đây chính là rào cản của Linh cảnh?”
Tiêu Viêm trầm ngâm suy nghĩ. Hắn có trực giác, nếu có thể vượt qua được vách ngăn này, linh hồn của hắn sẽ chân chính đặt chân vào cái gọi là Linh cảnh.
Khi đó, hắn mới có thể chân chính trở thành một Luyện Dược Tông Sư.
Trên mặt Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười, với tiến độ này, hắn tự tin mình có thể đột phá vách ngăn kia.
Thầm mỉm cười trong lòng, Tiêu Viêm sửa sang lại y phục một chút rồi đẩy cửa bước ra. Ánh mắt đảo qua, hắn liền nhìn thấy Tiểu Y Tiên đang ngồi xếp bằng ở phòng ngoài. Vì chuyện lần trước, nàng không dám rời Tiêu Viêm quá xa. Mặc dù hôm nay đang ở Đan Tháp, nhưng nàng vẫn canh giữ ở đây khi Tiêu Viêm tiến vào trạng thái tu luyện.
Tiếng cửa mở làm Tiểu Y Tiên cũng mở mắt ra. Nàng quay đầu lại nhìn Tiêu Viêm rồi mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười nói: “Tu luyện ổn chứ?”
“Ừm, vất vả cho nàng rồi.” Tiêu Viêm cười cười, hắn biết Tiểu Y Tiên đã ở đây bảo vệ mình nhiều ngày.
“Nếu muốn cảm ơn thì một câu nói vẫn chưa đủ đâu…” Tiểu Y Tiên thản nhiên cười, chợt nhận ra lời nói của mình có ý khác, hai má bất giác ửng hồng, vội vàng chuyển chủ đề: “Ngươi đã bế quan nhiều ngày rồi. Trong khoảng thời gian này, Tào Dĩnh có đến tìm ngươi một lần, nhưng đã bị ta đuổi về rồi. Ngươi không trách ta làm hỏng chuyện tốt của ngươi chứ?”
Nói xong, đôi mắt nàng liếc nhìn khuôn mặt Tiêu Viêm.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi cười khổ một tiếng, nói: “Ta và nàng ta không thân quen, có thể có chuyện tốt gì chứ? Hơn nữa, nữ nhân kia cũng không phải loại dễ đối phó, ta cũng không muốn qua lại quá gần gũi với nàng.”
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Tiểu Y Tiên mới hài lòng gật đầu, đôi mỹ mâu cong lên tựa vầng trăng khuyết.
“Đan hội khi nào bắt đầu?” Ánh mắt Tiêu Viêm quét một vòng, thuận miệng hỏi.
“Ngày mai.”
“Nhanh vậy sao?” Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc, không ngờ thời gian trôi nhanh như thế, chỉ chớp mắt đã đến lúc Đan hội bắt đầu.
“Nếu hôm nay ngươi không tự tỉnh lại, ta cũng sẽ vào đánh thức ngươi.” Tiểu Y Tiên mỉm cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, rồi chợt nhíu mày: “Ta vẫn còn một gốc dược liệu chưa tìm được, xem ra hôm nay phải nghĩ cách thu được nó.”
Từ ngày có được hai loại dược liệu từ hội giao dịch Luyện Dược Sư, chỉ còn lại Thanh Linh Đằng vạn năm là vẫn không có chút tin tức nào.
Hiện giờ Đan hội sắp bắt đầu, điều này cũng khiến Tiêu Viêm có chút sốt ruột. Dù sao thiếu một loại dược liệu quan trọng như vậy thì không thể luyện chế được đan dược.
“Ha ha, dược liệu thì ngươi không cần phải lo lắng.” Ngay lúc Tiêu Viêm đang nhíu mày, cửa đại sảnh đột nhiên bị đẩy ra.
Diệp Trọng, Hân Lam và Thiên Hỏa tôn giả chậm rãi bước vào.
Diệp Trọng mỉm cười đi đến bên cạnh Tiêu Viêm, tay vừa lật, mấy chiếc hộp ngọc đã hiện ra trên bàn, ông cười nói: “Nơi này có hai gốc Thanh Linh Đằng vạn năm và một quả Huyết Tinh Yêu Quả. Cộng thêm những dược liệu đã có thì vừa đủ để luyện chế hai lần. Cho dù thất bại một lần, vẫn còn cơ hội thứ hai.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, vội vàng mở nắp hộp ngọc. Quả nhiên bên trong là một gốc cây xanh biếc tựa như phỉ thúy, sinh cơ nồng đậm tỏa ra khiến người ta cảm thấy sảng khoái dễ chịu.
“Quả nhiên là Thanh Linh Đằng vạn năm! Mấy thứ này làm sao mà có được?” Khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ kinh hỷ, nhưng ngay sau đó lại có chút nghi ngờ. Mấy thứ này không phải vật tầm thường, cho dù là Diệp gia cũng khó lòng lấy ra được, vậy mà bây giờ lại có cả hai gốc Thanh Linh Đằng vạn năm và một quả Huyết Tinh Yêu Quả, quả thực có chút kỳ lạ.
“Đây không phải do chúng ta mua, mà là một vị trưởng lão ở Đan Tháp nghe nói ngươi cần những dược liệu này, nên ngày hôm sau họ đã chủ động mang những dược liệu này tới.” Diệp Trọng cười nói.
Tiêu Viêm ngẩn người, rồi chợt hiểu ra. Chuyện này chắc chắn là có mệnh lệnh của Huyền Không Tử, bằng không với danh tiếng của hắn hiện giờ, vẫn chưa đủ để khiến Đan Tháp coi trọng đến mức này.
Trong lòng thầm cảm tạ Huyền Không Tử một tiếng, hắn vung tay thu hết dược liệu trên bàn vào nạp giới. Hiện giờ thứ hắn cần nhất chính là chúng, tự nhiên không thể từ chối, xem như nợ Huyền Không Tử một ân tình này, sau này có cơ hội sẽ báo đáp.
“Số người tham gia Đan hội lần này có lẽ là đông nhất từ trước đến nay. Nghe nói nội vực hiện giờ đã chật kín người dự thi, trong đó có không ít lão quái vật đã thành danh từ lâu. Xem ra bọn họ đều nhắm đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn sớm đã biết Đan hội lần này sẽ không hề dễ dàng, thậm chí hắn cũng không dám chắc mình sẽ giành được ngôi quán quân. Dù sao độ khó thật sự quá lớn, chỉ có thể dốc hết sức mình.
“Nhưng nếu có cơ hội, ta thật sự muốn cùng quần hùng thiên hạ tranh tài một phen. Năm đó sư phụ cũng đã giành được ngôi quán quân, thân là đệ tử, sao ta có thể làm mất đi danh tiếng của người?”
Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ nhếch lên, trong con ngươi đen nhánh ánh lên ngọn lửa nóng bỏng khó có thể che giấu. Cho dù hắn có bình tĩnh đến đâu, thì suy cho cùng vẫn là một người trẻ tuổi, nhiệt huyết của tuổi trẻ vẫn luôn chảy trong huyết quản.
Nhìn nụ cười trên khuôn mặt Tiêu Viêm, đám người Diệp Trọng liếc nhìn nhau, đều mỉm cười. Đan hội lần này xem ra sẽ có kịch hay để xem. Hơn nữa, bọn họ cũng rất tò mò, liệu trong Đan hội lần này, có ai có thể ngăn cản được bước chân của hắn hay không?
Đan hội lần này, tất sẽ là một hồi long tranh hổ đấu.
Ngày hôm sau, ánh rạng đông xé toang màn đêm bao phủ.
Cả Đan Thành đều sôi trào!
Hôm nay, ánh mắt của toàn bộ Trung Châu đều hội tụ về nơi này, chờ đợi người có thể đứng vững đến thời khắc cuối cùng. Nơi đây là sân khấu để các thiên tài Luyện Dược Sư trên khắp Đấu Khí đại lục thể hiện tài năng, và một số người trong đó không nghi ngờ gì sẽ là những thiên chi kiêu tử chân chính!
Mỗi một quán quân của Đan hội, không một ai ngoại lệ, đều lưu lại uy danh hiển hách trong lịch sử của Đấu Khí đại lục.
Cũng chính vì vậy, ngôi vị quán quân của Đan hội mới được đề cao đến vô hạn. Bất cứ ai trở thành người chiến thắng cuối cùng, tên của người đó chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách của Đấu Khí đại lục trong tương lai.
Phần vinh quang này đủ để khiến cho bất kỳ ai cũng phải điên cuồng. Dù sao đời người chỉ sống một lần, có ai lại cam lòng với một cuộc đời bình thường?
“Kẽo kẹt…”
Trong một căn phòng ở Đan Tháp, cửa phòng đột nhiên từ từ mở ra. Sau đó, một thân ảnh cao gầy chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của đám người Tiểu Y Tiên đang đứng chờ bên ngoài.
Hôm nay, Tiêu Viêm khoác lên mình một bộ bào phục Luyện Dược Sư màu tím do Đan Tháp đặc chế. Trên ngực áo là một huy Chương được khảm bảy viên tử kim tinh đang lấp lánh tỏa sáng.
Đây có thể xem là lần ăn mặc trang trọng nhất của Tiêu Viêm trong nhiều năm qua. Điều này cho thấy địa vị của Đan hội trong lòng các Luyện Dược Sư.
Một thân bào phục Luyện Dược Sư, trông hắn có thêm vài phần tiêu sái tuấn dật. Trong mắt Tiểu Y Tiên xẹt qua một tia cười ý, đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy Tiêu Viêm ăn mặc trang trọng như vậy, nhưng không thể không thừa nhận, tướng mạo của Tiêu Viêm hiện tại quả thực không tồi.
Tiêu Viêm khẽ sửa lại áo bào, sau đó mỉm cười với đám người Tiểu Y Tiên: “Đi thôi…”
Dứt lời, hắn dẫn đầu cất bước đi ra đại sảnh, đám người Tiểu Y Tiên cũng nhanh chóng nối gót theo sau.
Trong lòng các Luyện Dược Sư, Đan hội có một địa vị cực kỳ cao cả, nó đã khiến cho không biết bao nhiêu Luyện Dược Sư phải điên cuồng theo đuổi.
Vì ngày này, Tiêu Viêm đã chờ đợi suốt ba năm