Sau khi cùng đám người Huyền Không Tử bàn bạc đôi chút về việc mở ra Tinh Vực, đoàn người Tiêu Viêm cũng lui ra khỏi đại sảnh.
Vừa ra khỏi đại sảnh, Tiêu Viêm không dừng lại mà trực tiếp xoay người đi vào hành lang. Nhưng hắn vừa mới cất bước thì một bóng hình yêu kiều mang theo làn hương say đắm lòng người chợt xuất hiện trước mặt. Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi cười hỏi: “Sao thế? Tào Dĩnh cô nương có chuyện gì sao?”
“Không có gì, tiện đường đi cùng nhau nhé?” Tào Dĩnh mỉm cười thản nhiên, khuôn mặt tinh xảo cùng gò má hơi ửng hồng trông cực kỳ quyến rũ. Nữ nhân này quả thực như một hồ ly tinh họa quốc ương dân, mỗi một nụ cười, một cái nhíu mày đều đủ khiến tất cả nam nhân phải điên cuồng.
Nghe nàng chủ động mời mọc như vậy, Tiêu Viêm ngược lại có chút ngẩn người. Yêu nữ này đối tốt với hắn như vậy từ khi nào? Chẳng phải trước đây nàng luôn mong hắn xung đột với người khác để nàng có thể vui vẻ đứng xem náo nhiệt hay sao?
Trong khi Tiêu Viêm còn đang ngờ vực, sắc mặt Tống Thanh ở bên cạnh đã biến đổi. Hành động của Tào Dĩnh khiến hắn dấy lên một cảm giác bất an, lập tức vội vàng chen vào cười nói: “Dĩnh nhi, Tiêu Viêm huynh đệ còn nhiều chuyện phải làm. Tinh Vực sắp mở ra, lúc đó tên Mộ Cốt lão nhân kia có lẽ sẽ tiếp tục đánh lén, chúng ta phải tranh thủ huấn luyện một phen để đến lúc đó còn có chút sức chống đỡ.”
“Ân, Tống huynh nói rất…” Nghe vậy, Tiêu Viêm liền ra vẻ bận rộn gật gật đầu. Đối với yêu nữ Tào Dĩnh này, trong lòng hắn thật sự có chút kiêng kị, hắn cũng không muốn bị đối phương đùa giỡn xoay vòng vòng. Nếu tên Tống Thanh này đã muốn tự rước lấy phiền phức thì tốt nhất cứ giao cho hắn, còn mình thì tìm đường thoát thân.
Nhưng còn chưa đợi Tiêu Viêm nói ra từ “có lý”, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp của Tào Dĩnh bỗng vụt tắt, nàng thản nhiên nói: “Không cần, ta không muốn tiếp tục trở thành con chốt thí bị vứt bỏ.”
Nghe Tào Dĩnh nói lời này, Tống Thanh nhất thời cứng đờ, sắc mặt dị thường lúng túng.
“Đi thôi…”
Ánh mắt yêu mị của Tào Dĩnh lại chuyển sang Tiêu Viêm, liếc hắn một cái sắc lẻm, ý tứ đã rất rõ ràng. Nếu Tiêu Viêm còn tiếp tục kiếm cớ từ chối, e rằng yêu nữ này hôm nay sẽ hóa thành sư tử cái thị uy.
Thấy thế, Tiêu Viêm cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng buồn thương hại cho Tống Thanh. Hành động vứt bỏ đồng bạn khi gặp nguy nan vốn vô cùng trơ trẽn, gặp phải loại đãi ngộ này cũng không khiến người ta đồng tình.
Thầm thở dài trong lòng, Tiêu Viêm chỉ còn cách bước xuống cầu thang. Tào Dĩnh bên cạnh lúc này mới nở nụ cười tinh nghịch, nhẹ bước theo sát hắn, tiếng cười trong trẻo khiến người nghe cũng có cảm giác tê dại tâm hồn.
Tống Thanh sắc mặt âm tình bất định nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, rồi hung hăng cắn răng, phất tay áo bỏ đi.
Trên đường đi, Tào Dĩnh không ngừng thủ thỉ hỏi những chuyện không đâu, thi thoảng lại mỉm cười kiều mị, làm cho các Luyện Dược Sư trẻ tuổi xung quanh không nhịn được mà nhìn Tiêu Viêm với ánh mắt cực kỳ hâm mộ.
Đối mặt với những ánh mắt hâm mộ này, Tiêu Viêm lại có cảm giác như ngồi trên đống lửa. Yêu nữ này tính tình thay đổi thất thường, không ai biết được nàng đang suy nghĩ gì. Ngay cả chính Tiêu Viêm cũng không hiểu vì sao nàng lại đột nhiên dịu dàng với mình như vậy. Chẳng lẽ là vì hắn đã cứu nàng một mạng trong Đan Giới?
Một đoạn đường không quá xa mà trong lòng Tiêu Viêm lại cảm thấy dài như một chuyến viễn chinh. Khi vất vả đến được nơi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đứng trong hành lang, ngay khi Tiêu Viêm định mở miệng cáo từ thì cửa phòng lại kẽo kẹt mở ra. Một bóng hình thanh lệ trong bộ y phục trắng muốt chậm rãi bước ra. Nhìn thấy Tiêu Viêm đang đứng cạnh Tào Dĩnh, trong mắt nàng cũng xẹt qua một tia kinh ngạc.
“Tiểu Y Tiên!” Nhìn thấy bóng hình xinh đẹp vừa xuất hiện, Tiêu Viêm vội cất tiếng gọi, mừng rỡ bước nhanh tới.
Khi thấy Tiểu Y Tiên xuất hiện, hàng mi liễu của Tào Dĩnh cũng khẽ nhướng lên.
Dung mạo của Tiểu Y Tiên tuy không diễm lệ như Tào Dĩnh, nhưng lại toát ra một vẻ ấm áp dịu dàng. Đặc biệt là sau khi đã hoàn toàn khống chế được Ách Nan Độc Thể, sự lãnh đạm trước kia cũng lặng lẽ tan biến, Tiểu Y Tiên của hiện tại giống hệt như lần đầu Tiêu Viêm gặp nàng tại Thanh Sơn Trấn. Nếu nói Tào Dĩnh là yêu nữ quyến rũ, thì Tiểu Y Tiên lại là tiên tử hạ phàm. Hai nữ nhân, hai loại khí chất khác biệt, nhưng đều đủ sức làm người ta mê muội.
Nhìn Tiêu Viêm bước nhanh đến, đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Y Tiên khẽ chớp, chỉ cần nhìn ánh mắt của hắn, nàng lập tức hiểu ra, khóe môi bất giác hiện lên một nụ cười dịu dàng.
“Xin chào… Tên ta là Tào Dĩnh, không biết nên xưng hô với cô nương thế nào?” Không biết vì sao lại có chút cảm thán, Tào Dĩnh nở một nụ cười quyến rũ, vươn tay về phía Tiểu Y Tiên tự giới thiệu.
“Tiểu Y Tiên.” Tiểu Y Tiên cũng vươn ngọc thủ nhẹ nhàng bắt lấy tay Tào Dĩnh, giọng nói ôn hòa, không nóng không lạnh.
“Tiện đường đi về cùng Tiêu Viêm, chắc cô nương không để tâm chứ?” Tào Dĩnh mỉm cười thu hồi ngọc thủ, đôi mắt đẹp lại liếc về phía Tiêu Viêm, bâng quơ nói.
“Nói chuyện cùng bằng hữu cũng là việc bình thường, có gì mà phải để ý.” Không ngờ Tào Dĩnh lại cho rằng nàng có quan hệ đặc biệt với Tiêu Viêm, khóe môi Tiểu Y Tiên không khỏi hiện lên một nụ cười ý vị.
Tiêu Viêm đứng bên cạnh nghe vậy, không khỏi thầm kêu khổ trong lòng. Hai nữ nhân này vẻ ngoài thì tao nhã, nhưng lời nói lại chẳng hề bình thản chút nào.
“Trong phòng còn có người đang đợi hắn, không thể hàn huyên thêm ở đây được. Tào tiểu thư nếu sau này có thời gian thì có thể đến chơi.” Tiểu Y Tiên cười nói, trong giọng đã có ý tiễn khách.
Nghe vậy, Tào Dĩnh mặt không đổi sắc, thản nhiên gật đầu đáp: “Nhất định!”
Thấy thế, Tiểu Y Tiên mới mỉm cười, vươn ngọc thủ kéo tay Tiêu Viêm vào phòng.
Nhìn cánh cửa phòng đóng lại, vẻ tươi cười trên mặt Tào Dĩnh cũng chậm rãi biến mất. Một lát sau, nàng khẽ hừ một tiếng, ngọc thủ nắm nhẹ, trên gương mặt lại hiện lên một đường cong xinh đẹp: “Tiêu Viêm, ngươi có trốn cũng không thoát khỏi bàn tay của bổn tiểu thư đâu…”
Vừa vào phòng, chưa đợi Tiêu Viêm nói gì, Tiểu Y Tiên đã nhanh chóng rút ngọc thủ về, xoay người đi. Tiêu Viêm có thể mơ hồ thấy vành tai nàng đang đỏ ửng lên, liền không nhịn được cười.
“Ngươi còn dám cười! Dám ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt…” Nghe thấy tiếng cười của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên càng thêm ngượng ngùng, trách móc.
“Trêu hoa ghẹo nguyệt mà nàng cũng quản sao?” Tiêu Viêm lại càng cười trêu nàng.
Nghe vậy, mặt Tiểu Y Tiên nhất thời đỏ bừng, vội vàng kiếm cớ: “Là Huân Nhi bảo ta trông chừng ngươi…”
Tiêu Viêm cũng không để ý tới cái cớ vụng về này của nàng, nụ cười trên mặt càng lúc càng đậm.
“Hắc hắc, Tiêu Viêm, ngươi dám đùa giỡn cả Tiểu Y Tiên tỷ tỷ, sau này ta nhất định sẽ mách với Thải Lân tỷ tỷ. Năm đó lúc rời đi, tỷ ấy đã dặn ta, nếu ngươi dám thông đồng với nữ nhân khác sẽ xẻo thịt ngươi đó.” Khi Tiêu Viêm đang cười trộm, một tiếng cười duyên đột nhiên vang lên làm hắn giật bắn mình. Hắn vội vàng quay đầu lại thì thấy bóng dáng Tử Nghiên đang ngồi trên cửa sổ, đôi chân không ngừng đung đưa.
“Xẻo?”
Tiêu Viêm há hốc miệng. Việc này đúng là phong cách của Thải Lân.
“Nha đầu nhà ngươi, bây giờ cũng trở nên xuất quỷ nhập thần rồi.” Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm ngồi xuống, đoạn quay sang hỏi: “Đúng rồi, Hùng Chiến đâu? Không đi cùng ngươi sao?”
“Hắn ở ngoài Đan Tháp, nơi này hắn không vào được…” Tử Nghiên hất mái tóc đuôi ngựa màu tím, tay khẽ chống một cái liền xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, đoạt lấy chén trà trong tay hắn, uống một hơi cạn sạch, rồi mới ra vẻ bà cụ non nói: “Ta tới đây là để giúp ngươi một tay.”
Nghe nàng nói vậy, Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên đều không nhịn được bật cười, nha đầu này thật đáng yêu.
“Thái độ gì vậy chứ!” Thấy thế, Tử Nghiên có chút không vui hừ nhẹ: “Nếu không có ta hỗ trợ, ta dám cam đoan ngươi tuyệt đối không bắt được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.”
Vừa mới đưa chén trà đến miệng, Tiêu Viêm chợt dừng lại, quay sang nhìn Tử Nghiên, sắc mặt ngưng trọng hỏi: “Lời này có ý gì?”
“Hừ, ngươi thật sự cho rằng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa dễ thuần phục đến vậy sao? Ngay cả Đan Tháp cũng không có cách nào với nó, ngươi còn dám nghĩ đến việc mạnh mẽ thu phục ư?” Tử Nghiên nhếch môi nói: “Ta biết Đan Tháp muốn để các ngươi đi thử vận may, nhưng đáng tiếc, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bây giờ đã có linh trí, không dễ dàng thu thập như Vẫn Lạc Tâm Viêm của Nội Viện đâu.”
“Vậy ngươi có cách nào sao?” Tiêu Viêm cũng cẩn thận hỏi. Hắn biết Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa này hơn xa Vẫn Lạc Tâm Viêm. Nhưng ngẫm lại cũng đúng, thứ có thể khiến ba người Huyền Không Tử phải trịnh trọng đối đãi như vậy, sao có thể là tầm thường được?
Thấy Tiêu Viêm rốt cuộc cũng chịu hạ mình xuống hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Nghiên nhất thời lộ vẻ đắc ý, nàng vỗ vỗ bộ ngực còn chưa nảy nở của mình, nói: “Ta cho ngươi biết cũng được, nhưng ngươi phải hứa sau này mỗi ngày luyện chế cho ta một gốc dược liệu từ chỗ Hùng Chiến.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời trừng mắt, đúng là tiểu nha đầu tham ăn…
“Được rồi, được rồi, ngươi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Tử Nghiên hắc hắc cười, lúc này mới thỏa mãn đứng lên. Bàn tay nàng nắm nhẹ, một luồng tử sắc quang mang hiện ra, rồi dưới sự chú ý của Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên, nó hóa thành một con Tử Long dài nửa xích.
Con Tử Long này hai mắt nhắm nghiền, thân hình tuy nhỏ bé nhưng lại mơ hồ toát ra một luồng Long Uy dị thường đáng sợ.
“Ta nghe Tiểu Y Tiên tỷ tỷ nói ngươi đã từng xông vào Tinh Vực một lần, vậy chắc hẳn đã từng thấy Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa có hình dáng thế này?”
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Con Tử Long này có thể coi là phiên bản thu nhỏ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nhưng vì sao Tử Nghiên lại biết? Chẳng lẽ…
Nghĩ đến một khả năng, sắc mặt Tiêu Viêm chợt biến đổi…
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂