Trải qua mấy năm tìm hiểu, Tiêu Viêm cũng đã dần sáng tỏ về bản thể của Tử Nghiên. Loại viễn cổ dị thú có thể xem Thiên Yêu Hoàng tộc như thức ăn, ngoại trừ Thái Hư Cổ Long trong truyền thuyết ra thì còn có thể là ai?
Hơn nữa, Thái Hư Cổ Long vốn am hiểu thần thông xuyên qua không gian, mà những năng lực Tử Nghiên thỉnh thoảng thi triển cũng có liên quan đến không gian. Từ việc nàng có thể đột ngột tiến vào Đan Giới rồi lại tùy ý rời đi, hắn đã mơ hồ đoán được, bản thể của nha đầu này chính là Thái Hư Cổ Long.
Đối với Thái Hư Cổ Long thần bí bậc này, Tiêu Viêm cũng từng nghe qua nhưng chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến, nên đối với hình thái của chúng cũng không rõ ràng lắm. Nhưng hiện giờ Tử Nghiên lại ám chỉ hình dáng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa là hình rồng, lẽ nào dị hỏa này lại có liên quan đến bộ tộc của nàng?
Thấy Tiêu Viêm trầm ngâm, Tử Nghiên tiện tay xua tan con tử long rồi nói: “Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa này cực kỳ cuồng dã, muốn mạnh mẽ thu phục nó, đừng nói là ngươi, cho dù là tam đại cự đầu của Đan Tháp cũng không có bản lĩnh đó. Hơn nữa, nó đã sở hữu linh trí rất cao, ngươi nghĩ nó sẽ tự nguyện để người khác hấp thu sao?”
Tiêu Viêm im lặng. Chỉ cần Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thật sự có linh trí, tất nhiên nó sẽ không để người khác hấp thu. Mà đã không tự nguyện thì chỉ còn cách dùng vũ lực cưỡng ép.
Huống hồ, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa còn được mệnh danh là bất tử chi hỏa, căn bản không thể nào hủy diệt hoàn toàn. Dù cho đám người Huyền Không Tử có liên thủ cũng e là phải bó tay chịu thua.
“Nói như vậy, việc thu phục Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chẳng phải là chuyện nực cười sao?” Tiêu Viêm cau mày hỏi.
“Hắc hắc, ngươi nói cũng đúng. Tam đại cự đầu của Đan Tháp đã nghĩ về Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa quá đơn giản, suốt ngày chỉ trông cậy vào vận may của ngươi thì sao mà đủ. Hừ, nó đã có linh trí, chỉ có kẻ ngốc mới tự nguyện đi theo ngươi. Đổi lại là ngươi, ngươi có để người khác hấp thu mình không?” Tử Nghiên bĩu môi nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, lời của Tử Nghiên tuy khó nghe nhưng lại là sự thật. Xem ra muốn thu phục Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa quả không đơn giản như trong tưởng tượng.
Trầm ngâm một lát, Tiêu Viêm đột nhiên ngước mắt nhìn Tử Nghiên, nói: “Ngươi đến nói với ta những chuyện này, chắc hẳn là có biện pháp?”
“Hắc hắc.” Tử Nghiên cười rộ lên, để lộ hai chiếc răng nanh xinh xắn, sau đó đắc ý nói: “Ngươi có biết vì sao Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lại có hình dáng của tộc ta không?”
“Không biết.” Tiêu Viêm thành thật lắc đầu. Hắn quả thực cũng rất kinh ngạc về việc này.
“Bởi vì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa này là do tộc ta nuôi dưỡng.” Lời nói nhẹ nhàng của Tử Nghiên lại khiến Tiêu Viêm kinh hãi đến mức làm rơi cả chén trà trên tay.
“Ngươi nói cái gì?” Tiêu Viêm quay phắt sang nhìn Tử Nghiên, giọng nói đầy vẻ khó tin.
“Đây là một ít tin tức ta mới biết được khi trở về tộc. Ta biết ngươi đến Trung Châu là vì nó, nên đã ở lại đó lâu hơn một chút để tìm hiểu.” Tử Nghiên giang tay nói: “Từ thời viễn cổ, lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa mới bắt đầu hình thành, đã có một vị tiền bối trong tộc ta phát hiện ra nó. Bất quá khi đó nó còn quá yếu, lấy cũng vô dụng. Vị tiền bối kia liền lưu lại một đạo Long Ấn trong cơ thể nó, đó cũng là lý do vì sao khi trưởng thành, nó lại có hình dáng giống hệt tộc ta.”
Khuôn mặt Tiêu Viêm lộ vẻ kinh hoàng, một lúc lâu sau mới chậm rãi ngồi lại ghế, nuốt nước bọt. Nói nửa ngày trời, hóa ra Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đã có chủ?
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm, Tử Nghiên cũng hiểu hắn đang nghĩ gì, lập tức cười nói: “Nếu vị tiền bối kia còn tại thế, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đúng là vật có chủ. Nhưng may mắn là, theo ghi chép trong tộc, vị tiền bối đó trong một lần du hành xuyên không gian đã hoàn toàn mất đi tin tức. Nhiều năm trôi qua như vậy, ta nghĩ e rằng đã sớm ngã xuống rồi.”
“Phù.” Nghe vậy, sắc mặt tái nhợt của Tiêu Viêm mới dần hồng hào trở lại, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn đã hao tổn bao tâm cơ vì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, nếu đột nhiên biết nó đã có chủ, chỉ sợ dù định lực hơn người cũng phải nổi điên.
“Hắc hắc, ngươi nên thấy may mắn vì năm đó vị tiền bối kia đã lưu lại một đạo Long Ấn trong cơ thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, nếu không thì ngươi đừng hòng có cơ hội.” Tử Nghiên cười hắc hắc, bàn tay nhỏ nhắn khẽ lật, một chiếc bình ngọc nhỏ liền xuất hiện. Trong bình ngọc chứa một ít chất lỏng màu vàng, mơ hồ tỏa ra một cỗ long uy vô cùng mạnh mẽ.
“Đây là?” Tiêu Viêm kinh ngạc hỏi nhỏ.
“Cổ Long Huyết. Đưa tay ngươi ra đây.” Tử Nghiên nói.
“Để làm gì?” Tiêu Viêm miệng thì nghi ngờ hỏi nhưng vẫn đưa tay ra.
“Khắc một cái Long Ấn lên tay ngươi.” Tử Nghiên cẩn thận rót một giọt máu màu vàng óng xuống lòng bàn tay Tiêu Viêm, sau đó thủ ấn biến đổi nhanh chóng. Chỉ thấy giọt máu kia bung ra, hình thành một ký hiệu kỳ dị, khắc sâu vào lòng bàn tay hắn.
“Có thứ này là có thể thu phục được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa sao?” Tiêu Viêm tò mò nhìn ký hiệu trong lòng bàn tay.
“Nằm mơ đi. Cầm lấy, đợi khi ngươi vào Tinh Vực thì tìm cách đem huyết dịch bên trong đổ lên trán của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa rồi giấu đi, Long Ấn trong cơ thể nó sẽ được kích hoạt.” Tử Nghiên lắc lắc bím tóc đuôi ngựa màu tím, nói: “Nhưng ta khuyên ngươi nên đợi đến khi Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bị những kẻ khác làm cho hao tổn nguyên khí rồi hẵng ra tay, lúc đó tỷ lệ thành công sẽ tăng lên rất nhiều.”
“Nếu thất bại thì sao?” Tiêu Viêm nhạy bén cảm thấy có điều không ổn.
“Chậc, thất bại ư...” Nghe vậy, Tử Nghiên lém lỉnh le lưỡi, nói: “Đạo Long Ấn này có tính hai mặt. Nếu ngươi thành công, ngươi sẽ khống chế nó. Nếu thất bại, nó sẽ khống chế ngươi.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm như bị sét đánh ngang tai. Tiểu Y Tiên bên cạnh cũng biến sắc, trầm giọng nói: “Nha đầu, ngươi đùa phải không? Hậu quả nghiêm trọng như vậy mà cũng dám đem ra?”
“Không làm vậy thì vĩnh viễn không có cách nào thu phục được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nó được xưng là bất tử chi hỏa, căn bản không sợ chết, chẳng lẽ lại so xem ai sống dai hơn ai sao?” Tử Nghiên thì thầm.
Thấy vẻ mặt đầy ủy khuất của Tử Nghiên, Tiêu Viêm không khỏi cười khổ, trầm ngâm một lát rồi nhận lấy bình ngọc, nói: “Đây cũng là một biện pháp, nhưng không thể tùy tiện vận dụng.”
“Ngươi yên tâm đi, Long Ấn này là do ta trộm của một vị trưởng lão trong tộc lúc lão đang ngủ say, cực kỳ trân quý. Bàn về cấp bậc, nó chắc chắn cao hơn đạo Long Ấn mà vị tiền bối năm xưa tùy ý thiết lập, cho nên tỷ lệ thành công của ngươi hơn xa Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Chỉ cần ngươi tìm được thời cơ tốt, tốt nhất là khi tên kia bị trọng thương, nhất định có thể thu phục nó!” Tử Nghiên nghiêm túc nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ. Nha đầu này thật to gan lớn mật, chỉ sợ trong khoảng thời gian này, tộc nhân của nàng đã bị dày vò không ít.
“Được rồi, lần này tin ngươi.” Cất bình ngọc vào Nạp giới, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiểu Y Tiên, không khỏi cười an ủi: “Yên tâm đi, không sao đâu. Nếu tình huống thật sự không ổn, ta sẽ không sử dụng thứ này. Ta là người biết chừng mực.”
Thấy Tiêu Viêm nói vậy, Tiểu Y Tiên cũng chỉ có thể khẽ gật đầu, sau đó lườm Tử Nghiên một cái, khiến tiểu nha đầu nở một nụ cười ngượng ngùng.
Nhìn Tử Nghiên cười gượng, Tiêu Viêm khẽ vuốt ve Nạp giới, ánh mắt xuyên qua cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời sao vô tận. Để có được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, hắn đã từ Hắc Giác Vực xa xôi vạn dặm chạy đến Trung Châu, cố gắng bao nhiêu năm nay, bây giờ dù thế nào cũng phải đoạt nó vào tay!
Hai ngày trôi qua trong nháy mắt giữa sự chờ đợi của vô số người. Vào ngày thứ hai, khi những tia nắng rạng đông đầu tiên chiếu rọi, Đan Tháp vốn yên tĩnh hai ngày qua lại sôi sục hẳn lên. Vô số người đổ về phía Đan Tháp. Hôm nay, mười cường giả đứng đầu Đan hội sẽ tiến vào Tinh Vực để hàng phục Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Vô số người đều hiếu kỳ, dị hỏa đã bị Đan Tháp phong ấn nhiều năm như vậy, liệu lần này có thể bị hàng phục hay không?
Bên ngoài Đan Tháp sớm đã ồn ào náo nhiệt, bóng người chen chúc khắp các ngõ lớn phố nhỏ. Khi mặt trời dần lên tới đỉnh, ba đạo thân ảnh từ đỉnh Đan Tháp bay ra, lơ lửng trên bầu trời.
“Những cường giả tiến vào Tinh Vực, chuẩn bị!” Huyền Không Tử phiêu đãng giữa không trung, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, thanh âm trầm thấp vang vọng khắp đất trời.
Vút! Vút! Vút!
Tiếng của Huyền Không Tử vừa dứt, từng đạo thân ảnh từ bốn phương tám hướng liền phá không bay tới, lơ lửng trên bầu trời. Nhìn bộ dạng của họ, rõ ràng chính là mười người đứng đầu Đan hội. Ánh mắt của ba vị hội trưởng đảo qua mười người, cuối cùng lạnh lẽo dừng lại trên người Mộ Cốt lão nhân.
Dưới ánh nhìn băng giá của ba người Huyền Không Tử, da mặt Mộ Cốt lão nhân khẽ giật, nhưng hắn vẫn không hề né tránh. Hắn biết trước mặt đông đảo quần chúng, đám người Huyền Không Tử không dám làm gì hắn.
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, ba người Huyền Không Tử nhìn nhau, thủ ấn biến ảo như chớp, linh hồn lực mênh mông từ trong cơ thể ba người tuôn ra. Mọi người liền thấy khoảng không hư vô trên bầu trời đột nhiên gợn sóng kịch liệt, một cánh cửa không gian khổng lồ màu bạc dần hiện ra.
“Về quy định, khi các ngươi cùng tiến vào Tinh Vực, Đại trưởng lão sẽ nói tỉ mỉ cho các ngươi.” Huyền Không Tử liếc nhìn cánh cửa không gian màu bạc, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén.
“Bây giờ, vào đi!”